Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 40: Bao dạy bao biết
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Lôi dịch cho nàng, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến nhiều chuyện thú vị hơn, tràn đầy hứng thú bên giường hỏi nàng: "Thật sự học tiếng của bọn ? Được thôi, dạy nàng."
Hắn bỗng nhiên dứt khoát như , Thương Ninh Tú ngược sinh nghi, hồ nghi hỏi: "Ngươi thể lòng như ? Thời tiết bây giờ ngoài cưỡi ngựa đ.á.n.h cầu ."
Mục Lôi: "Vậy thì đợi mùa xuân đến , gọi một tiếng tướng công , dạy nàng ."
"Hừ." Thương Ninh Tú lườm một cái, vẻ mặt " ngay ngươi lòng như " đầu chỗ khác.
Ngay lúc , sắc mặt nàng bỗng nhiên đổi, cảm giác bên đúng lắm.
Thương Ninh Tú rùng một cái quỳ dậy giường, khom xuống, dáng vẻ thôi , Mục Lôi hỏi: "Nàng ?"
"Ta... tìm Cổ Lệ Đóa Nhi một chút." Nói xong nàng liền vội vàng dậy xỏ giày.
"Chỗ nào thoải mái?" Mục Lôi kéo nữ nhân sắc mặt trông thấy , "Duy Khắc Thác hái t.h.u.ố.c về, nếu thoải mái đưa nàng chỗ y sư khác."
Thương Ninh Tú bao giờ giãy tay , ấp úng mấy mới chần chừ : "Ngươi buông tay, chuyện của con gái, tìm Cổ Lệ Đóa Nhi là ."
Mục Lôi đưa nàng đến nhà Cổ Lệ Đóa Nhi xong cùng cửa, chỉ yên lặng canh giữ ở bên ngoài.
Thương Ninh Tú là quỳ thủy đến, Cổ Lệ Đóa Nhi liền gật đầu liên tục, kéo nàng trong: "Ồ ồ, đến đây tỷ theo ."
Loại đồ dùng cho con gái , thảo nguyên và Trung Nguyên gì khác biệt lớn, đều là dải vải độn tro thảo mộc, Thương Ninh Tú sử dụng gặp trở ngại. Cổ Lệ Đóa Nhi đưa thêm một dải vải mới nữa để nàng dùng giặt, Thương Ninh Tú cảm ơn xong cất kỹ trong áo.
Từ lúc cửa Cổ Lệ Đóa Nhi cứ chằm chằm nàng, Thương Ninh Tú ban đầu còn tưởng là sắc mặt quá tệ, đó nhận vẻ mặt mắt sáng rực của nàng giống quan tâm lắm, đó nàng chút chột sờ soạng n.g.ự.c và cổ : "Muội như gì?"
"Ha ha ha ha, Tú cô nương tỷ thật là quá khiến yêu thích." Cổ Lệ Đóa Nhi nhịn tiếng, ngẩng cổ lên chỉ chỉ chỗ gần dái tai, "Tỷ là tự chứ, ái chà chà thảo nào, còn bảo hôm nay tỷ dũng cảm thế."
Thương Ninh Tú chợt nhớ tới buổi sáng ở suối nước nóng gã lỗ mãng sàm sỡ, chắc chắn là để dấu vết gì, sắc mặt nàng đỏ bừng, vẻ mặt đầy hổ vội vàng dùng hai tay che cổ .
"Không cần hổ , chuyện bình thường mà." Cổ Lệ Đóa Nhi kéo Thương Ninh Tú cho nàng chạy trốn, ghé tai nhỏ giọng dò hỏi: "Trước lúc các tỷ đại hôn tỷ chịu ít khổ sở, cho nên bây giờ hai thế nào , tỷ dạy ? Hắn còn tỷ hài lòng ?"
Thương Ninh Tú đỏ mặt thốt nên lời, khả năng liên tưởng của Cổ Lệ Đóa Nhi mạnh, mồm mép nhanh nhảu, câu xong câu khác tới, tự : "Nhìn cái dạng ủ rũ của tỷ là sướng , ôi chao Khố Mục Lặc Nhĩ thế , về bảo Duy Khắc Thác dạy dỗ nhiều hơn, chẳng qua cũng chỉ là chuyện nặng nhẹ nhanh chậm thôi mà, xem Tú cô nương của chúng tủi kìa."
"Không , , , đừng bậy !" Thương Ninh Tú càng đầu lắc càng mạnh, trong lòng nàng nai con chạy loạn, là thật sự sợ cô nương thật với Duy Khắc Thác mấy chuyện linh tinh, vội vàng kéo nàng dặn dò: "Tuyệt đối đừng! Muội đảm bảo với , quên hết mấy lời !"
Trêu chọc tiểu thư khuê các thật sự quá thú vị, Cổ Lệ Đóa Nhi ha ha, nhịn sờ lên khuôn mặt đỏ hồng của nàng một cái, đau lòng : "Ta thấy tỷ cũng giống kinh nghiệm chịu lên tiếng, để hai tân binh tò te các tự mày mò thì đụng bao nhiêu tường bao nhiêu đường vòng đây, cứ vui vẻ quyết định như , việc chắc chắn xong cho tỷ, dốc túi truyền thụ bao dạy bao , tỷ cứ yên tâm một trăm phần trăm! Người thoải mái mau về nghỉ ngơi !"
"Không , bình tĩnh một chút Cổ Lệ Đóa Nhi, tìm Duy Khắc Thác cái !" Thương Ninh Tú sắp nàng cho gấp c.h.ế.t , cô nương đẩy vai đuổi ngoài đầu lắp bắp lệnh năm bảy lượt với nàng nhưng rõ ràng đều Cổ Lệ Đóa Nhi coi như gió thoảng bên tai.
"Tỷ đừng đẩy , ái chà tỷ !" Thương Ninh Tú cứ thế nàng đẩy ngoài cửa, Cổ Lệ Đóa Nhi liền ha ha đóng sầm cửa , mặc kệ Thương Ninh Tú ở bên ngoài gấp đến độ giậm chân.
Nam nhân cao lớn ở cửa khoanh tay n.g.ự.c liếc nàng một cái, cánh cửa lớn đóng, hỏi nàng: "Sao thế? Các nàng đang gì ."
Thương Ninh Tú từ cổ đến dái tai đến má đều là màu hồng phấn, nàng chằm chằm cánh cửa đóng c.h.ặ.t, tiện thêm gì mặt , mấy thôi, cuối cùng tức hổn hển giậm chân xoay bỏ .
Trở trong lều, Thương Ninh Tú cả yên.
Nàng nghĩ cách nào hữu hiệu để ngăn cản, Mục Lôi thu hết vẻ tâm thần yên của nàng đáy mắt, ăn cơm tối xong kéo cho , cứ thế kéo lên đùi , "Nghĩ cái gì thế, cả buổi tối như ghế đẩu nóng bỏng m.ô.n.g yên, Cổ Lệ Đóa Nhi gì với nàng ?"
"Không gì cả." Thương Ninh Tú ánh mắt lơ đễnh bất định, c.ắ.n môi dám , nhảy xuống .
"Nàng cái dạng chột của nàng kìa, rõ ràng mới ." Mục Lôi một cái ngăn , đưa tay véo mặt nàng, sức lực lớn, đôi cánh tay sắt thể trực tiếp vặn gãy cổ kẻ địch, chắn ngang thắt lưng Thương Ninh Tú khiến nàng động cũng động , bóp cằm nâng lên mổ hôn mấy cái.
Thương Ninh Tú dám mở miệng chuyện, môi mở liền mút một cái, mở mút một cái, mấy chốc tự hôn đến nghiện, thở kéo dài nặng nề, chút kiềm chế phát vài tiếng than thỏa mãn.
Hắn mở mắt trong cơn say mê, dùng sức in lên cánh môi nàng thật lâu mới buông , nửa khuôn mặt Thương Ninh Tú đều kẹp trong lòng bàn tay, chỉ còn một đôi mắt căng thẳng nhút nhát đảo quanh, Mục Lôi xốc nàng lên đùi, bỗng nhiên cảm thấy tư thế khá , : "Lần cứ như thử xem thế nào, để nàng ở ."
Thương Ninh Tú kinh ngạc mở to mắt, vẻ mặt đầy sự co rúm, vội vàng mở đôi môi hồng phấn ép đến tròn vo nhắc nhở : "Không , , đến quỳ thủy , ngươi đừng động tâm tư lệch lạc."
"Biết , cái thứ đó thì hôm nay cũng sẽ nàng nữa." Mục Lôi buông tay, giữ hai chân nàng, thoải mái : "Một ngày nàng hai bận, chỗ đó của nàng quá yếu ớt, khó khăn lắm mới ngày hôm nay, ông đây cũng thủ tiết sống."
Thương Ninh Tú ba chữ "thủ tiết sống" cho nghẹn họng, gạt tay nhảy xuống.
Thèm mala quá
Lần Mục Lôi ngăn cản nàng nữa, chỉ tượng trưng hỏi thêm một câu: "Nàng còn , chuyện gì với Cổ Lệ Đóa Nhi mà tâm thần bất định như ."
"Không liên quan đến ngươi!"
Đến buổi tối, giờ Tuất, Thương Ninh Tú từ từ bắt đầu cảm thấy đau bụng, quỳ thủy của nàng xưa nay đều hành hạ , ở Hầu phủ cũng thường xuyên đau quặn nhưng cũng coi như thể chịu đựng, âm thầm ngủ một giấc cả đêm là qua. lẽ những ngày chịu kinh hãi quá nhiều tâm tình u uất, cơn đau hung hãn hơn bất cứ nào đây.
Thương Ninh Tú trằn trọc giường, co ro vai lưng ôm bụng của , thế nào cũng tìm một tư thế thoải mái thể giảm bớt đau đớn.
Nam nhân phía mở mắt trong bóng tối, thấy tiếng hít thở rõ ràng thuận của nàng, còn tiếng rên rỉ hừ hừ như như .
"Nàng ?" Mục Lôi nửa chống dậy, nhẹ nhàng lay lay vai Thương Ninh Tú, "Chỗ nào thoải mái?"
Thương Ninh Tú nhắm nghiền mắt lên tiếng, Mục Lôi thắp đèn dầu đầu giường, chỉ thấy sắc mặt nữ nhân trắng bệch còn chút m.á.u, mày nhíu c.h.ặ.t, là dáng vẻ vô cùng đau đớn, nam nhân vội vàng vỗ vỗ má nàng, "Tú Tú, là chỗ nào thoải mái? Nói cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-40-bao-day-bao-biet.html.]
Thương Ninh Tú lật bụng càng đau hơn, đưa tay đẩy , cuộn nữa nhưng Mục Lôi buông tay, nàng đành thều thào nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Đau bụng, ngủ một giấc là khỏi thôi."
"Đau bụng?" Mục Lôi dáng vẻ nàng đúng lắm, "Đau thành thế mà ngủ một giấc là khỏi cái gì, gọi Duy Khắc Thác đến xem cho nàng, đừng là ăn bậy cái gì ."
"Đau quỳ thủy, bệnh của con gái, ngươi gọi y đến cũng vô dụng." Thương Ninh Tú rên rỉ lắc đầu, vùi mặt gối mềm.
Mục Lôi nhíu mày, chút chắc chắn nên nàng , chỉ đành hỏi thêm chút tình hình: "Trước nàng cũng như ?"
Thương Ninh Tú còn sức lực để suy nghĩ trả lời cái gì nữa, nhắm mắt nhỏ giọng : "Ta một cái bình chườm nóng..."
Mục Lôi từng qua, hỏi: "Đó là cái gì?"
"Để ủ bụng... dùng nước nóng đổ ."
Mặc dù cách diễn đạt hiện giờ của Thương Ninh Tú còn chính xác lắm nhưng Mục Lôi cũng cơ bản đoán công dụng của món đồ đó, chỉ là đổ nước nóng cần quả cầu đồng kín mới thể dẫn nhiệt, trong phòng thứ .
Thế là nam nhân trực tiếp xoa nóng lòng bàn tay , luồn trong áo nàng.
Bụng Thương Ninh Tú lạnh lẽo, một nguồn nhiệt ấm nóng áp lên, vị trí kín đáo như lẽ nàng nên tránh nhưng cơn đau quặn não bộ khống chế hành vi của thể nữa, nàng cuộn thành một đoàn, ôm lấy bàn tay thô ráp của , dùng y như bình chườm nóng .
Đây là đầu tiên Thương Ninh Tú bài xích sự đụng chạm của , nàng thậm chí còn chủ động ấn về phía .
Mặc dù nữ nhân giường lúc sắc mặt trắng bệch nhưng Mục Lôi vẫn nhịn trong lòng nở hoa, tay nàng mềm như , bụng cũng mềm, giống như rơi trong dịu dàng hương . Hiếm khi nếm chút ngọt ngào nàng chịu chủ động , Mục Lôi dứt khoát vớt cả nàng lên .
Hắn ôm trong n.g.ự.c như ôm trẻ con, xoa bụng cho nàng.
Thương Ninh Tú cũng nhớ cuối cùng là mơ màng ngủ lúc nào, đợi đến ngày hôm tỉnh , cơn đau quỳ thủy qua.
Bụng nàng ấm áp, bên phủ một bàn tay to.
Nam nhân phía cũng ngủ say, cách một thời gian tay cố ý vô tình xoa một hồi, lúc khéo động tác, Thương Ninh Tú đêm qua đau dữ dội gì, bây giờ tỉnh táo , cả lông tơ đều dựng lên, bụng căng cứng dịch ngoài khỏi vòng tay .
Mục Lôi mở mắt, cục đà điểu to đùng đang ủi ngoài, ngáp một cái dứt khoát lật thẳng giường, hỏi: "Sống ?"
Thương Ninh Tú chút hổ mím môi, chuyện con gái với một gã nam nhân to xác như thật khó mở miệng, chỉ với một tiếng cảm ơn.
Nam nhân mò lá bạc hà đầu giường ném miệng nhai để tỉnh táo, Thương Ninh Tú tiếng nhai của , trong đầu bắt đầu nghĩ đến một chuyện khác.
Trước nàng kịp suy nghĩ nhưng may là tuy sàm sỡ hai nhưng bây giờ thấy đỏ, chắc chắn là dính bầu, chỉ là về nếu xảy tình huống thể từ chối thực hiện , thế nào để tránh m.a.n.g t.h.a.i chuyện ...
Thương Ninh Tú đau đầu, cách duy nhất nàng thể nghĩ đến chính là tìm Cổ Lệ Đóa Nhi hoặc Duy Khắc Thác nhưng hai vợ chồng đều là bạn của Mục Lôi, thật sự thể giúp nàng .
Mục Lôi liếc mắt nữ nhân mặt đầy u sầu, đưa tay b.úng tay mắt nàng kéo suy nghĩ của nàng, "Suy nghĩ cái gì thế, mặt ủ mày chau."
Thương Ninh Tú quét mắt một cái, "Không gì."
"Ta ..." Mục Lôi bỗng nhiên như hứng thú, dậy một tay chống lên đầu gối đ.á.n.h giá nàng, "Đàn bà trong bụng nhãi con thì sẽ đến quỳ thủy nữa..."
"Ngươi đừng mơ!!" Lời Mục Lôi còn dứt, Thương Ninh Tú nghiêm giọng cắt ngang.
Cảm xúc của nàng khá kích động, khí huyết dâng lên mặt và cổ cùng đỏ bừng, Chiêu Hoa Quận chúa giẫm giới hạn l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, trợn tròn mắt giận dữ nhưng cho dù khí thế của nàng mạnh hơn nữa, trong mắt Mục Lôi cũng chỉ là một con mèo xù lông.
Nam nhân cơn giận của nàng đập mặt, khẩy một tiếng khinh thường : "Ông đây nàng thêm vài , dạng gì mà chẳng đẻ ."
"Ta chống sức trâu của ngươi, ngươi dùng sức mạnh cách nào từ chối nhưng nếu thật sự ngày đó, ngươi còn thể quản đường ngã va vấp đụng ?"
Thương Ninh Tú càng hét càng lớn tiếng, nàng chống nửa thở hổn hển quát lớn với : "Cùng lắm thì tặng ngươi một xác hai mạng gì khó!"
"..." Mục Lôi nghiến răng nghiến lợi , "Ha, cái tính khí của nàng, đủ cay đấy, ông đây thích."
Nam nhân bỗng nhiên dậy kéo cả nàng qua, Thương Ninh Tú lôi đến mức cả bay lên, một phát đè cánh tay ấn xuống giường, "Nàng gan, lời cho ông đây nữa?"
Vai lưng Mục Lôi rộng lớn, đè mắt giống như một ngọn núi cao thể vượt qua, Thương Ninh Tú giãy giụa đến thở hồng hộc, cho dù đều là vô dụng cũng tuyệt đối khuất phục, nam nhân cũng vội, cứ đợi nàng tiêu hao hết sức lực, giường thở dốc, dùng khuôn mặt bướng bỉnh thà c.h.ế.t chịu khuất phục trừng mắt .
"Nói nữa thì , một trăm cũng vẫn là câu , cùng lắm thì tặng ngươi một xác hai ưm..."
Thương Ninh Tú cưỡng ép dùng nụ hôn bịt miệng, thở giống đực nồng đậm bao trùm lấy , Mục Lôi càng gặm càng hăng, c.ắ.n thì bóp khớp hàm nàng khống chế hàm răng tiếp tục hôn.
Cơn giận xông lên của nam nhân vô tri vô giác chuyển hóa thành một loại cảm xúc khác tên là hưng phấn, chẳng qua chỉ là hôn môi, Mục Lôi sự gia trì của loại cảm xúc mạc danh đạt một loại cảm giác sảng khoái tràn trề.
Hỏa khí của Mục Lôi tắt hơn nửa, hồi lâu hít thở nặng nề buông nàng , Thương Ninh Tú sớm vì quá kích động khống chế nước mắt đầy mặt, nam nhân áp bên môi mắng: "Rõ ràng là nàng c.ắ.n , còn mặt mũi nào thành như ."
Cơn lệ khí nặng nề Mục Lôi tan , Thương Ninh Tú vẫn bóp má và xương hàm, thút thít biên độ nhỏ.
Đôi mắt xinh thanh tú chằm chằm mặt , phỉ nhổ một câu nhưng cảm xúc kích động bên bỗng nhiên vỡ đê, nàng vội vàng giãy giụa dậy, "Ngươi buông ."
Thương Ninh Tú nhân cơ hội dùng sức đ.á.n.h cánh tay mấy cái, cơn hứng tình của Mục Lôi xuống cũng ngăn cản nàng nữa, mặc kệ Thương Ninh Tú tự nhảy xuống giường.