Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 5: Bộ lạc Già Lam

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một con ác khuyển nhảy lên c.ắ.n c.h.ặ.t bắp chân Mục Lôi buông, nam nhân im lặng rên một tiếng, đ.â.m mạnh một nhát d.a.o khe miệng nó.

Con ch.ó ban đầu c.h.ế.t cũng chịu nhả , thậm chí còn định lắc lư trái miếng thịt trong miệng, cơ bắp Mục Lôi căng cứng đầy sức mạnh, xoay cán d.a.o, cạy bung hàm răng nó đ.â.m sâu trong. Con ác khuyển rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cái miệng đỏ lòm cưỡng ép rạch toạc , Mục Lôi cũng nhân cơ hội túm lấy Thương Ninh Tú cắm đầu chạy thục mạng.

Gã nam nhân chạy cực nhanh, cứ như thể cái chân ch.ó c.ắ.n thủng là của , bên tai Thương Ninh Tú là tiếng gió rít phần phật. Sau đó nàng thấy một tiếng còi vang lên, tiếp theo là tiếng vó ngựa từ xa gần, Tang Cách Lỗ gian nan thoát khỏi vòng vây của hai con ch.ó , lao đến bên cạnh chủ nhân, chạy song song với .

Mục Lôi chống bàn tay to lớn nhảy phắt lên lưng ngựa, thúc ngựa nhanh ch.óng giữ c.h.ặ.t Thương Ninh Tú ở phía .

Tiếng ch.ó điên sủa ầm ĩ dứt bên tai, chúng liều mạng đuổi theo phía , còn ba gã em đang cưỡi ngựa giương cung b.ắ.n tên đuổi tới.

"Đừng sợ, lên ngựa thì ai chạy Tang Cách Lỗ ." Mục Lôi trông vẻ bình tĩnh tự nhiên, cứ như đây chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí còn thể phân tâm an ủi Thương Ninh Tú đang sợ đến ngây một câu.

Hắn hề chủ quan, Tang Cách Lỗ dốc lực sải vó như bay, nhanh bỏ những âm thanh phía một đoạn. Thương Ninh Tú cùng cúi thấp để giảm bớt lực cản của gió, bây giờ nàng mới thật sự cảm thấy tốc độ "lên đường" đó quả thật là chiếu cố nàng .

Tang Cách Lỗ một một ngựa chạy xa tít nhưng chạy thẳng về bộ lạc mà rẽ ngoặt đường vòng, chạy một khu rừng nhỏ thưa thớt.

Sông Mịch La là dòng sông thảo nguyên, ngoài dòng chính còn uốn lượn ít nhánh phụ. Mục Lôi ghìm cương ngựa bên bờ sông nhỏ cạnh rừng cây, Thương Ninh Tú nhanh ch.óng xé ống quần ném xuống nước giặt, đó dùng nước rửa sạch vết m.á.u chân.

"Ngươi... ngươi chảy nhiều m.á.u quá." Thương Ninh Tú thấy mấy cái lỗ m.á.u lớn bắp chân , m.á.u chảy ngừng. Mục Lôi nhanh ch.óng mò mẫm lấy thảo d.ư.ợ.c trong túi ngựa, xé nát dùng vải ống quần buộc lên bắp chân, thành việc băng bó đơn giản.

"Không , may mắn là phạm xương." Mục Lôi nhẹ tênh, động tác tay ngừng, xé một mảnh vải dính m.á.u buộc lên cành cây nhỏ bên mép nước.

Thương Ninh Tú nhớ bốn con ch.ó như quái vật ban nãy, vẫn còn sợ hãi hỏi: "Đó là ch.ó gì ? Giống như quái vật ."

Mục Lôi: "Ngao khuyển thảo nguyên, lực c.ắ.n khá mạnh, một cú đớp thể c.ắ.n xuyên qua tấm ván gỗ dày hai ngón tay."

Thương Ninh Tú ướm thử hai ngón tay của , nhịn hít ngược một khí lạnh.

Mục Lôi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của nàng thì bật , đính chính: "Là hai ngón tay của , của nàng."

Cười hai ba giây, nam nhân nghiêm mặt với nàng: "Địa bàn của Rắn ở gần đây, rõ bọn chúng tình cờ săn gần đây nhận tin tức gì mà cố ý mai phục ở chỗ . Ngộ nhỡ là phục kích, đường thẳng về bộ lạc Già Lam chắc chắn vẫn còn Rắn, để cho chắc ăn, đường vòng một chút."

"Rắn?" Thương Ninh Tú hiểu đại từ dùng. Mục Lôi theo thói quen móc lá bạc hà trong túi , ném một lá miệng nhai sống, giải thích một câu: "Bộ lạc Ba Xà, bộ lạc thích nuôi Ngao khuyển nhất, bọn chúng tuân thủ quy tắc, là khối u ác tính thảo nguyên."

Mặc dù bản Thương Ninh Tú cũng Mục Lôi cưỡng ép bắt về nhưng trong tiềm thức nàng vẫn xếp cùng một phe. Nàng cảm thấy lẽ là do tiếng và giọng điệu của ba gã nam nhân lộ mặt ban nãy quá bỉ ổi, ngộ nhỡ rơi tay bọn chúng, tình cảnh của nàng chắc chắn sẽ còn thê t.h.ả.m hơn bây giờ.

Sau khi xử lý đơn giản vết thương và để mùi đ.á.n.h lạc hướng, Mục Lôi tranh thủ thời gian lên ngựa nữa.

Lần đường dám chậm trễ nữa, Tang Cách Lỗ cõng hai đường vòng về phía Tây Bắc, lội qua mấy nhánh sông nhỏ, quãng đường vốn chỉ còn một hai canh giờ, rốt cuộc chạy đến tận chập tối mới tới nơi.

Ánh ráng chiều dần tắt hắt lên trại bộ lạc ở cách đó xa, khi thấy cái cổng đầu lâu sừng dê khổng lồ , tâm trạng Thương Ninh Tú cũng chìm xuống đáy vực.

Đây là hang ổ của , cũng đồng nghĩa với việc nàng sẽ càng khó thoát khỏi sự kiểm soát.

Bên hàng rào gỗ của trại vây một vòng đuốc chiếu sáng, ánh lửa kéo dài cái bóng của chiếc cổng sừng dê khổng lồ, trông dữ tợn như bàn tay ma quỷ bắt xuống địa ngục. Tang Cách Lỗ tung vó hí vang từ từ dừng cổng trại, gã nam nhân thô kệch canh gác ở cửa sớm thấy Mục Lôi, phía mấy gã trai thảo nguyên trẻ tuổi lớn đón .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-5-bo-lac-gia-lam.html.]

Mấy gã tráng hán ai nấy đều cao to lực lưỡng, bước như gió. Thương Ninh Tú mặt mày tái mét trốn lưng Tang Cách Lỗ chịu , nàng thấy gã nam nhân lên ha hả ôm chầm lấy Mục Lôi, những gã trai trẻ theo phía tuy vóc dáng cũng cao nhưng mặt mũi và cử chỉ thì dễ nhận tuổi đời còn nhỏ, nhao nhao vây quanh như đón đại hùng về nhà, miệng tiếng thảo nguyên mà nàng hiểu.

Mục Lôi còn đang với gã nam nhân chuyện gặp Rắn đường, hỏi thăm xem gần đây trong trại xảy chuyện gì , đồng thời nhắc nhở gã chú ý trạm canh gác, lời còn dặn dò xong thì đám thanh niên choai choai phát hiện nữ nhân xinh trốn lưng Tang Cách Lỗ.

Bộ lạc thảo nguyên và Trung nguyên sự khác biệt nhỏ về tướng mạo và thể phách, vùng thảo nguyên nam nhân tụ tập đông đúc còn nữ nhân thì khan hiếm quý giá , việc thấy một nữ nhân Trung nguyên kiều diễm nhường là chuyện hiếm lạ bao.

Một to xác mái tóc xoăn đen như lông cừu hai mắt sáng rực vòng phía , Thương Ninh Tú kẻ lỗ mãng đột ngột áp sát cho giật , đầu định chạy nhưng đường lui phía cũng những gã nam nhân khác chặn .

Thèm mala quá

Hơi thở của đám nam nhân trẻ tuổi hừng hực sức sống, nhất là khi tâm trạng đang sục sôi, trong mắt chẳng phân biệt là ánh lửa tinh quang.

Mục Lôi một tay xách hai thằng nhãi ranh gần nhất ném sang một bên, cao lớn nhất và cũng rắn rỏi nhất trong đám , dễ dàng mở đường, một tay ấn đầu Thương Ninh Tú trong n.g.ự.c , đẩy đầu tóc xoăn sang bên cạnh, dùng tiếng thảo nguyên bằng giọng vui vẻ: "Cút xéo hết cho ông đây, đây là vợ mang từ Trung nguyên về."

Đám nam nhân xung quanh lập tức đùa ầm ĩ, kẻ huýt sáo, kẻ hú hét vỗ tay, khí náo nhiệt vô cùng.

Thương Ninh Tú ấn l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi cứng rắn, mặt và cổ đều nóng bừng, cần đoán cũng gã nam nhân chắc chắn lời thô tục gì đó để tuyên bố chủ quyền. Nàng thoát khỏi vòng tay nhưng bàn tay to lớn gáy cứ như đúc bằng sắt, sự giãy giụa của nàng vô hiệu.

Trong tiếng ồ lên đó, Mục Lôi vô cùng rạng rỡ, cũng kích thích bởi câu nào, kéo đầu Thương Ninh Tú , "chụt" một tiếng hôn mạnh lên gò má đỏ bừng của nàng, còn phát tiếng vang ướt át, đó cúi trực tiếp vác nàng lên.

"Ngươi thả xuống! Ngươi cái gì !" Độ cao tăng lên đột ngột khiến Thương Ninh Tú cảm thấy vô cùng bất an, nàng vắt vẻo bờ vai rộng lớn của , tất cả những ngoại tộc tiếng kéo đến vây xem náo nhiệt, nàng vội vàng che mặt , nỗi hổ và giận dữ đạt đến đỉnh điểm.

Mục Lôi sải bước về phía , thể thấy tâm trạng cực kỳ , bàn tay to vỗ vỗ lên đùi của nàng, giọng trầm thấp mang theo vẻ vui sướng: "Vợ ngoan, về nhà ."

Đoạn đường từ cổng trại về lều của Mục Lôi tính là xa nhưng Thương Ninh Tú dọc đường chịu đủ giày vò, mỗi túp lều qua đều thò đầu chào hỏi Mục Lôi. Thương Ninh Tú vùi mặt dám , chỉ thể lờ mờ phân biệt qua giọng rằng tuyệt đại đa là nam nhân, thi thoảng mới một hai giọng nữ nhân hoặc trẻ con.

Nàng cứ thế vác một mạch về lều của như một món hàng, mất mặt đến cùng cực.

Lều của Mục Lôi vô cùng rộng rãi, bên trong một chiếc giường lớn, bên cạnh đặt bàn ghế và tủ quần áo. Đồ đạc ít, gian rộng.

Nam nhân đặt nàng xuống giường, bàn tay to lớn áp một bên mặt nàng, xổm bên cạnh : "Ta bàn giao chút việc, sẽ về ngay thôi, nàng nghỉ ngơi , lát nữa mang đồ ăn cho nàng."

Nói xong câu , Mục Lôi dậy đến bên bàn, dùng ống quẹt lửa thắp sáng mấy ngọn đèn dầu.

Bây giờ trời mới chập choạng tối, ánh sáng vẫn còn thấy đến lúc thắp đèn, Thương Ninh Tú co rúm ở đó gì nhưng nhanh hiểu dụng ý của , bởi vì khi nam nhân ngoài khép cửa lều và khóa từ bên ngoài, ánh sáng trong lều lập tức tối nhiều.

Hắn rời , Thương Ninh Tú liền vội vàng lao đến bên bàn nhấc ấm nước lên thử, may mà phụ sự kỳ vọng, bên trong nước. Nàng lấy một chiếc cốc úp ngược bàn, uống liền hai cốc, mới cuối cùng cảm thấy sống đôi chút.

Thương Ninh Tú chán nản xuống ghế, nhốt ở nơi xa lạ xung quanh lạ, mệt đói, hai ngày tắm rửa ngợm dính dấp khó chịu. Nàng c.ắ.n môi, cảm thấy đây lẽ là khoảnh khắc khổ sở nhất trong cuộc đời .

Uống nước xong, Thương Ninh Tú cẩn thận đặt ấm nước và cốc về chỗ cũ, c.ắ.n răng dậy. Không thể buông xuôi, nếu lúc tìm cách tự cứu , thì nửa đời của nàng khả năng sẽ thật sự giam cầm vĩnh viễn ở nơi , tăm tối ánh mặt trời.

Thương Ninh Tú quan sát một vòng xung quanh, ngoại trừ đồ đạc vật dụng , chỉ trong góc đặt một cái lu nước lớn và mấy vò rượu, bên cạnh lu nước một lỗ thoát nước to bằng bàn tay thông bên ngoài, đại khái là dùng để xử lý nước thải. Trên bức tường hình vòng cung treo roi ngựa và mấy cái mũ, chẳng thứ gì hữu dụng cả.

 

 

Loading...