Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 46: Thực tủy tri vị

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong bộ lạc Già Lam màn đêm ánh lửa bập bùng, Mục Lôi dẫn cướp xe muối của Ba Xà, Thương Ninh Tú một ở trong trướng uống mấy ly sữa bò nóng.

Ấm gốm hâm nóng lò, bên hắt chút ánh sáng đỏ của than hồng, nàng chằm chằm đến ngẩn , do dự mãi, rốt cuộc vẫn cam lòng, thử xem .

Thương Ninh Tú đặt ly xuống, lấy áo choàng khoác lên thắt cửa.

Bên ngoài lều y tế vẫn luôn một thanh niên ngốc nghếch túc trực, để canh giữ, mà là để phòng khi Triệu Tiểu Đao ở bên trong cần giúp đỡ gì thì dễ gọi . Đó vẫn là một to xác lớn hẳn, cao gầy dong dỏng, hiển nhiên cũng nhận Thương Ninh Tú là ai, thấy nàng tới thì hai mắt sáng rực lên: "Đại tẩu!"

Cách xưng hô là một trong ít những câu tiếng thảo nguyên mà hiện giờ Thương Ninh Tú thể hiểu , bất kể đối phương nhanh đổi ngữ điệu thế nào.

Nàng ngoài lều cửa vì nội dung khá nhạy cảm nên nàng đưa Cổ Lệ Đóa Nhi theo phiên dịch, tự cố gắng hiệu tay chân, cuối cùng cũng một câu tiếng thảo nguyên mà nàng sắp xếp từ ngữ lâu khi đến: "Ta, xem, chuyện."

Thương Ninh Tú chỉ trỏ bên trong, tên ngốc rõ ràng là hiểu, gật đầu tránh sang một bên.

Trong lều y tế đốt chậu than, ấm áp, Triệu Tiểu Đao bên ngoài đến nhưng ngờ là vợ của Khố Mục Lặc Nhĩ, hơn nữa còn nhân lúc nam nhân nhà mà một ghé thăm.

"Ơ..." Hắn rõ ràng ngẩn , mắt liếc ngoài, xem thử lưng nữ nhân Trung Nguyên xinh còn ai theo nữa .

Điều khiến thất vọng là phía ai, hơn nữa Thương Ninh Tú chần chừ một lát, còn khép hờ cửa .

Lần cho Triệu Tiểu Đao căng thẳng hẳn lên: "Cái đó, cái đó, đại tẩu , trời cũng còn sớm nữa, cô tìm việc gì?"

Thân hình nam nhân Trung Nguyên cường tráng quá mức như dị tộc nhưng là lính trinh sát trong quân doanh, cơ thể vẫn nền tảng rắn rỏi cân đối, quấn băng vải giường, vẻ mặt bối rối bất an trông cứ như gái nhà lành kẻ gian đột nhập nhà cướp bóc .

Hắn dẫu cũng coi như quần áo chỉnh tề, Thương Ninh Tú tiện thẳng, dời tầm mắt mặt tường, tìm một chủ đề thích hợp để mở lời: "Triệu công t.ử, đó ngươi Đại Hạ đang tấn công biên quan Đại Ngân... Ta chính là Ngân, hơn nữa cha trong nhà đều là võ quan, dễ chiến tranh liên lụy, ngươi còn gì nữa , thể cho chút ?"

Nghe nàng , Triệu Tiểu Đao khẽ thở phào một nhưng vẫn cảm thấy nam nữ đơn độc ở chung một phòng tâm sự đêm khuya thế thật hợp thể thống, trả lời nhanh để nàng mau ch.óng rời , bèn đáp ngắn gọn súc tích: "Thật cũng rõ lắm, chỉ là dạo một vòng ngoài thành chứ nhưng Hoàng đế Đại Ngân phái Đại tướng quân quan bái nhất phẩm tiền tuyến trấn áp phản đảng. Cha của đại tẩu là quan địa phương quan chức ở Kinh đô?"

Thương Ninh Tú: "... Ngươi đừng gọi là đại tẩu nữa, họ Thương, ngươi cứ gọi là Thương cô nương ."

"À... , Thương cô nương." Triệu Tiểu Đao là kẻ lanh lợi, nàng trong lòng nảy sinh vài phần suy đoán, cộng thêm việc vị Thương cô nương cố tình chọn lúc Khố Mục Lặc Nhĩ mặt để ghé thăm, nam nhân lờ mờ cảm thấy hẳn là nàng chuyện .

"Cha đều ở tại Ngân Kinh." Thương Ninh Tú lấy hết can đảm đầu , ánh mắt khẩn thiết thẳng mắt : "Triệu công t.ử, ngươi là , cô thế cô ở nơi thảo nguyên đất khách quê , thật sự nhớ nhà da diết, nếu khi Triệu công t.ử khỏi bệnh về Trung Nguyên, thể giúp tiểu nữ mang một bức thư nhà về ?"

Triệu Tiểu Đao khẽ khựng một thoáng, khó xử : "Đại tẩu, Thương cô nương, tiểu thoái thác, vốn dĩ về Trung Nguyên tìm một trạm dịch ở Ngân Quan gửi thư hỏa tốc cho cô cũng chẳng chuyện khó khăn gì nhưng bây giờ thời thế đổi , chỉ riêng lúc bắt tới đây thì biên quan Đại Ngân là một chảo dầu sôi lửa bỏng. Không xa, bên trong ít nhất là tới Bàn Thành đều đang binh hoang mã loạn, về phía nữa còn tình hình thế nào, băng qua làn đạn đó để qua, tiểu quả thật là bản lĩnh ."

Thương Ninh Tú lý, cũng im lặng hẳn .

Triệu Tiểu Đao: "Hơn nữa chiến tranh càng bùng nổ thì việc kiểm tra văn kiện thông quan càng c.h.ặ.t chẽ, sợ đạo tặc gian tế trộn thành mà. Phòng thủ thành trì phía hỏa tuyến mới coi là tường đồng vách sắt, lăn lộn trong quân doanh kinh nghiệm, thường thì những lúc thế thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót, nạn dân và dân chạy nạn nhốt ngoài thành nhiều vô kể."

"Cho nên mà, Thương cô nương, kiến nghị của vẫn là khuyên cô ráng đợi thêm, chừng vài tháng nữa Đại Ngân thể thu hồi biên quan, ái chà, đến lúc đó dù là gửi thư thăm thì đều dễ hơn nhiều."

Triệu Tiểu Đao thu hết vẻ lạc lõng của Thương Ninh Tú trong mắt, cảm thấy dáng vẻ của nàng giống chỉ là nhớ nhà da diết gửi một bức thư nhà vì thế bèn thăm dò: " thủ và thể chất của em Khố Mục Lặc Nhĩ thì khỏi bàn , bản lĩnh đơn thương độc mã ngàn dặm của sớm kiến thức qua, thể nghĩ cách gì đó thì ?"

"Hắn ư?" Thương Ninh Tú khổ bất lực: "Hắn thể giúp gửi thư, hận thể trói chỗ cả đời."

"Ơ..." Triệu Tiểu Đao lập tức nghẹn lời, cũng nên tiếp lời thế nào, may mà Thương Ninh Tú xong câu cũng trông mong trả lời gì nữa, tự cáo biệt: "Đã , thì quấy rầy Triệu công t.ử dưỡng thương nữa."

"... À, , Thương cô nương thong thả."

Thương Ninh Tú khỏi lều, về phòng, cứ loanh quanh mục đích bên ngoài. Nàng đến cũng gây chú ý, quá nhiều nam nhân dị tộc tới bắt chuyện, cuối cùng bèn tìm một cái đài nhỏ bắt mắt, lưng về phía ánh lửa, tuyết đọng bên quét dọn sạch sẽ, leo lên đó vặn đủ chỗ cho nàng xuống.

Nghe tin quê hương chìm trong cảnh dầu sôi lửa bỏng thế , trong n.g.ự.c nàng nghẹn ứ, cho dù bây giờ thể thuyết phục Mục Lôi thả nàng nhưng ngay cả lính trinh sát như Triệu Tiểu Đao còn thể băng qua hỏa tuyến, thì một nữ nhi yếu đuối vật gì phòng như nàng mà qua .

Thương Ninh Tú ôm đầu gối, thở dài một , vùi mặt khuỷu tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-46-thuc-tuy-tri-vi.html.]

Đêm đông âm u lạnh lẽo, góc khuất ánh lửa càng thêm rõ rệt, chẳng bao lâu tay chân Thương Ninh Tú đông cứng nhưng nàng cử động, cũng chẳng ngẩng đầu lên, cứ co ro ở đó như .

Lúc Mục Lôi tìm tới nơi, mặt vẫn còn đầy vẻ vội vàng và giận dữ, vóc cao lớn, ngược sáng ngay lối nhỏ, hình trông như ác quỷ La Sát đến đòi mạng, nhíu mày sải bước về phía nữ nhân đang cuộn tròn đài: "Bình thường ngày nào cũng kêu gào sợ lạnh đòi thêm chậu than, bây giờ đây chịu rét cũng đường về phòng, nàng chìa khóa ?"

Thương Ninh Tú thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt ngơ ngác cứ như thể mới ngủ dậy.

Mục Lôi vươn tay vớt nàng lên ôm trong lòng: "Cái bà cô ngốc đông cứng cả , nàng xổm ở đây bao lâu hả?" Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt tím tái của Thương Ninh Tú, bóp hai cái nhét trong n.g.ự.c .

Nam nhân vẫn còn mặc bộ đồ chiến đấu đ.á.n.h rắn lúc nãy, phần lớn đều là giáp sắt tinh luyện, khi dính nhiệt độ cơ thể của , đối với Thương Ninh Tú hiện giờ mà thì chỗ nào cũng nóng hổi.

Thương Ninh Tú vẫn im lặng gì, nam nhân ôm nàng về lều, trong phòng ấm sực, ngăn cách cái lạnh thấu xương ở ngoài cửa. Mục Lôi dùng một tay đặt nàng lên đùi , ấn đường vẫn nhíu c.h.ặ.t, định mở miệng quở trách thêm hai câu, thấy khóe mắt và ch.óp mũi của đóa hoa mẫu đơn xinh đỏ ửng, dường như chỉ cần thêm một câu nữa là sẽ òa lên.

"Làm , nặng lời hả? Ta ." Mục Lôi nhất thời nhớ nổi cái gì, những lời định tiếp theo cũng quên sạch sành sanh. Nam nhân chân còn đang đ.á.n.h đ.â.m d.a.o trắng rút d.a.o đỏ mấy hiệp với bộ lạc Ba Xà, về đến nhà vụng về dùng cổ tay áo lau nước mắt sắp rơi xuống cho vợ: "Khóc cái gì, lạnh ?"

Những hạt nước mắt của Thương Ninh Tú khống chế cứ rơi lã chã, nàng đẩy tay lung tung tự lau cho , cuối cùng ôm mặt nấc lên từng hồi.

"Rốt cuộc là hả em." Mục Lôi chậm tiêu đến cũng nhận , bế nàng lên đặt bàn để tiện rõ mặt nàng, nam nhân ghé sát gần, dùng khuỷu tay vòng qua eo nàng, gỡ tay đang che mặt của nàng : "Để xem nào? Lại thành mặt mèo , để lau cho."

"Không liên quan đến ngươi." Thương Ninh Tú chống tay để chạm nhưng chút sức lực đối với Mục Lôi mà còn chẳng bằng gãi ngứa, nam nhân dễ dàng nâng khuôn mặt nàng lên.

Khuôn mặt Thương Ninh Tú quả thật quá nhỏ bé so với đôi bàn tay của Mục Lôi, phần đệm thịt ngón tay thô ráp ấm nóng quệt vệt nước mắt, xúc cảm khiến dám dùng sức chút nào, giống như chỉ cần lơ là một chút sẽ bóp nát nàng .

Lau xong kìm sáp tới hôn hai cái, còn mút tiếng kêu khẽ. Thương Ninh Tú quen với khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của ghé sát , đôi mắt mày dị sắc của dị tộc ánh đèn còn quá rõ rệt, cảm giác sắc bén đầy tính công kích lúc mới gặp phai nhạt nhiều, đối với Mục Lôi mà , ánh mắt coi là cực kỳ ôn hòa.

Thương Ninh Tú chằm chằm như , nàng quen nên lùi về phía , m.ô.n.g cọ xuống mặt bàn, lùi bao nhiêu một luồng sức mạnh phía đẩy trở về, tay Mục Lôi siết c.h.ặ.t tự xích gần, ôm c.h.ặ.t lấy một kẽ hở, tầm mắt cũng vặn thấy mắt nàng: "Nói chuyện chút ? Rốt cuộc nãy em u sầu cái gì ở đằng ?"

Thương Ninh Tú cố sức ngửa cổ để chạm : "Không gì để cả, ngươi đừng quản . Hôm nay các ngươi ngoài thuận lợi ?"

Lại dùng chiêu , luôn bẻ lái chủ đề mỗi khi cố gắng giao lưu về mặt tinh thần với nàng. Lần Mục Lôi chiều theo ý nàng, cánh tay siết c.h.ặ.t thêm chút nữa, chút trống để ngửa của Thương Ninh Tú cũng mất sạch, l.ồ.ng n.g.ự.c dán c.h.ặ.t lấy nàng, truy hỏi: "Em đừng đ.á.n.h trống lảng, nãy ."

"Có liên quan gì đến ngươi ?" Trong lòng Thương Ninh Tú khó tránh khỏi phiền muộn, eo siết c.h.ặ.t động đậy , chân cũng chỉ thể buông thõng hai bên, nàng đành dùng bàn tay tự do duy nhất vỗ mạnh lên vai một cái: "Hỏi nhiều như thế gì, chẳng đang ở đây , chạy ."

Mục Lôi ý định buông tay, bàn tay vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của nàng, cứ như đang vuốt lông cho mèo, Thương Ninh Tú , cao giọng : "Ta nhớ nhà ? Ta nhớ cha nhớ đại ca ? Có gì mà hỏi."

Mục Lôi: "Nói dối, khi vẫn còn đang yên đang lành, em cũng mới đến đây ngày hôm nay. Em tìm em họ Triệu ? Hắn giao hảo với bộ lạc Già Lam chúng , em là vợ , sẽ giúp em bỏ trốn . Hơn nữa trong lòng em hẳn là rõ, cho dù tâm đó thì cũng khả năng đó, cho nên là vì mà tâm trạng sa sút?"

"Ta ." Tính khí Thương Ninh Tú cũng bốc lên, cứ giữ cái vẻ lợn c.h.ế.t sợ nước sôi mà trừng mắt .

"Em ."

"Không ."

Đến khi nàng phủ nhận thứ hai, Mục Lôi cũng mất kiên nhẫn, giữ lấy gáy nàng đè về phía , dán lên đôi môi bao giờ chịu phục tùng mà l.i.ế.m c.ắ.n, trao đổi nhiệt độ cơ thể và thở nhưng cho dù hôn sâu đến mức nào, cũng tìm thấy cảm giác hòa hợp như lúc ở trong thuyền da tuyết buổi sáng.

Thèm mala quá

Vẫn là sự khác biệt, viên mãn , cơ thể nàng chấp nhận , hóa ngay cả hôn môi cũng sự khác biệt.

Cái gọi là ăn tủy vị, Mục Lôi dần dần còn thỏa mãn với sự đòi hỏi phóng túng đơn phương của nữa, sự hồi đáp của nàng, châm lên ngọn lửa nhiệt tình của nàng.

Nam nhân bế nàng từ bàn xuống, cố gắng tái hiện tình cảnh buổi sáng, để nàng lọt thỏm trong khuỷu tay , cúi đầu xuống tìm tòi xâm nhập với cùng một góc độ và tư thế.

Thương Ninh Tú hôn đến mức khó thở, khi Mục Lôi buông , cả hai dán cùng thở dốc, mặc dù như , ánh mắt nàng vẫn vô cùng trong trẻo, vẫn giữ nguyên cái vẻ sợ trời sợ đất "ngươi bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t " mà chằm chằm .

 

 

Loading...