Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 47 - 48: Thương hàn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mục Lôi dán sát nàng, nóng thở mang theo mùi bạc hà, thổi hết trong miệng nàng, nhịn dùng tay day day vệt nước bóng loáng cánh môi nàng: "Mấy ngày nhỉ?"

Ánh mắt sợ trời sợ đất của Thương Ninh Tú nháy mắt tan rã, lấp la lấp l.i.ế.m trái : "Vẫn đến."

Mục Lôi nữa, chỉ chằm chằm mặt nàng, ánh mắt chăm chú nhưng tối tăm khó hiểu, Thương Ninh Tú vây trong đó mà rợn cả tóc gáy. Nàng khó để nhận đang nghĩ cái gì, bèn cũng dám thẳng, chỉ mong mau buông nàng để nàng dậy.

Mục Lôi quả thật nghĩ nhiều.

Những biện pháp mà Duy Khắc Thác dạy, diễn tập trong lòng cả trăm , nóng lòng thực hành từng cái một nàng, thăm dò từng cái một. Sự háo hức thử kết quả mong đợi nên càng khiến mong chờ khao khát hơn cả lúc đại hôn ban đầu.

Tầm mắt nam nhân lưu luyến chiếc cổ trắng ngần, Thương Ninh Tú nhân lúc tâm trí định liền đẩy , Mục Lôi cũng thuận nước đẩy thuyền chiều theo ý nàng, phối hợp dậy, mặc cho nàng trốn khỏi .

Hai má Thương Ninh Tú ửng hồng, tóc tai cũng cọ rối, khi tự do, nàng lùi về mấy bước mới chút cảm giác an .

Lúc Mục Lôi mới trả lời câu hỏi nàng hỏi từ hồi lâu đó: "Bọn cướp vật tư Ba Xà mua về, đó thằng cháu con rùa dẫn đuổi theo, ha ha, cái thứ ông đây giẫm què chân, ngựa cũng xuống nổi, ăn một trận đòn rụt về gốc cây t.ử đằng ."

"Ồ." Thương Ninh Tú gật đầu, nàng cũng chẳng thật sự hứng thú, chỉ là đó lảng sang chuyện khác mà thôi.

Tối hôm đó, Chiêu Hoa Quận chúa hóng gió lạnh nửa buổi trong tuyết, thành công khiến bản cảm lạnh.

Thương Ninh Tú ngủ bao lâu thì bắt đầu phát sốt, đầu óc choáng váng đau nhức ngủ , Mục Lôi dậy nấu một bát gừng lớn, cho thêm cục đường để dậy mùi, bóp mũi nàng đút : "Ta đúng là đầu tiên thấy trong tuyết mà đến mức sinh bệnh, nàng ngốc nàng còn phục."

Thương Ninh Tú nhíu mày, vị gừng cay nồng cho mắt ầng ậc nước, đút t.h.u.ố.c xưa nay luôn mạnh bạo, nàng lời nào chỉ đành nuốt xuống, uống hết một bát mới đỏ hoe mắt lí nhí biện bạch cho : "Ta trong tuyết, đó là cái đài, hơn nữa lúc đó thật sự thấy lạnh."

Mục Lôi nương theo ánh đèn dáng vẻ tủi của nàng, vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khẩy một tiếng : "Không lạnh? Thế ốm?"

Thương Ninh Tú: "..."

"Uống thêm bát nữa, nào." Nam nhân đổ hết phần cặn còn trong ấm , đầy một bát, gừng càng ngâm xuống đáy càng cay họng, trong lòng Thương Ninh Tú rõ, mím môi lắc đầu quầy quậy chịu uống nữa: "Ta uống một bát là đủ , ngủ một giấc là khỏi."

"Ngủ một giấc thể tự khỏi đó là , chứ cái thể nhỏ bé của nàng, nàng tưởng nàng nặng mấy cân mấy lạng?"

Mục Lôi lời nhảm của nàng, vớt lên kẹp trong lòng: "Ngoan, há miệng nào, bệnh thương hàn do lạnh của nàng chính là ủ ấm, cũng cần phiền Duy Khắc Thác, đều chữa."

Bát gừng còn khó nuốt hơn Thương Ninh Tú tưởng tượng, nàng cay đến mức nhíu c.h.ặ.t mày, Mục Lôi nâng cằm ngửa đầu từ từ đút , dáng vẻ động tác đều cảm giác như đang ép uống t.h.u.ố.c độc.

Uống xong, Mục Lôi hài lòng đặt bát sang một bên, sờ trán nàng, đầu óc Thương Ninh Tú choáng váng căng tức sức lực gì, chỉ đẩy một cái tượng trưng, đầu chui tọt trong chăn.

Lúc phát sốt thể cũng nặng nề hơn, Thương Ninh Tú cuộn bên trong động đậy nhưng thấy tiếng ma sát sột soạt bên ngoài, âm thanh nàng quá quen thuộc , chống dậy , quả nhiên thấy Mục Lôi đang cởi quần áo.

Thương Ninh Tú sợ lạnh, trong trướng đốt ít chậu than, ngủ xưa nay chỉ mặc một lớp áo đơn cực mỏng, bây giờ là cởi luôn cả lớp áo đơn đó .

"Ngươi ?" Thương Ninh Tú cảnh giác mở miệng, hiện giờ cơ thể nàng đang bệnh, chắc sẽ cầm thú đến mức lúc còn chiếm tiện nghi của nàng chứ.

Mục Lôi tự cởi hết y phục, vớt nàng cởi áo ngoài.

"Ngươi cái gì!" Tiếng rõ ràng gấp gáp hoảng hốt hơn lúc , đầu óc Thương Ninh Tú căng tức phản ứng chậm sức, lột một lớp vẫn kịp giãy giụa kẹp c.h.ặ.t cứng.

Mục Lôi thổi tắt đèn, dễ dàng trấn áp tay chân nàng, ôm lòng cùng xuống.

Tim Thương Ninh Tú đập loạn, vai lưng Mục Lôi rộng hơn nàng chỉ một chút, ôm từ phía quả thật giống như đóng khung hình phạt, xúc cảm nóng hổi truyền đến từ bốn phương tám hướng, nhất là nơi lưng dán , chút cảm giác tồn tại đáng thương vốn mỏng manh của cái yếm cũng biến mất, Thương Ninh Tú nóng đến mức bứt rứt, giãy giụa nhưng cử động : "Ngươi buông , ngươi gì thế hả."

"Câm miệng, đừng lộn xộn." Mục Lôi bắt lấy cái tay đang vươn ngoài của nàng về, ấn ôm c.h.ặ.t: "Ngoan, toát mồ hôi là khỏi, hiệu nghiệm lắm."

Giấc ngủ của Thương Ninh Tú giống như ngủ trong hố lửa, nửa đêm nóng toát mồ hôi đầy đầu, mơ mơ màng màng ngoài, tay chân đều chặn , nàng ư ử kêu nóng nhưng thế nào cũng thoát khỏi cái lò lửa , trong lúc nửa tỉnh nửa mê tủi cứ hừ hừ mãi, cho đến khi cơn nóng bức nhất cuối cùng cũng lui , nhiệt độ cơ thể mới bắt đầu chuyển biến , khôi phục trạng thái bình thường.

Trận thương hàn nhỏ của Thương Ninh Tú chỉ một đêm là khỏi hẳn, sáng sớm hôm dậy tinh thần ảnh hưởng chút nào.

Nàng vẫn nam nhân kẹp trong lòng nhưng đêm qua nóng c.h.ế.t sống , bây giờ nhiệt độ bản bình thường cũng cảm thấy , cả ấm áp. Chỉ là tối qua sốt đến mụ mị xúc cảm chân thực, bây giờ ôm trong lòng chút ngăn cách thế , nàng dù thế nào cũng yên nữa, giãy giụa dậy.

Mục Lôi mở mắt thấy tấm lưng mảnh khảnh của nữ nhân lọt thỏm trong chăn nhung, nàng đang nỗ lực bới tìm quần áo của .

"Đừng mặc nữa, tắm rửa , đồ sạch luôn." Nam nhân day ấn đường dậy, tối qua tuy mặc quần áo nhưng cũng coi như mồ hôi của Thương Ninh Tú thấm ướt một lượt, lật chăn nhung dậy, cứ thế trần trụi che đậy xuống giường, lưng về phía nàng hoạt động cái cổ chút cứng ngắc : "Đợi một lát, đun nước, nàng tự đắp chăn kỹ , lát nữa hẵng dậy."

Mặt Thương Ninh Tú sắp đỏ lựng, nàng dám tấm lưng với những đường nét cơ bắp rõ ràng của , chỉ đành vùi trong chăn nhung, buồn bực "ồ" một tiếng.

Mấy ngày liên tiếp đó trời đều hửng nắng, chiếu nền tuyết tuy là ấm áp nhưng khi ánh nắng tâm trạng con cũng sẽ hơn, trong thời gian Trát Khắc dẫn đến chỗ cây hoa t.ử đằng tìm phiền phức một nữa nhưng lúc đó là vườn nhà trống, bộ lạc Ba Xà sớm rút lui bộ trốn nơi khác, chỉ để một đống rác rưởi bừa bãi.

Nền tảng sức khỏe của Triệu Tiểu Đao , hồi phục nhanh, chẳng mấy ngày thể xuống giường hoạt động, cơ bắp teo cũng mọc một ít, tính tình hoạt bát, quan hệ với đám thanh niên trong bộ lạc đều , mấy ngày trôi qua nhận thêm mấy em, tối hôm Duy Khắc Thác tuyên bố thể khỏi hẳn, Tù trưởng tổ chức một buổi hội nhiệt tình, chiêu đãi vị bạn Trung Nguyên của bộ lạc Già Lam.

Quy mô yến tiệc lớn nhưng bàn khách dài năm thước cũng bày bảy tám cái, Tù trưởng chỉ nhiệt tình nhưng giỏi tiếng Hán, hai giao tiếp khó khăn, bèn kéo tất cả những khá thông thạo tiếng Trung Nguyên trong bộ lạc đến tiếp khách, Cổ Lệ Đóa Nhi, Duy Khắc Thác, Trát Khắc đều mặt, Mục Lôi dỗ lừa cũng đưa cả Thương Ninh Tú ngoài cùng.

Bàn khách của bộ lạc Già Lam là một cái bàn thấp, đặt bệ cao ba thước, Mục Lôi trực tiếp khoanh chân phía , còn Thương Ninh Tú thì quỳ quy củ gót chân .

Mục Lôi dùng d.a.o găm cắt đùi cừu nướng trong đĩa, liếc nàng một cái, bất thình lình hỏi: "Nàng thế tê chân ?"

Thương Ninh Tú: "... Không tê."

"Bây giờ tê, lát nữa sẽ tê." Mục Lôi hiểu nổi cái tư thế thôi thấy thoải mái , đưa tay định bế nàng lên để nàng cho đàng hoàng, Thương Ninh Tú đương nhiên là chịu, đẩy mấy cái để đạt mục đích, nhíu mày dịch sang bên cạnh một chút cách xa : "Ngươi đừng quản ."

"Ông đây xem nàng quỳ bao lâu." Nam nhân đáp t.ử tế, cũng miễn cưỡng nữa, tự bỏ thịt cừu cắt xong d.a.o găm cái đĩa nhỏ mặt nàng.

Triệu Tiểu Đao đối diện thu hết sự tương tác của hai cùng biểu cảm tình nguyện của Thương Ninh Tú trong mắt, đúng lúc Tù trưởng sảng khoái mời rượu , sự chú ý của Triệu Tiểu Đao hút , vội vàng ha ha nâng bát đáp lễ.

Người thảo nguyên nhiệt tình hiếu khách, mấy thể phiên dịch ở đó, khung cảnh cũng coi như vô cùng náo nhiệt, qua uống rượu ăn thịt , chẳng bao lâu , chân Thương Ninh Tú đến tê rần.

Nàng khẽ khàng dịch m.ô.n.g một chút với biên độ nhỏ.

Vị Hoàng quý phi sủng ái nhất Ngân Kinh thích mở tiệc đãi khách, đài cao yến tiệc xây trong điện Yên Ba của bà giống với loại bàn thấp , cái động tác nhỏ lười biếng cơ bản tất cả các quý nữ danh gia vọng tộc ở Ngân Kinh đều luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, y phục che chắn, ngoài cơ bản manh mối gì. khả năng quan sát của Mục Lôi dường như một cách đặc biệt, chút động tĩnh nhỏ xíu cũng thoát khỏi mắt , nam nhân hừ một tiếng: "Tê chứ gì."

Thương Ninh Tú nghẹn lời, nàng gì, Mục Lôi đưa tay vớt lấy nàng giúp nàng đổi tư thế: "Nàng đừng giữ kẽ như thế, nàng cũng thấy mệt , bớt giữ quy củ một ngày cũng chẳng , đây Trung Nguyên, tự khổ gì."

"Ngươi đừng đụng ." Thương Ninh Tú dịch hai cái gạt tay nhưng tay Mục Lôi xưa nay mạnh, mà thật sự gì, nàng cũng bao giờ khả năng phản kháng thành công, Thương Ninh Tú phiền chịu nổi, dứt khoát trực tiếp xuống khỏi đài: "Ngột ngạt quá, ngoài hít thở khí."

"Nàng đợi chút, cùng nàng." Mục Lôi chuẩn dậy, Thương Ninh Tú vốn dĩ định ngoài nắn chân hoạt động một chút, đương nhiên chịu để theo, chân nàng chạy nhanh như bay, dặn dò: "Ngươi đừng theo, một lát về."

Triệu Tiểu Đao ở đối diện đợi thời cơ từ lâu, mắt thấy Thương Ninh Tú ngoài, bèn vội vàng bưng chén rượu qua chặn Mục Lôi , nâng chén rượu : "Người em Khố Mục Lặc Nhĩ, tiểu đa tạ ơn cứu mạng, chén rượu kính ."

"Nói quá , ngươi là bạn của cả bộ lạc Già Lam, chuyện nên thôi." Mục Lôi liếc Thương Ninh Tú chạy mất dạng, bèn xuống bưng bát cụng với một cái, ngửa đầu uống cạn một .

Triệu Tiểu Đao uống rượu xong ngay, liếc về hướng cửa lớn, xác định Thương Ninh Tú tạm thời sẽ , bèn về phía Mục Lôi gần hơn một chút, nam nhân nhận chuyện , bèn đặt chén rượu xuống, đợi mở miệng.

"Người em Khố Mục Lặc Nhĩ, chúng đều là thẳng thắn cả, gì thì thẳng, nếu lời gì mạo phạm đắc tội, đừng chấp nhặt với nhé, là mồm miệng vụng về nhưng tâm ý là ."

Triệu Tiểu Đao cũng vòng vo tam quốc với , khi thấy Mục Lôi gật đầu liền hỏi thẳng thừng: "Huynh với đại tẩu thành bao lâu , con cái gì ?"

 

Chương 48

Mục Lôi: "Không bao lâu, vẫn con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-47-48-thuong-han.html.]

Triệu Tiểu Đao gật đầu, nghĩ thầm đoán sai , tiếp đó hỏi: "Vậy con ?"

Mục Lôi trả lời trực tiếp, nhướng mày hỏi ngược : "Ý gì?"

"Là thế , hai hôm nay chuyện phiếm với Duy Khắc Thác, đại tẩu là Ngân, còn là Quận chúa ở Ngân Kinh đúng ? Sau đó bỗng nhớ một chuyện." Triệu Tiểu Đao mắt Mục Lôi : "Nếu về các quận chúa khác của Đại Ngân thì thể nhưng vị Chiêu Hoa Quận chúa họ Thương thì thật sự từng qua. Mẫu của nàng nhất mỹ nhân tộc Ngọc Yêu, nổi tiếng, cha nuôi qua... Ồ đúng , cha nuôi việc ở Hòa Thạc Phàn Nghiệp Ty, nơi chuyên nghiên cứu huyết thống các dân tộc hiếm gặp ."

"Cái tộc Ngọc Yêu , kỳ lạ lắm nhé. Nó giống tộc Hỷ Minh Hoa tộc gì đó thể thông hôn với . Tộc Ngọc Yêu mà, bất luận nam nữ, chỉ thể sinh con với Hán thôi, trăm như một. Cha nuôi khắp nơi bao nhiêu năm nay, từng thấy Ngọc Yêu thể con với c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác."

Mục Lôi nhíu c.h.ặ.t mày. Hắn mấy cái dân tộc hiếm gặp gì đó trong miệng đám Trung Nguyên là tình huống gì nhưng một chuyện hiển nhiên là chắc chắn thuộc tộc Hán.

"Trên đại tẩu ít nhất cũng mang một nửa dòng m.á.u tộc Ngọc Yêu, với đại ca Khố Mục Lặc Nhĩ thì..."

Triệu Tiểu Đao hết câu. Vốn dĩ nếu tình cảm phu thê hòa thuận, chuyện chắc chắn sẽ để thối rữa trong bụng. bất kể là những lời nàng khi một đến lều đó, là sự né tránh mật với Mục Lôi bàn rượu , nhiều hành vi của vị Thương cô nương đều đang lên rằng nàng hề nguyện ý gả cho nam nhân mắt.

Nếu Thương Ninh Tú giải tín hiệu để , Mục Lôi cho dù lòng, e là cũng bản lĩnh tìm . Triệu Tiểu Đao là ơn, nếu vị Thương cô nương thật sự là trái ý nguyện mà gả tới đây, thì bất luận trong đó nguyên do khúc mắc gì, cảm thấy đều nên dốc sức giúp nàng một phen.

Hơn nữa chuyện , đối với Khố Mục Lặc Nhĩ mà cũng tính là phản bội, chỉ là thông báo sự thật, lựa chọn cuối cùng do y tự định đoạt. Hắn cố ý chọn lúc Thương Ninh Tú mặt để , cũng là vì nể mặt mũi con gái nhà .

Triệu Tiểu Đao: "Tiểu lời cũng là suy nghĩ cho đại ca. Nếu đại ca quá con, thì sống ân ái mỹ mãn với đại tẩu đương nhiên là . nếu đại ca khao khát con cái, nhất vẫn nên sớm tính toán, nhân lúc bây giờ mới thành bao lâu..."

Mục Lôi im lặng , uống thêm một bát rượu lớn.

Sao khao khát con cái, đương nhiên con, để đóa hoa mẫu đơn xinh sinh cho mấy đứa con xinh . Có con gái là nhất, nếu xui xẻo là đám khỉ con nghịch ngợm thì cũng chẳng , cũng ít bản lĩnh thể dạy cho con trai.

nếu chui từ bụng nàng , thế thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Triệu Tiểu Đao thu hết biểu cảm của trong mắt, cân nhắc : "Thật mà, cho dù là ở Trung Nguyên, chuyện phu thê hòa ly cũng là thường tình. Chỉ cần là hưu thê, thì tái giá tái hôn đều can hệ gì lắm, cũng sẽ ảnh hưởng đến đại tẩu..."

Lời Triệu Tiểu Đao còn xong Mục Lôi cắt ngang: "Triệu , ý của ngươi nhưng và Tú Tú bái lạy Lang Thần , nàng là vợ . Có con thì cố nhiên là nhưng nếu mệnh định cái thứ đó, thì cũng là chuyện còn cách nào khác. Chuyện ngươi đừng nhắc nữa."

Triệu Tiểu Đao sững sờ trong thoáng chốc. Bất hiếu ba, hậu là lớn nhất, đây là đầu tiên chuyện khoáng đạt như , lòng sùng bái đối với Khố Mục Lặc Nhĩ trong nháy mắt nâng lên một tầm cao mới: "Ái chà! Đại ca, hổ là đại ca nha, tiểu nhất định kính thêm một chén rượu."

Triệu Tiểu Đao dáo dác tìm vò rượu. Vốn dĩ khi lời trong lòng cũng vô cùng mâu thuẫn. Hiện giờ hai nước Trung Nguyên khai chiến đ.á.n.h loạn xạ ngầu, đối với cô gái yếu đuối nho nhã như Thương cô nương, đương nhiên thiên về hướng nàng thể một chốn yên để an lập mệnh hơn. Bây giờ thái độ của Mục Lôi biểu thị vô cùng rõ ràng, tin tưởng nam nhân thể lời , chắc chắn sẽ đối xử với Thương cô nương.

Như , đối với hai vị ân nhân cứu mạng đều coi như phụ lòng, đỡ cho kẹp ở giữa. Triệu Tiểu Đao cực kỳ vui vẻ, nốc cạn cả bát rượu, tinh thần sảng khoái về chỗ của .

Triệu Tiểu Đao rời bao lâu thì Thương Ninh Tú . Nàng cúi đầu , mang theo lạnh bên ngoài, đầu ngón tay lạnh.

Mục Lôi đang đài uống rượu giải sầu. Tuy tư thế động tác của đều khác gì khi nàng ngoài nhưng Thương Ninh Tú vẫn thể , cảm xúc của tụt dốc rõ rệt, chính là đang uống rượu giải sầu.

Trong mắt nam nhân vương chút men, nghiêng đầu nàng: "Về ? Bên ngoài lạnh ?"

"Cũng ." Thương Ninh Tú lắc đầu, đang định tự bước lên đài, Mục Lôi ở bên bất ngờ nghiêng qua đưa tay ôm nàng, cứ thế bế nàng lên giữa chốn đông , đặt lên đùi, véo khuôn mặt nhỏ của nàng cúi xuống hôn: "Cho ông đây hôn một cái."

Thèm mala quá

Thương Ninh Tú trò con mắt bao , rụt cổ cự tuyệt phối hợp, nhỏ giọng trách móc: "Đây là ở bên ngoài, tỉnh táo một chút !"

Thương Ninh Tú rốt cuộc vẫn đẩy , tóm lấy mút mát mấy cái, ba phần rượu theo cánh môi truyền trong miệng nàng. Hai má nàng đỏ bừng, ánh mắt chột đảo quanh nhưng dám thật sự quan sát xem xung quanh đang bọn họ .

Mục Lôi da mặt nàng mỏng, chỉ hôn nhẹ mấy cái tiến sâu thêm. Hắn nhéo má nàng, ghé sát vành tai thì thầm: "Đến giờ . Tối nay, lúc nàng, nàng phối hợp với ."

Hắn tiếng thảo nguyên nhưng Thương Ninh Tú hiểu hết.

Giọng đó trầm thấp hơn phát âm tiếng Hán, mang theo ngữ điệu và tiết tấu đặc trưng của dị vực, bí ẩn nguy hiểm.

Nàng tê rần cả , tê từ n.g.ự.c lên đến đỉnh đầu và đầu ngón tay, đó chút khó khăn một cái. Trong mắt nam nhân mang ý vị nồng đậm, mang theo sự hưng phấn mong chờ từ lâu, nhếch khóe môi hôn lên má nàng, dường như đang trấn an.

Bữa cơm tiếp theo, Thương Ninh Tú ăn vô miếng nào.

Không nàng nhớ ngày, chỉ là nếu thẳng toẹt như , nàng vẫn luôn ôm tâm lý may mắn. Bây giờ câu giống như ngàn cân đè nặng lên n.g.ự.c, khiến nuốt trôi.

Dạ tiệc kết thúc, Triệu Tiểu Đao uống say . Thương Ninh Tú theo một cái, trơ mắt say khướt dìu về lều.

Cằm một bàn tay to thô ráp bóp lấy xoay , Mục Lôi dùng đầu ngón tay vuốt ve phần thịt mềm mại của nàng: "Nhìn cái gì thế, về nhà thôi."

Cả Thương Ninh Tú mơ mơ màng màng, Mục Lôi ôm lòng, đẩy trong lều.

Chậu than tắt, trong phòng ấm áp, ánh lửa yếu ớt m.ô.n.g lung, nàng thấy tiếng Mục Lôi đóng cửa.

Một khi dự tính tâm lý về chuyện sắp xảy , nàng liền cứng đờ cả , dường như nổi nữa.

Mục Lôi vẫn thắp đèn, từ phía bế bổng lên, thành công khiến Thương Ninh Tú kêu lên kinh hãi. Hắn ôm nàng bước lên hai bậc thang gỗ nâng cao ở cửa lều, về phía chiếc giường rộng lớn , hôn nàng, vùi mặt bên cổ nàng, đường.

Trong lòng Thương Ninh Tú đè nén cảm giác nặng nề như sắp hiến tế cho ác quỷ, nàng hé răng một tiếng. Nam nhân một tay đỡ lấy nàng, tay cởi giày nàng ném xuống đất, đặt lên giường.

Mục Lôi chằm chằm mặt nàng, mang theo vẻ mặt thong dong, cứ thế ngay mặt nàng bắt đầu cởi quần áo, từng món từng món, từ tốn trật tự.

Thương Ninh Tú vững nổi, chân mềm nhũn ngã xuống giường, dùng chút sức lực chẳng còn bao nhiêu xoay , đưa lưng về phía , nỗ lực bình nhịp tim đang điên cuồng của . Nó đập quá nhanh, sự căng thẳng quá độ khiến Thương Ninh Tú siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, móng tay găm da thịt, chống từng cơn ớn lạnh .

Mục Lôi nhanh lột sạch bản , ném hết quần áo xuống t.h.ả.m, quỳ lên giường, cũng cưỡng ép xoay nữ nhân vẫn luôn trốn tránh . Hắn ôm lấy nàng từ phía , bắt đầu hôn mút từ vành tai, tư thế đưa lưng về phía ngược càng thuận tiện để giúp nàng cởi bỏ sự trói buộc của y phục.

"Còn nhớ nàng từng hứa gì ?" Mục Lôi buông tha dái tai ngậm đến đỏ bừng, thở khi chuyện phả lên đó. Thương Ninh Tú vô thức vặn cổ né tránh, đưa tay qua khống chế giữ c.h.ặ.t nàng, cảm nhận rõ ràng n.g.ự.c rùng một cái.

Hắn nhấn mạnh: "Cho nên tối nay sẽ ấn đầu cưỡng ép."

Nếu nàng giãy giụa, thì giao ước cũng còn tính toán gì nữa.

Cổ họng Thương Ninh Tú nghẹn ngào khó khăn, phát tiếng nào, bên tai cũng chỉ còn thở dài dồn dập.

Thương Ninh Tú siết c.h.ặ.t tấm chăn nhung, giờ phút trong lòng càng hy vọng thể thô bạo hơn chút, thể áp chế nàng, như nàng sẽ cần c.ắ.n răng nhẫn nhịn như thế , chỉ thể hết đến khác đè nén xúc động đẩy .

Mục Lôi kiên nhẫn hơn bất kỳ nào đây, đang đợi thời cơ, đợi thời cơ con mồi lơi lỏng còn căng thẳng nữa.

Chỉ là hành vi đối với Thương Ninh Tú mà quá khó chịu đựng. Trước đây nàng vẫn luôn sợ hãi sự khó chịu mà chuyện mang nhưng bây giờ cảm thấy đằng nào cũng chịu tội một , thì c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm, còn hơn là tứ bề thọ địch như bây giờ, giống như lún trong bông mềm thoát .

Thế là Thương Ninh Tú dùng tay tìm cái đầu đang vùi n.g.ự.c , nàng túm lấy mái tóc màu hạt dẻ của , nghiến răng : "Ngươi đang đợi cái gì hả."

Đây là dụ địch. Mục Lôi ngăn cản bàn tay gáy nhưng cũng nàng rối loạn nhịp điệu.

Thương Ninh Tú khổ thể tả, khóe mắt đỏ hoe nghẹt cả mũi. Hắn quá bắt nạt khác . Nàng tìm cách nào hơn để chống tất cả những gì đối phương áp đặt lên , quyết tâm, khoảnh khắc thở hỗn loạn nhất, nàng nâng mu bàn tay lên c.ắ.n một cái thật hung ác.

Cơn đau nhức nhối kịch liệt trong nháy mắt bao phủ tất cả các giác quan cơ thể, nàng ngậm mu bàn tay, tự c.ắ.n đến mức nước mắt lưng tròng, thở hổn hển l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng mấy cái nhưng vô cùng hữu dụng, cảm giác xa lạ nhưng khó nhịn như thủy triều rút .

"Nàng bệnh gì thế?" Mục Lôi tức chỗ trút, vội vàng giật tay nàng . Trên đó in hằn cả một dấu răng rõ ràng, thôi cũng c.ắ.n mạnh cỡ nào: "Tự thương vui lắm ? Bình thường kêu sợ đau nhất , trúng tà ?"

Hắn nhíu mày khóa ngược hai tay nàng lên đỉnh đầu, cho nàng cơ hội giẫm lên vết xe đổ thứ hai: "Mụ đàn bà ngốc , khóa nàng là nàng giở trò với ông đây ngay."

Cả bàn tay Thương Ninh Tú đau đến tê dại, nấc lên, còn chằm chằm nhấn mạnh thanh minh: "Ta , giãy giụa mà, ngươi... ngươi tự bắt , liên quan đến ."

 

 

Loading...