Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 41: Hôm nay không thắp đèn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày tiếp theo đều bình an vô sự, trận tranh cãi hôm đó ảnh hưởng gì đến cách chung sống của hai . Mục Lôi vẫn chăm sóc chuyện ăn uống ngủ nghỉ của nàng, vẻ như từng nghĩ đến việc dùng loại d.a.o cùn để ép nàng khuôn khổ.

Từ hôm Cổ Lệ Đóa Nhi trêu chọc một trận, khi Thương Ninh Tú gặp nàng thì cũng thấy tự nhiên. Mấy nàng thôi nhưng ngại bên cạnh còn hai nam nhân to lớn là Mục Lôi và Duy Khắc Thác nên tiện hỏi, đành cố nhịn xuống. Bộ dạng đó khiến Cổ Lệ Đóa Nhi nhịn phá lên, suýt nữa thì úp cả mặt trong bát.

Trên cái giá thấp giữa bàn đặt một cái lò lửa, nước thịt bên trong đang sôi sùng sục sủi bọt. Cổ Lệ Đóa Nhi ham ăn, đây là chiêu nàng học theo món lẩu đồng nhúng thịt mùa đông của Trung Nguyên, trong lều nhà cũng một cái, cứ đến mùa tuyết rơi đầy trời là mời bạn bè đến quây quần ăn thịt nhúng.

Duy Khắc Thác cụng một bát rượu lớn với Mục Lôi, một tay chống cằm vợ , híp mắt hỏi: "Nàng nghĩ trò gì vui , cái đồ tinh quái ."

"Thì kể nhé, chuyện , còn nhờ giúp..." Cổ Lệ Đóa Nhi ngẩng đầu lên, thu biểu cảm, liếc mắt Thương Ninh Tú. Thương Ninh Tú lập tức buông đũa lao tới bịt miệng nàng .

Gò má Thương Ninh Tú đỏ bừng, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu Cổ Lệ Đóa Nhi, ỷ việc cao hơn nàng một chút mà bịt miệng đối phương kín mít. Hai cô gái ôm thành một đoàn, ánh mắt Cổ Lệ Đóa Nhi tràn đầy ý , miệng kêu ư ư hướng về phía nàng, dùng tay hiệu năm bảy lượt rằng nhất định sẽ lung tung, lúc Thương Ninh Tú mới chịu buông .

Duy Khắc Thác chằm chằm sự tương tác của hai , đôi mắt tinh ranh như hồ ly đảo qua đảo hai vòng. Thương Ninh Tú chột vuốt mái tóc, ngay ngắn trở về ghế.

Mục Lôi ngửa đầu nốc một ngụm rượu mạnh lớn, cảm giác cay nồng sảng khoái thiêu đốt cổ họng, thở hắt một dài, xuyên qua làn nóng mờ mịt của nồi lẩu gương mặt nhỏ nhắn diễm lệ của Thương Ninh Tú.

Thương Ninh Tú ánh mắt đầy men của đến mức sởn gai ốc. Nàng linh cảm lành, nếu cứ để uống như thế , tối về sợ là sẽ mượn rượu càn. Dù tính ngày thì Quý thủy của nàng một hai hôm nay là hết, trong lòng nam nhân đều rõ.

"Chàng... uống ít thôi." Thương Ninh Tú vì cân nhắc đến sự an của bản , bèn mở miệng khuyên một câu.

"Yên tâm Tú cô nương, Khố Mục Lặc Nhĩ t.ửu lượng như biển, loại bát nhỏ thể uống mấy chục chén." Duy Khắc Thác một tiếng, giơ chén rượu về phía nàng.

Mục Lôi đáp lời Thương Ninh Tú, ánh mắt chiếm đoạt trần trụi cũng chẳng hề thu liễm chút nào. Quả thật chuẩn tối nay sẽ cùng nàng vui vẻ một trận trò. Từ lúc đại hôn đến giờ qua một thời gian dài, tổng cộng mới chạm nàng hai như thế, là nam nhân huyết khí phương cương đang độ tráng niên, chứ hòa thượng gõ chuông trong chùa, sắp nghẹn đến phát điên .

Thương Ninh Tú cúi đầu ăn thịt, một lát thấy Duy Khắc Thác bắt đầu dùng tiếng thảo nguyên trò chuyện với Mục Lôi, dường như là đang về một việc trong bộ lạc. Vì Cổ Lệ Đóa Nhi vẫn đang chăm chú ăn cơm, ý định chen tham gia câu chuyện, xem hẳn là hứng thú.

Sau khi Cổ Lệ Đóa Nhi ăn gần xong, uống ừng ực một bát sữa bò lớn, ợ một cái no nê thì Thương Ninh Tú thần bí ghé sát gần, thì thầm tai nàng một câu, ý bảo nàng phía chuyện riêng một chút.

Hai cô gái dậy, Mục Lôi nhướng mi liếc một cái, Thương Ninh Tú đầu dặn dò: "Con gái chuyện riêng, đừng theo."

Thương Ninh Tú kéo Cổ Lệ Đóa Nhi xa một chút, xác nhận hai nam nhân đang uống rượu đằng thấy cuộc trò chuyện của họ nữa mới nhỏ giọng hỏi: "Chuyện lung tung với Duy Khắc Thác đấy chứ?"

Cổ Lệ Đóa Nhi đoán ngay là nàng định chuyện , híp mắt giả ngu: "Cô chuyện gì cơ?"

"Đừng giả vờ." Thương Ninh Tú trách móc vỗ nhẹ tay nàng .

"Ta quên mất, sớm cô vội thế thì ngay , ngay đây." Cổ Lệ Đóa Nhi xong liền bộ dậy định , lập tức Thương Ninh Tú kéo : "Quay , cho phép cô , thấy ."

Trong lòng Thương Ninh Tú thở phào nhẹ nhõm một lớn, ngay cả nét mặt cũng trở nên thoải mái hơn, tiếp lời: "Đợi , còn một việc hỏi cô."

"Hửm? Cô ." Cổ Lệ Đóa Nhi ăn no thẳng, lười biếng chống tay .

"Cô..." Thương Ninh Tú do dự mãi, cân nhắc từ ngữ, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: "Ta hỏi, cô và Duy Khắc Thác thành bao lâu ?"

"Một hai năm? Có điều bọn tổ chức hôn lễ hoành tráng như Khố Mục Lặc Nhĩ . Con cái thảo nguyên bọn giống tập tục Trung Nguyên các cô, chỉ cần mến mộ thể ở bên , nhiều nghi thức rườm rà thế . Hai bọn quen cũng nhiều năm nhưng thật sự sống chung thì cũng chỉ mới một hai năm nay. Cô hỏi cái gì?"

"Một hai năm..." Thương Ninh Tú gật đầu, cảm thấy chuyện biện pháp tránh t.h.a.i lẽ vẫn còn khá nhiều hy vọng, "Không gì, chỉ tò mò thôi, tại tình cảm hai như keo sơn gắn bó nhưng sinh con cái."

Thương Ninh Tú vẫn luôn quan sát biểu cảm của Cổ Lệ Đóa Nhi, thấy rõ nụ của cô gái nhỏ khựng một chút, đôi mắt đảo lên đảo xuống nhưng gì. Trong lòng nàng lập tức hiểu rõ, đại khái là hỏi trúng chuyện riêng tư , bèn vội vàng thêm: "Nếu tiện thì cũng , chỉ tò mò nên hỏi bừa thôi, cô đừng để trong lòng."

"Cũng bí mật gì tiện , trong bộ lạc ít đều , Tú cô nương cô mới đến, tò mò cũng là bình thường. Duy Khắc Thác mà, gia đình bệnh di truyền nghiêm trọng về tạng phủ."

Cổ Lệ Đóa Nhi ấn ấn n.g.ự.c , "Ông nội, cha, chú, còn hai em của nữa, đều bẩm sinh ốm yếu nhiều bệnh, chịu đủ giày vò đau đớn, tuổi còn trẻ mà đều qua đời, chỉ Duy Khắc Thác là ngoại lệ."

"Chàng Lang Thần bảo hộ nhưng nghĩa là con cái cũng thể lớn lên khỏe mạnh như . Cho nên để chịu trách nhiệm với đứa bé, khi Duy Khắc Thác và bàn bạc, bọn quyết định sinh con nữa, cứ tận hưởng cuộc sống của riêng thôi."

Thương Ninh Tú từng phỏng đoán nếu hai thật sự phương t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i , thì e rằng là một trong hai vấn đề về sức khỏe nhưng nàng quả thật ngờ tới là một câu chuyện như .

Thương Ninh Tú kinh ngạc dùng đầu ngón tay che miệng, nàng cảm thấy thể cùng nam nhân yêu sinh con đẻ cái, trong lòng Cổ Lệ Đóa Nhi chắc chắn điều tiếc nuối. Nàng mấp máy môi, cuối cùng chỉ một câu: "Hai đều là lương thiện."

"Ha ha ha, cũng hẳn , cái tính ham ăn ham chơi của , bản cũng vẫn còn là một đứa trẻ mà." Cổ Lệ Đóa Nhi chu môi nũng với nàng, "Cô xem, là cô gái đáng yêu nhất mà cô từng gặp ."

Thèm mala quá

Thương Ninh Tú thầm nghĩ cô là cô gái "như lang như hổ" nhất mà từng gặp thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-41-hom-nay-khong-thap-den.html.]

Nàng nàng ôm cánh tay mè nheo đến hết cách, đành bất lực gật đầu: " đúng , cả Trung Nguyên cũng từng gặp cô gái nào như cô."

Nói xong, Thương Ninh Tú tiếp tục dò hỏi: " chồng cô bệnh về tạng phủ, hai việc sinh là thể sinh chứ?" Nàng lời thật chút hổ khó mở miệng nhưng để thể mang thai, bây giờ cũng chẳng màng nhiều như nữa.

"Ấy chà, Duy Khắc Thác là y sư, tay nghề giỏi lắm, tự động chút tay chân lên , ảnh hưởng đến đời sống vợ chồng của bọn , cũng sẽ con nữa." Cổ Lệ Đóa Nhi giơ một đốt ngón tay út lên hiệu, ý là thật sự chỉ là một chút thủ thuật nhỏ, "Lợi hại lắm, chẳng ảnh hưởng chút nào đến cái sự dũng mãnh của ."

"............" Trong lòng Thương Ninh Tú như dội một gáo nước lạnh ào ào, phương pháp với nàng thể thực hiện .

Duy Khắc Thác chậm rãi thưởng thức rượu sữa ngựa, mắt thấy hai cô gái đằng đang chuyện riêng, đợi cơ hội chuẩn thành nhiệm vụ vợ giao phó. Nào ngờ y còn kịp lên tiếng, Mục Lôi bên cạnh mở miệng .

"Huynh , hỏi ngươi chuyện ."

"Hửm?" Duy Khắc Thác ngẩn một chút, "Ngươi ."

Mục Lôi là kẻ thô kệch, cũng thật lòng coi Duy Khắc Thác là em, hỏi câu thẳng thắn dứt khoát, hề chút ngại ngùng nào: "Ngươi nhiều kinh nghiệm hơn, đàn bà ngủ thế nào mới sướng? Không , là nàng sướng."

"Ờ..." Duy Khắc Thác vốn còn đang suy tính xem nên mở đầu thế nào, giờ thì đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Y ngẫm nghĩ trả lời: "Cái mà, thật chủ yếu vẫn là chú trọng sự ăn ý. Ngươi quan sát trạng thái của nàng nhiều . Người Trung Nguyên giống con gái thảo nguyên chúng , thường ngại bày tỏ nhưng nàng thì trong lòng ngươi tự ."

"Ngươi là kẻ giỏi săn b.ắ.n nhất, ngươi để con mồi buông lỏng cảnh giác thì mới dễ tiếp cận đúng ? Tuy so sánh thích hợp lắm nhưng ý tứ là như . Nàng càng căng thẳng cảnh giác, ngươi càng khó ăn, nhất là hai các ngươi còn thành công bao giờ, chênh lệch thể hình lớn, nàng ít nhiều chắc chắn là sợ ngươi."

"Nàng sợ ?" Mục Lôi nhướng mày, phản ứng đầu tiên trong đầu là con mụ gào mồm lên với , cái gì mà tặng một xác hai mạng, thế thì sợ cái nỗi gì, "Không ."

"Ha ha, ngươi đừng thừa nhận, nếu là bạn bè cực kỳ thiết với ngươi, thì mấy ai ngươi mà sợ hãi . Cứ đám trẻ con trong bộ lạc sống cùng lâu như , thằng nhóc mập nhà La Ca thấy ngươi vẫn oa oa đấy thôi." Khi lên trông Duy Khắc Thác luôn nét giống hồ ly, y híp mắt Mục Lôi : "Chuyện nếu ngươi viên mãn mà, lúc bắt đầu ngươi kiềm chế nhiều , đợi đến khi nước chảy thành sông , lúc đó thế nào cũng ."

Duy Khắc Thác theo yêu cầu "dốc túi truyền nghề" của Cổ Lệ Đóa Nhi, cuối cùng vỗ vỗ vai Mục Lôi : "Ta cũng chỉ thể đến thế thôi, cụ thể thì các ngươi tự về thử thêm vài , tổng kết kinh nghiệm là quan trọng."

Sau khi ăn uống no say, Mục Lôi và Thương Ninh Tú tự về.

Bên ngoài tuyết đang rơi, những bông tuyết lớn lả tả rơi xuống. Bọn họ ăn thịt nhúng xong, vẫn còn tích tụ nóng, Thương Ninh Tú cảm thấy lạnh lắm. Nếu cảnh tượng đặt ở dinh thự quan nào đó tại Ngân Kinh, lẽ nàng sẽ thưởng thức tuyết đêm. Chỉ là hiện giờ bốn bề tĩnh mịch một tiếng động, ánh sáng tối tăm, lưng còn một gã nam nhân vạm vỡ nồng nặc mùi rượu theo, ai cũng chẳng thể nào nổi hứng thú cho .

Nam nhân phía vẫn luôn gì, Thương Ninh Tú vô cớ thấy hoảng hốt, cắm đầu lao về phía , chỉ mau ch.óng về đến trong lều để trốn .

Mục Lôi từng đưa cho nàng chìa khóa lều, Thương Ninh Tú mở cửa thuận lợi, nhà tìm ống quẹt lửa để thắp đèn.

Nam nhân đóng cửa , ngăn cách gió tuyết ở bên ngoài. Thương Ninh Tú sợ lạnh, hai hôm trải t.h.ả.m trong lều, còn thêm mấy chậu than, khi ngoài mới đốt, bây giờ trong phòng vẫn còn ấm.

Thảm trải sàn hút âm thanh, Thương Ninh Tú thấy tiếng bước chân Mục Lôi đến gần, mới bật sáng ống quẹt lửa thì nam nhân áp tới từ phía thổi tắt ngấm. Nàng sợ hãi run lên một cái: "Chàng ?"

"Hôm nay thắp đèn." Mục Lôi mang theo đầy mùi rượu, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay nàng, dùng đệm thịt ngón tay ma sát trong lòng bàn tay nàng.

"Ý gì chứ?"

"Không thắp đèn, nàng thể tự nhiên hơn chút ?"

Thương Ninh Tú bỗng nhiên hiểu ý đồ của nam nhân, còn kịp thêm gì thì bế ngang lên, đặt lên tủ.

Cái tủ nâng cao Thương Ninh Tú lên, cách giữa hai kéo gần . Thương Ninh Tú nương theo tầm vô cùng yếu ớt, lờ mờ thấy đôi mắt và hàng lông mi của Mục Lôi, ở cự ly gần. Nàng bất an dùng khuỷu tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của nam nhân, bật sáng ống quẹt lửa trong tay nữa nhưng trực tiếp rút mất.

Thương Ninh Tú thấy tiếng đồ vật ném xuống t.h.ả.m, Mục Lôi bóp eo nàng, gương mặt mang theo rượu và nhiệt độ nóng bỏng vùi chiếc cổ trắng ngần của nàng, trầm giọng thì thầm hỏi: "Trên nàng chắc sạch nhỉ."

Thương Ninh Tú hoảng loạn vô cùng, vội vàng lừa là vẫn nhưng hai sống chung một mái nhà, chút dấu vết nhỏ nhặt cũng thể trở thành bằng chứng, nàng lừa nổi đôi mắt của Mục Lôi.

Bóng tối phóng đại âm thanh, tiếng y phục ma sát, cởi rơi xuống đất. Thương Ninh Tú thấy động tác của nên cũng tiếp theo che chắn chỗ nào, phản ứng chậm một nhịp mãi mãi theo kịp tiết tấu, thành tạo cho khá nhiều cơ hội để lợi dụng.

Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, khống chế run rẩy, bên tai truyền đến tiếng Mục Lôi thở nặng nhọc hỏi: "Nàng đang sợ cái gì? Ông đây từng xuống tay nặng với nàng."

Mùi rượu cứ như tẩm độc lên binh khí, gây thương tích ngay lập tức nhưng thể dày vò trong từng khoảnh khắc, mang theo cảm giác tồn tại cực mạnh. Thương Ninh Tú đang gì, nàng cố gắng cùn các giác quan của , chỉ mong sớm kết thúc sự giày vò .

"Bình thường lúc nàng sợ hãi phục tùng thì nàng gân cổ lên chống đối với ông đây, lúc đáng sợ thì run như cầy sấy, hử? Nói xem, nàng chọc tức c.h.ế.t ." Rượu ngấm nhưng Mục Lôi vẫn còn nhớ lời Duy Khắc Thác , bàn tay to lớn vỗ vỗ tấm lưng mảnh khảnh của nàng, "Kêu lên vài tiếng, ông đây là kẻ thô lỗ, nàng cũng chẳng phát hiện nàng đau . Nếu nàng thật sự ngại mở miệng thì cứ cào , đau thì nàng cứ cào , đ.á.n.h , sợ đ.á.n.h."

 

 

Loading...