Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 42 - 43: Chim lười
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú rốt cuộc vẫn đ.á.n.h , nàng căng cứng, móng tay bấm sâu lòng bàn tay, c.ắ.n c.h.ặ.t răng lên tiếng.
Bỗng nhiên trong một khoảnh khắc, binh khí và chủ nhân cùng chuyển động, nàng kịp đề phòng thốt lên một tiếng kinh hô, cả bế từ tủ xuống: "Ngươi định gì!"
Mục Lôi cậy sức tay , cứ thế ôm nàng treo , về hướng nào hai bước. Thương Ninh Tú trong bóng tối mất điểm tựa, tim đập càng lúc càng nhanh, hai tay vòng c.h.ặ.t lấy cổ , gò má nóng bừng: "Quay , mau !"
Nam nhân thở hổn hển điều chỉnh nhịp thở của : "Yên tâm , ngã ."
Ánh sáng buổi sớm mai mùa đông mờ mịt, chỉ dựa mắt thường thể phân biệt giờ giấc, gà trống gáy sáng co ro trong chuồng lười biếng. Thương Ninh Tú ngủ một giấc vô cùng say sưa, lúc tỉnh trong phòng vẫn tối om, trong cơn mơ màng cứ ngỡ đêm dài đằng đẵng vẫn trôi qua, nửa tỉnh nửa mê lầm bầm: "Ngươi để ngủ, buồn ngủ quá..."
Sau khi Mục Lôi ngủ thì mơ lâu, mơ thấy thiên lôi câu địa hỏa, nắng hạn gặp mưa rào, tóm là tất cả thứ đều vô cùng thuận lợi hòa hợp, đóa hoa kiều diễm nở rộ trong mưa móc. Hắn hưng phấn tột độ, còn kịp rõ biểu cảm của nàng thì tiếng lầm bầm mơ hồ bên tai đ.á.n.h thức.
Tỉnh mộng, chăn đệm ấm áp, trong lòng đang dùng một tay đẩy , ngủ mà vẫn còn uốn éo chạy ngoài.
Thương Ninh Tú chẳng mấy chốc ngủ , tiếng hít thở đều đều, bên cạnh là Mục Lôi quấy rầy giấc mộng , vẻ mặt đầy khó chịu: "..."
Duy Khắc Thác , nước chảy thành sông mới thuyền nhưng giờ chèo thuyền cạn, thảo nào chẳng trách viên mãn.
Nam nhân vươn tay bóp cằm nàng, ngắm kỹ gương mặt đang ngủ , thầm nghĩ dù muộn hơn chút nữa, cũng thể thấy dáng vẻ và biểu cảm của nàng khi thật sự tận hưởng chuyện đó là như thế nào. Cho dù cảm xúc chân thực nhưng mắt cũng . Thật là đáng tiếc.
.
Tuyết thảo nguyên to hơn ở Trung Nguyên, rơi như rắc bông liên tục mấy ngày trời cuối cùng cũng tạnh, bên ngoài lều tuyết đọng dày hơn hai thước. Mặt trời ló dạng, nam nhân dị tộc liền cầm chổi quét tuyết, bên ngoài lều thỉnh thoảng truyền đến tiếng đùa bằng tiếng thảo nguyên, thậm chí còn cả tiếng ném tuyết.
Thương Ninh Tú đợi tuyết ngừng từ sớm, nàng ngoài cưỡi ngựa, vận động mạnh, thể giày vò thế nào thì giày vò thế , nàng còn cách nào khác, chỉ thể cố gắng hết sức để tranh thủ tránh né.
Mà để hôm nay thể thuận lợi ngoài cưỡi ngựa, đêm qua nàng đàm phán điều kiện với Mục Lôi lâu.
Nam nhân mùi thịt thì thế nào là tiết chế, hận thể ngày ngày say c.h.ế.t nàng. Tuy hiện giờ đau đớn như đầu tiên nhưng đối mặt với sự đòi hỏi của , Thương Ninh Tú vẫn sẽ kiệt sức. Muốn cưỡi ngựa thì ít nhất tối hôm tuyệt đối thể để đắc thủ.
"Ngươi luôn cùng bái lạy Lang Thần, là công cụ để ngươi tùy tiện nắm bóp tiết d.ụ.c." Thương Ninh Tú giường để tầm mắt cao ngang bằng .
Mục Lôi: "Cho nên?"
"Cho nên tự do ngoài, chơi. Cái loại tinh lực của ngươi chẳng mấy ai chịu nổi, chúng ước pháp tam chương, ngươi ép buộc khi ." Thương Ninh Tú vẫn hiểu vài phần kỹ thuật đàm phán, tiên đưa một điều kiện mà đối phương thể chấp nhận, đó từ từ mặc cả để đạt kỳ vọng trong lòng .
"Nàng bao giờ tình nguyện ." Mục Lôi khẩy một tiếng, cũng chẳng coi là chuyện to tát, lười biếng dựa cạnh bàn, khoanh hai tay n.g.ự.c nàng.
Thương Ninh Tú lời thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt khắp . Kẻ giày vò là nàng, khó chịu cũng là nàng, chỉ mưu cầu sự sung sướng cho bản , trút bao khổ sở lên nàng mà đến cuối cùng còn thể trêu chọc nhẹ nhàng như . Thế là nàng cơn giận mụ mị đầu óc, buột miệng đốp chát một câu: "Ta mà cầm cái gậy sắt to ngày nào cũng thọc ngươi thì ngươi tình nguyện nổi ?"
Nàng tức đến mụ mị , lời khỏi miệng thấy quá thô thiển, hối hận vỗ nhẹ miệng một cái vì căng thẳng mà bắt đầu lắp bắp: "Tóm... tóm là thể chấp nhận."
Mục Lôi nhướng mày, sự mới mẻ chọc , tâm trạng rõ ràng khá vui vẻ, buông lỏng miệng hỏi: "Vậy nàng xem, cách thức thế nào thì nàng chấp nhận ?"
Thương Ninh Tú nghĩ thầm kiểu gì cũng chấp nhận nổi việc cưỡng ép xâm phạm nhưng lời lúc rõ ràng cũng vô dụng. Nàng tranh thủ những quyền lợi thiết thực hơn: "Mỗi ít nhất nghỉ năm ngày, Quý thủy tính riêng."
Mục Lôi năm ngón tay trắng nõn nàng giơ , ngẫm nghĩ một lát bỗng nhiên dụ dỗ: "Cũng thương lượng , điều..."
Sự sảng khoái của quả thật vượt ngoài dự liệu của Thương Ninh Tú. Nàng vốn tưởng tên sói đói háo sắc sẽ dễ dàng thỏa hiệp như , ít nhất còn đấu võ mồm vài hiệp nữa. Trong lòng Thương Ninh Tú đ.á.n.h trống, cảnh giác hỏi: "Có điều gì?"
Mục Lôi: "Vậy xem độ phối hợp của nàng , lượng đủ thì nàng dùng chất lượng để bù đắp."
Mặt Thương Ninh Tú đen hơn nửa, Mục Lôi tiếp: "Đằng nào cũng , hà tất căng dây đàn c.h.ặ.t thế gì. Nàng thả lỏng chút, phối hợp một chút, ông đây đảm bảo sẽ hầu hạ nàng sướng. Sao nào, đồng ý ?"
Thấy nàng lên tiếng, nam nhân , dậy cởi áo ngoài tùy tiện ném lên giường, bước về phía nàng hai bước.
Không nghi ngờ gì nữa, cách gây áp lực là hiệu quả nhất. Thương Ninh Tú gần như nghiến răng hàm một câu: "Nhất ngôn vi định."
Bộ dạng , hận thể lao tới c.ắ.n hai cái.
Dù nàng cũng đạt mục đích , ngoài chạy nhảy điên cuồng vài ngày tính , còn những chuyện khác, chỉ thể một bước tính một bước.
Tuyết khiến vách lều trắng đến phát sáng, tiếng đùa bên ngoài sảng khoái. "Bộp" một tiếng, một quả cầu tuyết ném trượt vô tình đập lều của Mục Lôi, đám thanh niên đang ha hả bên ngoài vội vàng lớn tiếng xin đại ca, đó thúc giục đổi chỗ khác chơi.
Thương Ninh Tú ở bên trong dỏng tai lên nhưng những phát âm đó thật sự quá tối nghĩa, nhất là khi mang theo cảm xúc đùa càng mơ hồ rõ, cách nào bắt chước .
Nàng c.ắ.n đũa, hỏi Mục Lôi: "Họ đang gì ?"
Mục Lôi: "Xin vì phiền đại ca đại tẩu ngủ."
Thương Ninh Tú: "..."
Lát nàng tự lẩm bẩm thì thầm ở đó, Mục Lôi liếc nàng một cái, phát âm từ "xin " chuẩn xác cho nàng . Thương Ninh Tú vội vàng dùng sổ ghi , bắt chước theo một .
"Trông nàng vẻ ngoài dạo?" Mục Lôi đôi giày nàng đang nhưng đôi giày da thỏ ấm áp nhất , "Là cưỡi ngựa?"
Đôi giày đó cưỡi ngựa thời gian ngắn thì vấn đề gì nhưng thời gian dài sẽ vì cồng kềnh mà gây trở ngại cho việc đạp bàn đạp. Nàng đổi giày, chắc chắn là cưỡi lâu một chút.
"Trước trời nắng thì , giờ tuyết lớn thế cưỡi ngựa, nàng sợ ngã ?"
"Ngươi đừng ồn." Thương Ninh Tú chăm chú cuốn sổ nhỏ của , bên ghi chép ít từ, đều là nàng dùng tiếng Hán phiên âm để chú thích, tuy đơn giản thô bạo nhưng là cách hữu dụng nhất.
Nam nhân tuy miệng cần điều kiện gì đó mới chịu dạy nàng nhưng bình thường chỉ cần nàng thật sự mở miệng hỏi, cơ bản đều sẽ trả lời và phiên dịch từng câu.
Mục Lôi nàng quát mà im, nhướng mày tiếp: "Đừng tưởng ngã tuyết đau, tuyết lấp kín đá và gốc cây , nguy hiểm hơn bình thường nhiều, xui xẻo thì sứt đầu mẻ trán ngay."
Thương Ninh Tú ngẩng đầu : "Ta mặc kệ, xương cốt sắp mốc meo , cứ chơi."
Mục Lôi ngẫm nghĩ, dường như nhớ thứ gì đó thú vị, : "Có chỗ vui lắm, điều dù gió tuyết ngừng nhưng nhiệt độ vẫn thấp, chạy ngựa gió quất mặt, nàng đừng kêu lạnh là ."
Đây là do Thương Ninh Tú mục đích nên tự yêu cầu, đương nhiên sẽ chê ỏng chê eo. Nàng hỏi định đưa , nam nhân tỏ vẻ bí ẩn, chỉ đến nơi nàng sẽ .
Hai cưỡi ngựa khỏi trại, sông Mịch La đóng băng thành một con đường băng, uốn lượn khảm trong tuyết. Bãi cỏ biến thành bãi tuyết, ánh mặt trời trắng xóa lóa mắt. Mặc dù bãi tuyết trông vẻ bằng phẳng nhưng Mục Lôi vẫn dặn dặn nàng cưỡi quá nhanh.
Thương Ninh Tú vốn thấy lạnh nhưng hôm nay dù cũng chút nắng, ngoài chạy ngựa một hồi cũng nóng lên, nàng kéo khăn quàng cổ xuống lộ nửa khuôn mặt nhỏ, thế mà đỏ hây hây.
Môi khi vận động là đỏ nhất, màu sắc tràn đầy huyết sắc và sức sống điểm xuyết gương mặt nàng, rực rỡ phô trương, khiến mấy trai dị tộc trẻ tuổi đang cưỡi ngựa tuần tra đằng xa đều lén sang bên .
Mục Lôi đưa nàng lên một dốc tuyết dừng , Thương Ninh Tú ghìm ngựa theo , lúc hỏi chuyện thở hổn hển: "Sao dừng, chỗ ngươi là đây ?"
"Chưa đến, cho nàng xem cái dốc , tầm , thể thấy phần lớn phạm vi lãnh địa." Mục Lôi vẫy tay hiệu cho nàng gần hơn chút nữa, "Đợi đến khi tuyết tan, Hoa Thần Đản mùa xuân, nơi sẽ nở đầy hoa Khác Tang, nở bung khắp núi đồi, màu gì cũng . Con cái thảo nguyên sẽ ngoài ăn mừng, đón chào mùa xuân trở mặt đất."
"Các ngươi ở đây cũng Hoa Thần Đản?" Thương Ninh Tú bất ngờ, hơn nữa vẻ giống một ngày lễ quan trọng của họ.
Mục Lôi: "Thật bọn gọi là Hoa Thần Đản, thời gian cũng gần với Tết Hoa Triêu của các nàng, dịch thế cho nàng dễ hiểu hơn."
Thương Ninh Tú từng thấy hoa Khác Tang mà , đương nhiên cũng thể tưởng tượng cái gọi là "nở bung khắp núi đồi" là cảnh tượng thế nào. Nàng hứng thú hời hợt "Ồ" một tiếng, thúc giục: "Vậy cái thứ vui mà ngươi là gì?"
"Xì, con chim lười nhà nàng hôm nay đổi tính , hiếm khi thấy ham hố chơi thế ." Mục Lôi một tiếng, trêu chọc giật dây cương đạp tuyết lao . Thương Ninh Tú ở phía ngẫm mới hiểu , cau mày hét lớn một tiếng: "Ngươi ai là chim lười? Ngươi mới là chim, ngươi cho rõ ràng !"
Trên đỉnh dốc tuyết cao nhất một ngôi nhà gỗ, mái nhà hình tam giác lớn và ban công bày đầy chậu hoa, tuyết trắng xóa phủ kín một nửa, trông giống như rưới một lớp kem sữa món ngọt của Cục Mứt Ngân Kinh.
Mục Lôi ghìm ngựa hét một câu tiếng thảo nguyên trong, kẻ đáp đầu tiên gọi, mà là tiếng ch.ó sủa vang trời ở sân .
Thương Ninh Tú tiếng ch.ó sủa liền nhớ tới bầy ngao khuyển đen hung dữ của bộ lạc Ba Xà, nàng căng thẳng, ánh mắt đảo qua đảo giữa ngôi nhà gỗ và Mục Lôi.
Một lát , trong nhà bước một gã nam nhân vạm vỡ lớn tuổi, đó trông năm mươi, mắt dường như từng thương, đeo một chiếc bịt mắt màu đen, ban công ha hả vọng ngoài: "Ta ngay lũ nhóc tự dưng dựng tai lên ngoài là chuyện gì mà, quả nhiên là quen tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-42-43-chim-luoi.html.]
Chương 43
Thương Ninh Tú hiểu tiếng thảo nguyên mà gã nam nhân vạm vỡ nhưng nàng lờ mờ thấy mấy con ch.ó lớn lông lá xù xì cũng theo chân gã từ trong nhà chui . Có con màu đen, con màu trắng, tai nhọn hoắt, từng con một thẳng lên bám lan can ban công, phấn khích sủa vang về phía Mục Lôi.
Mấy con ch.ó tuy vóc dáng to lớn bằng ngao khuyển nhưng cũng là giống ch.ó cỡ lớn hàng thật giá thật. Cửa mở, chúng tranh lao ngoài. Mục Lôi xuống ngựa nhưng Thương Ninh Tú thì tuyệt đối dám xuống, nàng hít một ngụm khí lạnh, thậm chí còn co chân lên cao hơn một chút.
Con ch.ó lớn đầu đàn chồm lên vồ lấy Mục Lôi, gã nam nhân dễ dàng đỡ lấy nó ném sang một bên. Giữa vòng vây của bầy ch.ó, đầu đưa tay về phía Thương Ninh Tú: "Xuống , chúng c.ắ.n , yên tâm."
Thương Ninh Tú hẳn là sợ ch.ó, chỉ là quyền quý ở Ngân Kinh phần lớn đều nuôi những loại ch.ó cảnh nhỏ nhắn xinh xắn, đột nhiên thấy mấy con to xác thế nên nàng chút căng thẳng. Giờ cơn hoảng qua , kỹ thấy đám ch.ó quả thật đang vẫy đuôi mừng rỡ, nàng mới tự nhảy xuống.
Mục Lôi và lão bác độc nhãn dùng tiếng thảo nguyên trò chuyện nhiệt tình vài câu, đó ôm vai Thương Ninh Tú kéo nàng , qua là đang giới thiệu.
Thương Ninh Tú dùng vốn từ vựng thảo nguyên nghèo nàn của lờ mờ một hai từ quen tai, lượt là "vợ của " và " Trung Nguyên". Sự tiến bộ nàng thầm vui vẻ trong lòng. Nàng đang âm thầm vui vẻ thì Mục Lôi bắt đầu dùng tiếng Trung Nguyên giới thiệu cho nàng: "Đây là Cái Nạp, cha của Trát Khắc, theo phong tục của Trung Nguyên các nàng thì chắc thể gọi ông là bác."
Thương Ninh Tú ánh mắt đ.á.n.h giá nhiệt tình của lão bác bưu hãn chằm chằm đến mức tự nhiên, giáo dưỡng khiến nàng miễn cưỡng mím môi gượng gạo với ông một cái, sang hỏi Mục Lôi: "Ông sống một núi ?"
"Ở đây cũng là một trạm canh gác của bọn . Cái Nạp thích nuôi ch.ó, mà đám ch.ó của ông thích chạy nhảy điên cuồng nên ông dứt khoát xin thường trú ở đây luôn, ai đổi ca với ông , ông còn chẳng chịu. Bọn tuần tra lãnh địa xong cũng thường xuyên lên thăm ông ."
Mục Lôi ôm Thương Ninh Tú tới bên dốc tuyết, chỉ một cái khung da lớn hỏi: "Đã chơi cái bao giờ ?"
Thương Ninh Tú đó là thứ đồ chơi gì, hình tròn, xung quanh lan can bảo vệ, bên còn đáy đỡ, trông vẻ như : "Cái gì đây, thế."
Mục Lôi một tiếng, một tay kéo cái khung da nặng trịch từ bên cạnh đặt lên dốc tuyết, đó bàn tay to lớn đặt lên đôi vai mảnh khảnh của nàng, đẩy phía ngoài một chút.
Đã đến sát mép dốc tuyết, Thương Ninh Tú kháng cự tiến lên nhưng sức lực chậm rãi mà kiên định của gã nam nhân, nàng căng thẳng đầu : "Ngươi gì?"
"Đừng hoảng, nàng xuống xem." Mục Lôi phía chặn , Thương Ninh Tú chạy thoát , đành dán c.h.ặ.t , sợ trượt chân một cái là rơi xuống luôn.
Bên là dốc tuyết trắng lóa đến mức phản quang, một dốc tuyết mà chỉ thôi khiến dám manh động.
Mục Lôi: "Ta đưa nàng lên đây từ lâu , sợ nàng chê gió lớn, hiếm khi hôm nay nàng chịu chủ động ngoài, thế nào, dám thử ? Ta cùng nàng."
Thương Ninh Tú định mở miệng mắng thì gã nam nhân tiếp: "Nói với nàng nhé, cái xóc nảy một chút, ước chừng còn xóc hơn cả cưỡi ngựa nhưng cái dốc an , bọn mùa đông trượt tuyết, mùa xuân trượt cỏ, từng xảy chuyện gì."
Chỉ dựa câu "xóc hơn cả cưỡi ngựa" , Thương Ninh Tú liền c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, lập tức đồng ý: "Được thôi, thử xem."
Mục Lôi ít nhiều chút bất ngờ, đầy vẻ mới lạ xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ngắm nghía: "Ha, ông đây đúng là đ.á.n.h giá thấp nàng ." Gã nam nhân hưng phấn, bóp khuôn mặt nhỏ của nàng cúi xuống hôn mạnh hai cái, đó bế ngang lên.
Hắn cố định chiếc thuyền da cho chắc chắn, để Thương Ninh Tú phía , đó tự dang chân bao bọc lấy nàng từ phía . Thương Ninh Tú dốc tuyết trắng xóa bên , nhịn nuốt nước bọt, lưng tì c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc cứng như đá của Mục Lôi.
Thương Ninh Tú hễ căng thẳng là phản ứng chậm chạp, vành tai đỏ ửng, đuôi mắt cũng đỏ hoe. Tay Mục Lôi nắm lấy tay cầm mặt nàng, dùng cánh tay kẹp c.h.ặ.t nàng trong lòng, chẳng thèm báo tiếng nào lao về phía , cả chiếc thuyền da thuận đà trượt xuống.
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột dọa Thương Ninh Tú sợ hãi hét toáng lên: "Khoan , ngươi khoan !!"
Thèm mala quá
Đợi thì thể đợi nữa , chiếc thuyền da lao xuống dốc tuyết, phía còn mấy con ch.ó sủa vang chạy theo. Gió lạnh quất vù vù mặt, Thương Ninh Tú bịt c.h.ặ.t miệng vì quá sợ hãi nên chẳng phát tiếng nào. Thuyền da vượt qua dốc cao hất tung lên rơi xuống, thể nàng nhẹ bẫng, cả xóc nảy như bay lên trời, cánh tay Mục Lôi trở thành khóa an , giữ c.h.ặ.t nàng cố định tại chỗ.
Hải Đông Thanh bay lượn đón ánh nắng ấm áp, xuống vòng tròn nhỏ xíu bên đang trượt băng băng dốc tuyết, hất tung một đường tuyết trắng, vỗ cánh bay về phía cao nhất.
Thuyền da càng xuống thấp tốc độ càng nhanh, liên tục vượt qua các dốc lớn nhỏ. Sau khi thích ứng cơn thót tim vì mất trọng lượng ban đầu, Thương Ninh Tú bắt đầu la hét, tiếng hét xóc nảy đến mức vỡ vụn, nàng ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Mục Lôi, mãi cho đến khi thuyền da lao dốc thoải, dần dần lực ma sát ép dừng , tiếng hét của nàng mới từ từ nhỏ dần.
Tai Thương Ninh Tú ù , chỉ thấy tiếng thở dốc nặng nề của chính . Nàng giống như một con cá mắc cạn bên bờ, cả mềm nhũn vô lực dựa Mục Lôi, tóc mai hai bên má sớm gió thổi tung bay lộn xộn. Hơi thở của Mục Lôi cũng dồn dập, đưa tay sờ mặt nàng, hỏi: "Ổn ? Cảm giác thế nào?"
Thương Ninh Tú tay chân bủn rủn còn sức cử động, kiều thể nhuyễn gọn trong lòng , đầu dùng đôi mắt ngập nước . Không cảnh giác, căm hận, chỉ sự luống cuống vì dọa đến ngây . Cái đúng là đòi mạng, Mục Lôi hưng phấn dâng trào, tiếng thở dốc ngừng, một tay tóm lấy gáy nàng kéo ngang lòng .
Bờ vai rộng lớn bao trùm, dễ dàng giấu kín nàng trong lòng n.g.ự.c. Mục Lôi bóp cổ nàng, cúi thấp hôn sâu xuống, mang theo tính xâm lược nặng nề, thế tấn công mãnh liệt hơn bất kỳ nụ hôn nào đây. Thương Ninh Tú vốn kịp thở , cú cướp hô hấp chẳng khác nào họa vô đơn chí, thở nàng trở nên cực kỳ nặng nề, nhịp điệu đổi theo sự nhanh chậm của đợt tấn công.
Sau một hồi trời đất cuồng, đóa mẫu đơn vây hãm trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp dậy nổi mất một lúc lâu mới hồn, hồn vía bay mất mới từ từ xác, nàng mới dần dần phản ứng đang ở trong tình cảnh gì.
Khoảnh khắc đầu tiên khi ý thức về não bộ, nàng mở mắt bầu trời xanh gợn mây, khuôn mặt đang áp sát của gã nam nhân che khuất quá nửa.
Mục Lôi nhắm mắt, hôn vô cùng nhập tâm, môi truyền đến xúc cảm nóng bỏng đè nén. Nàng thấy âm thanh ấp ủ trong cổ họng , đó là tiếng thở ngưng trệ trong giây lát giải phóng , kèm theo tiếng nuốt và yết hầu lăn lộn. Trong đầu Thương Ninh Tú nảy một ý nghĩ: Hắn thỏa mãn.
Sự giãy giụa đến hề báo , Thương Ninh Tú hồi thần liền vặn vẹo như cá chép quẫy , tay chân đ.ấ.m đá đẩy , thành công tách khuôn mặt của gã nam nhân khỏi .
Khi Mục Lôi bất ngờ đẩy , trong mắt vẫn còn vẻ khó hiểu nhưng nhanh nâng mặt nàng lên, mở to mắt bày tỏ sự hài lòng và ngạc nhiên thỏa mãn: "Tuyệt lắm đúng ? Chúng cứ như ."
Hắn còn hôn tiếp nhưng trạng thái mất hồn của Thương Ninh Tú sớm bay biến, đương nhiên là chịu phối hợp nữa. Nàng trương nanh múa vuốt suýt chút nữa là c.ắ.n hai cái. Mục Lôi nóng lòng tìm cảm giác , ấn c.h.ặ.t cánh tay nàng buông. Thương Ninh Tú dậy cũng dậy nổi, mặt trong tiếng thở ngày càng nặng nề của gã nam nhân, hét lớn nhắc nhở : "Ngươi hứa thì nuốt lời, đến giờ ngươi ép buộc ..."
"Hôn môi tính." Mục Lôi ồm ồm hôn thêm hai cái nữa, rũ mắt trong lòng đang bày vẻ mặt như chịu nhục nhã ê chề mà kiêng kỵ chằm chằm . Gã nam nhân một tiếng, đầu ngón tay vuốt ve má nàng, cũng nhắc nhở : "Ông đây trọng lời hứa nhưng chuyện nàng đồng ý với , cũng bắt buộc ."
Lòng Thương Ninh Tú lạnh toát, ánh mắt mất tự nhiên dáo dác xung quanh, đó lùi , kéo nàng dậy.
Đám ch.ó lớn chạy theo xuống đang vây quanh chiếc thuyền da chạy nhảy lung tung, Thương Ninh Tú lưng nhanh ch.óng chỉnh đốn mái tóc và quần áo rối bời của . Một con ch.ó lông trắng vẫy cái đuôi cong tớn sán ngửi mặt nàng, Thương Ninh Tú liền vội vàng thẳng dậy.
Sắc mặt nàng lắm, ngước lên dốc tuyết cao sừng sững , ở giữa còn hằn một đường rãnh do chiếc thuyền da cày .
Vừa xóc nảy kiểu đó, hồn vía cũng bay mất, cho dù giống của gã nam nhân kiên cường đến thì chắc cũng cách nào sống sót nổi nhỉ. Thương Ninh Tú ôm tâm lý cầu may như .
Mục Lôi cũng dậy theo, lôi từ đáy thuyền da mấy sợi dây thừng dài, đầu dây thắt nút đặc chế. Gã nam nhân thành thạo tròng dây mấy con ch.ó lớn, đám ch.ó dường như quá quen thuộc với quy trình , Mục Lôi buông tay, chúng liền sủa vang, kéo chiếc thuyền da chạy ngược lên dốc tuyết.
Thương Ninh Tú kinh ngạc cách đưa đồ về vị trí cũ thần kỳ : "Chúng nó thông minh thật đấy."
"Giống ch.ó tinh lực dồi dào, mỗi ngày chạy lên chạy xuống vài vòng là ở nhà phá nhà ngay." Mục Lôi một tiếng, "Cho nên Cái Nạp mới nghĩ cách để tiêu hao bớt tinh lực dư thừa của chúng."
Thương Ninh Tú chiếc thuyền da ch.ó kéo lên đang dần nhỏ trong tầm mắt: "Vậy chúng về kiểu gì, ngựa ở đó mà."
"Huýt sáo gọi ngựa xuống, ở đây chỉ chỗ là dốc thẳng, hai bên vòng vèo một lúc là xuống tới nơi." Mục Lôi hất cằm hiệu về phía bên cạnh, đó dẫn nàng qua đó.
Tuyết đọng ngập qua bắp chân, Thương Ninh Tú túm áo choàng để tránh dính tuyết, cũng thấp tha thấp thểm. Mục Lôi đầu thấy nàng vất vả, bèn tới cúi bế thốc nàng lên.
Tầm của Thương Ninh Tú bỗng chốc nâng cao, trực tiếp ôm chân nàng, để nàng cánh tay .
"Ngươi thả xuống, tự ."
Mục Lôi bế nàng, mở miệng là tìm cớ ngay: "Trước nàng kiệu nâng, bao giờ lội bộ ." Gã nam nhân xốc nàng lên cao hơn một chút, ôm c.h.ặ.t hơn, : "Chân nàng non mềm như , ông đây xót lắm, cục cưng là bảo vệ kỹ càng."
Thương Ninh Tú trong nháy mắt nhớ một ký ức vui, mặt đỏ bừng, dùng sức đ.á.n.h mấy cái lên vai , đ.á.n.h đến đau cả tay mà gã nam nhân vẫn giữ nguyên dáng vẻ hì hì đó. Hắn cơ bắp cuồn cuộn, da dày thịt béo, đau ngứa, coi sự thẹn quá hóa giận của nàng như một kiểu tán tỉnh.
Mục Lôi bế nàng đến chân núi cũng thả xuống, cứ thế một tay ôm nàng : "Biết huýt sáo , nàng thử xem?"
Thương Ninh Tú cánh tay như , vị trí và tầm mắt hiếm khi cao hơn một khúc. Gã nam nhân đang ngửa mặt lên chuyện với nàng, nàng liếc mắt xuống , góc độ từ cao xuống càng mang khí thế tôn quý ngày : "Biết chứ, ngươi khinh thường ai đấy."
Mục Lôi dáng vẻ đó, biểu cảm nhỏ đó của nàng, trong lòng ngứa ngáy chịu nổi, thế nào cũng hôn nhưng tư thế tiện với tới nàng, chỉ đành dùng ánh mắt dán c.h.ặ.t đôi môi đỏ mọng , tiếp: "Ngựa của bộ lạc bọn tiếng sáo khá thính, âm cuối lên cao, khi kết thúc móc đuôi một cái là . Tang Cách Lỗ chỉ nhận giọng của nhưng con ngựa nàng cưỡi đây vẫn chủ, nếu gọi xuống thì cho nàng vật cưỡi luôn."
Thương Ninh Tú cái gì mà "móc đuôi một cái" là bắt đầu chột , âm cuối lên cao thì khó lắm nhưng móc đuôi là cái thứ gì.
dù thế nào nàng cũng sẽ để lộ sự rụt rè khi còn thử lúc , bèn đưa đốt ngón tay thanh tú lên miệng .
Lông mày Mục Lôi nhướng lên đúng lúc nhưng ngăn cản, xem đóa mẫu đơn nhỏ định gì.
Thương Ninh Tú ngậm nhẹ đốt ngón tay , tiếng sáo vang lên, thấy gã nam nhân bên tai nhịn , vô cùng sinh động: "Nàng cái gì thế ni nhi của , còn c.ắ.n tay nữa chứ."