Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 50: Khi say rượu (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị lính trinh sát đến từ Trung Nguyên sáng sớm hôm quất ngựa rời khỏi bộ lạc Già Lam, cuộc sống của Thương Ninh Tú khôi phục trạng thái như , thỉnh thoảng ngoài cưỡi ngựa hóng gió, học tiếng thảo nguyên, trong thời gian đó còn nhận lời mời của Cổ Lệ Đóa Nhi, cùng Tát Đan Đan ba cô gái ngoài chơi ném tuyết một trận.

Tát Đan Đan là một mỹ nhân ngoại bang hiểu tiếng Hán, Thương Ninh Tú khéo lấy nàng đối tượng luyện tập tiếng thảo nguyên, hai từ lúc đầu ông gà bà vịt, dần dần đến mức khoa tay múa chân đoán mò cũng thể hiểu chút ít ý của đối phương nhưng cũng thường xuyên xảy tình huống hiểu lầm gây chuyện .

Tháng Chạp cứ thế chầm chậm trôi qua, thảo nguyên khái niệm năm mới và Tết Âm lịch nhưng Cổ Lệ Đóa Nhi yêu thích văn hóa Hán, cộng thêm việc cực kỳ thích Tú cô nương xinh đáng yêu, cái sự phấn khích đòi ăn Tết nhiều đến mức nào, từ sớm lục lọi hết của cải đáy hòm của , lôi hết đống b.út mực giấy nghiên từng mua đây nhưng dùng , đầy ắp hai rương lớn, sai Duy Khắc Thác khiêng sang lều của Mục Lôi.

Dụng cụ thảo nguyên là b.út than đầu cứng, cho nên Cổ Lệ Đóa Nhi tuy một ít chữ Hán nhưng cực kỳ quen dùng b.út lông, chỉ đành trơ mắt bên cạnh bàn, Thương Ninh Tú câu đối giấy đỏ.

Chữ của Thương Ninh Tú tuy trông thanh tú nhưng thế b.út mạnh mẽ dẻo dai, ít nhiều phản chiếu khí phách cốt cách trong xương tủy, về cơ bản dáng vẻ nữ nhi thường tình.

Cổ Lệ Đóa Nhi kích động: "Đẹp quá quá, tay Tú cô nương vững thật, thầy giáo dạy chữ của Trung Nguyên còn bất thình lình rút b.út đúng , ai cầm chắc rút mất thì sẽ đ.á.n.h lòng bàn tay?"

Thương Ninh Tú: "Tư thục dân gian chắc là đấy, chữ của là do bác cả trong nhà dạy, mặt lạnh tim mềm, từng đ.á.n.h lòng bàn tay bao giờ."

Mục Lôi hiểu chữ Hán, nhất là còn thảo nhưng hiểu ý nghĩa cũng chẳng ảnh hưởng đến việc cảm thấy kết cấu bố cục của chữ , thế là quyết định sang năm khai xuân sẽ thêm b.út mực giấy nghiên danh sách những món đồ chơi nhỏ cần mua trong thương đội.

Đến tối, một bàn đầy ắp thức ăn, ngoài thịt nướng, bánh sữa hấp thường thấy thảo nguyên và mấy món ăn kèm Trung Nguyên mà Cổ Lệ Đóa Nhi trân quý , còn một món ăn đặc biệt nhất, một đĩa lớn sủi cảo mới vớt từ trong nồi .

Mục Lôi quả thật thiên phú nấu nướng, mặc dù đây từng bao giờ, chỉ dựa vài đặc điểm Cổ Lệ Đóa Nhi miêu tả thể giống đến tám chín phần mười.

"Nếm thử xem, mùi vị giống ." Mục Lôi vớt hai cái sủi cảo trắng mập bỏ đĩa nhỏ, đưa cùng với nước chấm pha sẵn cho nàng. Thương Ninh Tú ăn một miếng xong cảm thấy khá thần kỳ : "Ngươi thật sự là đầu tiên món ?"

" ." Mục Lôi nắm tay nàng, ăn nốt nửa cái nàng c.ắ.n dở đưa miệng , thử cảm giác, : "Chắc là khác lắm, chỉ là loại bột cần độ xốp mà là độ dai."

Thương Ninh Tú ăn đồ ăn qua nhưng động tác của quá nhanh, kịp ngăn cản nhai xong , Mục Lôi buông tay nàng , bưng các món ăn khác lên bàn.

Bốn vây quanh giống như ăn lẩu , Cổ Lệ Đóa Nhi tích cực rót rượu ly cho mỗi , vẻ phấn khích còn lớn hơn cả Trung Nguyên là Thương Ninh Tú đây: "Tân niên vui vẻ! Nào cạn ly!"

Nồi thịt dê ở giữa sùng sục tỏa hương, rượu mạnh thảo nguyên gắt cổ, Thương Ninh Tú chỉ tượng trưng nhấp theo một ngụm nhỏ liền đặt chén rượu xuống.

Cổ Lệ Đóa Nhi cũng cay sặc, bàn tay nhỏ quạt gió liên hồi: "Ui da quên pha sữa , bảo mà sặc thế ."

Cô nương cổ linh tinh quái mang đến một bình sữa bò lớn thêm đường, đổ trong đó mấy chén rượu, đậy nắp lắc lư vài cái, rót cho Thương Ninh Tú một ly: "Tú cô nương uống cái , cái gắt cổ, uống ấm áp, dễ chịu lắm."

"Còn thể pha thế ?" Thương Ninh Tú rượu trong ly chuyển thành màu trắng sữa, ngửi thì thấy mùi rượu còn xộc lên như nữa, hòa lẫn một mùi sữa ngọt nhạt. Thương Ninh Tú đây từng thấy ai thế bao giờ, tỏ vẻ vô cùng nghi ngờ sự sáng tạo của nàng : "Như mùi vị kỳ lạ lắm ?"

"Không lạ , tỷ qua rượu sữa ?" Cổ Lệ Đóa Nhi như dâng bảo vật đẩy cái ly đến gần môi nàng: "Tỷ nếm thử mà, nếm một miếng là ngay, thường xuyên pha thế để uống đấy."

Thương Ninh Tú thử một ngụm, ba phần rượu bảy phần ngọt, mùi vị đặc biệt nhưng quả thật dịu vị cay nồng khi rượu mạnh miệng , đạt đến phạm vi dễ chấp nhận.

Bữa cơm ăn lâu, một bình rượu sữa Thương Ninh Tú uống hơn một nửa, nàng dùng tay áo che miệng, nấc nhẹ một cái thoải mái, cả đều ấm áp dễ chịu.

Sau khi tiễn Cổ Lệ Đóa Nhi và Duy Khắc Thác , bên ngoài bắt đầu lất phất tuyết rơi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thương Ninh Tú nãy nóng của lò sưởi hâm nóng, giờ đỏ hây hây, khéo lạnh ngoài cửa ùa một chút, nàng bảo Mục Lôi đừng vội đóng cửa, tự kéo một chiếc ghế nhỏ, cứ thế ở cửa hít thở khí.

Mục Lôi khoanh tay lưng nàng, thấy Thương Ninh Tú ôm đầu gối co thành một cục tròn vo, bỗng nhiên nghiêng mặt đầu : "Ta sẽ một lát ốm chứ, phát sốt khó chịu lắm."

Mục Lôi kéo ghế xuống cạnh nàng, đưa tay sờ trán nàng, nhiệt độ cao, rõ ràng là uống rượu nên nóng lên: "Thời gian ngắn chắc , sợ lạnh thì ít thôi."

"Ồ." Nhận câu trả lời, Thương Ninh Tú gật đầu gác cằm lên đầu gối : "Tuyết ở đây lớn thật, tuyết ở Ngân Kinh rơi xuống tay là tan, tuyết ở đây còn thể thấy hình dạng, đầu tiên rõ thế , là hình lục giác. Thật thích ngắm tuyết cho lắm, mấy cảnh trí đó tuyết phủ lên còn chẳng bằng bình thường nhưng mà Bệ hạ thích, cho nên kéo theo các nương nương trong cung cũng thích vì thế đám quý nữ danh gia vọng tộc bọn , ít nhiều cũng hùa theo phong nhã một chút, thơ vịnh tuyết thuộc mấy bài lận đấy."

Mục Lôi chằm chằm nàng một lúc, cảm thấy nàng ít nhiều cũng say , ngôn hành cử chỉ , chỉ là lúc nàng tỉnh táo thường sẽ tình nguyện cho thích cái gì thích cái gì.

Thèm mala quá

Mục Lôi góc nghiêng mặt nàng, con ngươi sáng lấp lánh, đôi môi đầy đặn vì cằm gác lên chân mà ép chu lên. Hắn lãng phí cơ hội hiếm , moi móc thông tin: "Vậy nàng thích cái gì?"

"Chàng ?" Thương Ninh Tú liếc một cái, đó ha ha: "Ta cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-50-khi-say-ruou-1.html.]

Nàng lười biếng duỗi một ngón tay chỉ chỉ trỏ trỏ về phía : "Nói cho , lấy quyến rũ , nhân cơ hội với , đừng tưởng tính toán trong lòng , ăn chiêu của ."

Đóa mẫu đơn dính men trạng thái vô cùng thả lỏng, cảm giác thả lỏng khiến cả nàng toát một mùi hương quyến rũ, quyến rũ Mục Lôi đến mức miệng đắng lưỡi khô nhưng vẫn bên cạnh nàng án binh bất động, so với chuyện mây mưa khoái lạc, càng mượn cơ hội nhiều hơn những thứ bình thường hỏi .

"Ta , nàng thích Hải Đông Thanh, giờ trời lạnh quá, qua mùa đông sẽ trứng chim, đến lúc đó kiếm cho nàng một con."

Sự chú ý của Thương Ninh Tú ba chữ Hải Đông Thanh thu hút, dùng khuỷu tay chống nửa dậy, hồi tưởng : "Hồi mùa xuân năm nay, lúc ở bãi săn mùa xuân từng thấy một con Hải Đông Thanh, lắm luôn, lông lót màu trắng, hoa văn, cưỡi ngựa đuổi theo ngắm suốt một quãng đường đấy, đó vách núi chặn , nó liền bay mất."

"Con đó giống con của nhưng con nàng thấy chắc chắn là nó, nó từng đến Trung Nguyên, hơn nữa bình thường cũng sẽ bay thấp đến mức để thấy hoa văn."

"Ừm, ." Thương Ninh Tú nghiêng đầu, chỉ là chuyện nhưng chẳng sự liên kết gì lớn, nghĩ đó, câu nào đến bên miệng thì câu nấy, bỗng nhiên chằm chằm : "Chẳng ngươi chỉ ham sắc của , đàn bà thiếu gì."

"Ha ha, là xinh ." Mục Lôi thú nhận kiêng dè, khóe môi nhếch lên ý , tầm mắt bắt đầu nhịn mà du tẩu những đường cong phập phồng nàng: "Lúc đó cách xa như , liếc mắt một cái chấm trúng nàng ."

"Xì, nông cạn." Thương Ninh Tú lườm một cái, bày vẻ mặt " ngay là thế mà" đầu : "Thành nghị chú trọng gia thế môn đăng hộ đối, chú trọng nhân phẩm tính tình phù hợp, dung mạo lẽ xếp cuối cùng..."

"Đối tượng nghị của , vốn dĩ là đích thứ t.ử của phủ Công tước." Thương Ninh Tú nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c : "Môn đăng hộ đối, ừm. Tuy xuất phủ Hầu tước, thấp hơn một bậc nhưng là Quận chúa do Bệ hạ đích sắc phong, ân điển , thế là kéo bằng ..."

Lời còn dứt, cằm nàng nắm lấy, nâng cao lên rơi một nụ hôn nóng bỏng bức .

Mục Lôi dễ dàng vớt nàng từ ghế lên, ôm treo , ấn thắt lưng nàng, bàn tay tìm kiếm khắp nơi những khe hở thể chui .

Trò chuyện sở thích giao lưu sâu sắc còn thể nhịn một chút, chứ mấy chuyện đích t.ử ch.ó má gì đó thì thôi miễn , nhịn nữa, chỉ chìm trong hương thơm mềm mại ngay, ngay bây giờ.

quần áo mùa đông dễ chui như , nam nhân nhắm mắt hôn nàng, tay sờ loạn một hồi cũng thành công, dứt khoát đá một cước đóng cửa , thở rối loạn ôm về phía chiếc giường lớn.

Cảm giác thả lỏng đối với ảnh hưởng của Thương Ninh Tú vốn dĩ đến mức lớn như , nàng hôn đến đầu nặng chân nhẹ nhưng vẫn tỉnh táo ngay khoảnh khắc đặt lên giường. chí mạng nhất là phản ứng cùn , đối với nguy cơ thể đưa phán đoán và phản ứng nên ngay lập tức, nàng Mục Lôi đẩy ngã ngửa giường, dậy, men rượu xông lên thời điểm nên phát huy tác dụng nhất, gây sự mệt mỏi lười biếng cho nàng.

Kệ , dù cũng giãy giụa .

Ý nghĩ xuất hiện một cách đương nhiên dường như chẳng vấn đề gì nhưng trở thành một chuyện khiến nàng hối hận nhất trong một thời gian dài .

Chậu than cùng men rượu bổ trợ lẫn , bỏ qua phát sốt nóng trong , đây là đầu tiên Thương Ninh Tú đổ mồ hôi trong đêm đông thế .

Lại đến , cảm giác dị thường c.ắ.n bản một cái mới thể xua .

Ý thức mơ hồ lúc lúc , chiếc giường lưng nàng biến mất, dường như đang chìm trong suối nước nóng hổi, mỗi tỉnh táo đều cực kỳ ngắn ngủi, nhanh sẽ lôi kéo chìm xuống đáy nước, nàng thậm chí còn thấy tiếng nước suối rơi xuống đầm, bắt đầu nỗ lực nhớ , tiếng ở suối nước nóng núi và bây giờ hình như chút khác biệt.

Thương Ninh Tú hé miệng nhỏ để giảm bớt áp lực mũi thở kịp, nàng mờ mịt cực độ, rõ ràng mở mắt, thể thấy tất cả cảnh tượng mắt nhưng dường như vô cùng chân thực, điều trực tiếp dẫn đến ánh mắt đóa mẫu đơn mê ly tan rã, ngập nước mắt, nửa mở nửa khép chớp chớp mấy cái.

Ý thức trong một thời gian ngắn ngủi về với cơ thể, nàng cảm thấy trong phòng hình như xuất hiện thứ ba, đang phát những âm điệu xa lạ. Nàng thấy, đưa tay bịt miệng đó nhưng cụ thể nên bịt chỗ nào, giơ tay mò mẫm mục đích, tìm nơi phát âm thanh , chỉ sờ đầy tay mồ hôi nóng hổi.

"Ta ... ..." Thương Ninh Tú nhíu mày với dáng vẻ sắp , nàng nhắm đôi mắt ươn ướt, hừ hừ a a.

"Muốn cái gì?" Giọng trầm thấp của Mục Lôi thở dốc hỏi nàng.

"Muốn ... tiểu, ..."

"Không ."

"Ta ." Thương Ninh Tú đang gì nữa, nàng cái giọng xa lạ quấn lấy đến mức thể tập trung sự chú ý, chỉ nàng đợi nữa, hành động ngay.

Nhìn đóa mẫu đơn rõ ràng chìm trong d.ụ.c vọng đến mức gì sánh bằng, hiện giờ cho dù trời sập xuống, Mục Lôi cũng bất luận thế nào sẽ bỏ qua cơ hội ngàn năm một .

 

 

Loading...