Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 4: Ngao khuyển
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:44
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh tay một lực mạnh kìm kẹp, Thương Ninh Tú Mục Lôi kéo giật về phía lưng . Đối với Thương Ninh Tú mà , cú chồm lên của Tang Cách Lỗ đáng sợ nhưng đổi thành Mục Lôi thì khác. Thân hình cao lớn của nam nhân hề lép vế nó. Đầu lưỡi tì lên hàm phát một tiếng huýt sáo đặc biệt, nhanh trấn an con ngựa đen. Bàn tay to lớn của vỗ nhẹ vài cái dọc theo cổ ngựa bóng loáng, hiệu cho nó tự ăn.
Tang Cách Lỗ rũ bờm, lắc đầu thong thả bỏ .
Thương Ninh Tú vội vàng giải thích khi Mục Lôi mở miệng chất vấn: "Ta, chỉ là từng thấy con ngựa nào to lớn như , tò mò nên xem thử... Xin ."
Đóa hoa mẫu đơn kiều diễm quý giá ngẩng đầu với vẻ mặt luống cuống, bối rối khẩn thiết.
Đôi mắt màu hổ phách của Mục Lôi chằm chằm nàng, cho dù trong lòng nàng đang nghĩ cái gì nhưng khi đối diện với biểu cảm như một khuôn mặt xinh thế , nam nhân sắt đá cứng rắn đến cũng nỡ truy cứu nữa. Mục Lôi trầm giọng : "Lúc ở đó, đừng gần nó một . Tính nó hung dữ, một cước là thể đá c.h.ế.t sói hoang đấy."
"Ta ." Thương Ninh Tú chậm rãi gật đầu, cảm thấy hy vọng bỏ trốn càng lúc càng mong manh.
Mục Lôi dẫn nàng xuống bên mép nước, ném bọc quả mọng gói trong áo khoác lòng nàng: "Ăn , chúng nghỉ ở đây một khắc."
Thương Ninh Tú mở một cái, quả mọng bên trong quả nào quả nấy tròn trịa căng mọng, là chọn những quả chín nhất để hái. Thương Ninh Tú suy nghĩ một chút, nhặt mấy quả đến xổm bên mép nước, nàng ngắt bỏ cuống và lá, chỉ để phần thịt quả tròn vo chà rửa trong nước.
Mục Lôi co đôi chân dài, một tay cầm túi nước ngửa đầu uống nhưng đôi mắt dán c.h.ặ.t bóng lưng yểu điệu nỡ rời. Tối hôm qua sờ qua đại khái, thể Thương Ninh Tú thoạt đẫy đà như con gái thảo nguyên, thật là do trang phục Đại Ngân gây , kiểu trang phục của quốc gia hủ lậu lễ giáo sâm nghiêm đó thể hiện vẻ mềm mại của cơ thể nữ t.ử.
Thân thể bao bọc lớp váy áo của nàng chỉ đường cong lả lướt mà còn mịn màng ấm áp. Mục Lôi nuốt ngụm nước trong miệng xuống, ánh mắt rơi cặp m.ô.n.g tròn trịa của nàng khi đang xổm.
Hắn sống bao nhiêu năm nay, chẳng tìm bất cứ thứ gì thể so sánh với xúc cảm đó, còn trơn mượt non mềm hơn cả t.h.ả.m lông cừu của bộ lạc Xích Sa.
Thương Ninh Tú mang quả rửa sạch . Mục Lôi uống thêm một ngụm nước, hiểu lắm về hành động của nàng, khi uống xong thì vặn nắp túi nước ném sang một bên, : "Có bẩn , gì mà rửa."
"Đồ đưa miệng đương nhiên rửa, bụi bặm thấy , ăn sẽ đau bụng." Thương Ninh Tú chỗ , tuy địa thế coi như cao ráo nhưng đất bên mép nước luôn ẩm ướt. Mặc dù bộ quần áo của nàng bẩn đến mức nỡ nhưng nàng cũng lát nữa dậy m.ô.n.g một vết đen to đùng khó coi.
Thế là Mục Lôi đôi mắt nàng đảo quanh, tìm một tảng đá hình thù kỳ lạ xuống.
Thương Ninh Tú đặt quả lên đùi, cầm một quả lên c.ắ.n một miếng. Thịt quả bột bột, chua chua ngọt ngọt ngon nhưng chẳng mấy nước, Thương Ninh Tú thất vọng.
Cả ngày hôm qua nàng uống nước, buổi tối giãy giụa toát bao nhiêu mồ hôi, sớm khát khô nhưng nàng uống nước từ túi nước kề miệng dùng qua. Hơn nữa nàng đều thấy cả, nước đó là nước lã múc trực tiếp từ sông lên.
Ánh mắt Thương Ninh Tú bất giác liếc túi nước của một cái. Nàng tưởng Mục Lôi chú ý, ai ngờ nam nhân trực tiếp ném túi nước qua, "bộp" một tiếng nặng trịch rơi xuống bên chân nàng.
Thấy nàng cầm, Mục Lôi hỏi: "Không khát ?"
"Ta khát." Thương Ninh Tú chậm rãi gặm quả, lắc đầu .
"Một ngày một đêm dính giọt nước nào mà khát, nàng tưởng là thần tiên hạ phàm chắc?" Bàn tay to lớn của Mục Lôi chống lên đầu gối cứ thế liếc nàng: "Tự uống để ông đây đổ cho, chọn một cái ."
Thương Ninh Tú nhíu mày, ghét bỏ lầm bầm khe khẽ: "Nước lã lấy từ sông lên, sạch sẽ chút nào, uống sẽ đau bụng, uống."
Mục Lôi khẩy một tiếng: "Nước sông bẩn nhưng quả dùng nước sông rửa mới sạch, nàng đây là cái logic gì thế?"
Thương Ninh Tú nhất thời lời nào phản bác. Mục Lôi nàng quá ngây thơ, tiếp: "Hay là nàng sợ uống nhiều nước tiểu, ông đây trộm? Thật cần thiết, nếu ông đây thật sự thì nàng nghĩ chỉ bằng việc nhịn uống nước là cản chắc? Không cần căng thẳng như , hứa với nàng về bộ lạc thành mới động phòng, nam t.ử hán đại trượng phu, ."
Mặt Thương Ninh Tú nóng bừng, vội vàng phản bác: "Ai đồng ý gả cho ngươi chứ."
"Tú Tú, chuyện do nàng quyết định ." Mục Lôi trầm thấp, cũng để ý con chim Vân Phưởng nhỏ bé giãy giụa kêu gào, bắt cũng bắt , khối thời gian để thuần dưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-4-ngao-khuyen.html.]
Thương Ninh Tú ăn thật sự quá chậm, một quả nhai kỹ nuốt chậm hồi lâu, mãi đến khi Mục Lôi giục nàng lên đường thì cũng mới chỉ ăn nghiêm chỉnh hai quả mà thôi.
Thương Ninh Tú đưa về bộ lạc thuận lợi như , ai đó là cái nơi quỷ quái gì, chạy trốn e là khó như lên trời. Nàng chịu dậy khỏi tảng đá, ngẩng đầu : "Ngồi thêm một lát nữa , chạy ngựa xóc c.h.ế.t, mới nghỉ một chút, bụng còn ăn no ."
"Thế mà còn xóc? Ông đây chính vì mang theo nàng nên mới chạy chậm đấy, chút đường mà chạy bao nhiêu ngày vẫn tới, về đến bộ lạc chắc cho thối mũi." Mục Lôi cau mày, kiên nhẫn dỗ dành nàng: "Ráng nhịn thêm chút nữa, còn xa , về đến nơi sẽ đun nước cho nàng uống."
Mắt thấy nam nhân tư thế tới vác , Thương Ninh Tú vội vàng ôm lấy chân , bày dáng vẻ tránh như tránh rắn rết, cuống quýt : "Ta lớn thế từng chịu tội như bao giờ, nghỉ ngơi một lát cũng ." Ánh mắt nàng lấp lóe trộm biểu cảm của Mục Lôi, hai chữ lắp bắp thật sự quá ngượng miệng nên vẫn : "Ngươi còn bộ lạc các ngươi đều thương, thương xót nữ nhân cơ mà, đồ l.ừ.a đ.ả.o."
Thèm mala quá
Tiếng oán trách mang theo sự tủi và nũng nịu, gãi đúng chỗ ngứa của gã nam nhân thô lỗ thảo nguyên một cách khéo. Hắn chằm chằm khuôn mặt tươi kiều diễm của nàng, thể phủ nhận bản thật sự cảm thấy sướng. Khóe môi nam nhân khẽ nhếch lên một độ cong nhạt, mặc kệ kẻ nào thích chê, vợ, còn là cô vợ xinh thế , quan tâm đám trai ế đó chê cái gì.
"Vậy thì nghỉ thêm lát nữa, cũng vội một chốc một lát ."
Thương Ninh Tú nụ mang theo ý vị cợt nhả của chằm chằm đến mức mặt nóng bừng, cứ xổm ở đó như con chim cút dám động đậy. Nàng bất an bứt ngọn cỏ mặt đất, thấy đồng ý, liền vội vàng lên tảng đá, lưng để trốn tránh ánh mắt của .
Nàng gặm quả một cách lơ đễnh, bao lâu, tầm mắt dần dần lệch, rơi xuống mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời mặt. Vừa lúc rửa quả nàng để ý, nước sâu, hơn nữa còn khá trong, cho dù thể uống trực tiếp bụng nhưng dùng để ngâm chân thì vẫn dư dả.
Bộ y phục nàng đang mặc là bộ lúc cứu từ tay phản quân, xóc nảy suốt mấy ngày nay tắm rửa quần áo, trong lúc đó còn toát mồ hôi hai , Thương Ninh Tú cảm thấy e là hôi rình .
Thương Ninh Tú từ từ xoay , cẩn thận từng li từng tí liếc về phía Mục Lôi, phát hiện nam nhân đang khoanh tay n.g.ự.c, cứ chằm chằm bóng lưng nàng như thế, cũng đang nghĩ cái gì. Thương Ninh Tú cảm thấy giống hệt như cai ngục, cai ngục cũng chẳng canh giữ nghiêm ngặt như .
Đôi mắt màu hổ phách dường như thể thấu tất cả, dáng mắt dài hẹp và đường nét ngũ quan sâu thẳm khiến mang theo một vẻ sắc bén trời sinh, lúc nào cũng mang tính tấn công. Dưới ánh mắt như của , lời của Thương Ninh Tú nghẹn trong cổ họng dám thốt , còn múc nước sông uống nữa chứ.
Ánh mắt Mục Lôi từ từ chuyển sang mặt nước, đại khái đoán vài phần suy nghĩ của nàng nhưng cảm thấy quốc gia của tiểu nữ nương bảo thủ như , chơi mạng cũng bảo vệ sự trong sạch, giống kiểu dám cởi quần áo tắm rửa ở nơi đồng hoang hiu quạnh gió lùa tứ phía thế , ngay cả cô nương thảo nguyên cũng chỉ dám ngâm chân trong nước mà thôi. "Nếu nàng dám cởi quần áo ở đây, ông đây cũng ngại đợi nàng thêm một lát ."
"Ngươi chớ bậy! Ta, đường đường là Quận chúa..." Thương Ninh Tú còn hết câu nam nhân cắt ngang, đặt một ngón tay lên môi hiệu suỵt một tiếng bảo nàng đừng chuyện. Ánh mắt nam nhân nghiêm trọng từng thấy, Thương Ninh Tú bất giác cũng trở nên căng thẳng theo, nàng trái , dùng ánh mắt hỏi xảy chuyện gì.
Mục Lôi chỉ tập trung lắng vài giây, Tang Cách Lỗ ở cách đó xa dường như cũng phát hiện điều gì, ngẩng đầu lên dáo dác quanh. Trong lòng nam nhân phán đoán, ngay lập tức đầu lưỡi tì lên hàm phát một tiếng huýt sáo sắc nhọn. Con ngựa đen to lớn nhận triệu hồi liền chạy về phía chủ nhân. lúc , từ trong bụi cỏ hoang cao nửa xung quanh lao hai con ch.ó đen to lớn hung thần ác sát, nhanh như bóng ma. Tang Cách Lỗ hoảng sợ hí lên một tiếng nhảy tránh , hai con ch.ó lớn bám riết ngay phía lao lên, nhắm thẳng chân ngựa mà c.ắ.n.
Thương Ninh Tú từng thấy con ch.ó nào to như , lông đen, chỉ riêng chiều cao lưng đến giữa đùi nàng , bên là cái đầu to tròn, mõm rộng bằng đầu, thịt hai bên mép vung vẩy, cái miệng đỏ lòm một khi mở e là thể c.ắ.n đứt eo nàng ngay lập tức.
Tang Cách Lỗ tung vó đá văng một con, con ch.ó lớn kêu ăng ẳng t.h.ả.m thiết lăn xuống, con còn lập tức nhân cơ hội chồm lên c.ắ.n xé, con ngựa đen to lớn liên tục giãy giụa nhảy nhót vó ngựa.
Thương Ninh Tú cũng thót tim theo, thì chậm mà xảy thì nhanh, một mũi tên lông vũ xé gió lao tới. Trước mắt Thương Ninh Tú hoa lên hỗn loạn, còn kịp phản ứng xem chuyện gì xảy một lực mạnh của Mục Lôi nhấc bổng cả lên, kẹp c.h.ặ.t nách.
Mũi tên cắm phập đất, Mục Lôi hung hăng tung một cước đá bay con ch.ó đen to lớn thứ ba lao từ trong bụi cỏ. Góc gần trong gang tấc khiến con ác khuyển trông càng hung hãn giống như quái vật, Thương Ninh Tú sợ đến mức mặt mày tái mét, tay chân bám c.h.ặ.t lấy Mục Lôi.
Mục Lôi cao chân dài sức lực cũng lớn nhưng da ch.ó dày sợ đ.á.n.h, đá mạnh đến cũng chỉ lăn hai vòng là thể bò dậy lao tới tiếp. Tiếng ch.ó sủa mang theo sự đe dọa trầm thấp, Mục Lôi một tay ấn thắt lưng Thương Ninh Tú, một tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm sắc bén. Bắp chân c.ắ.n thương, ánh mắt của loài hung thú thấy m.á.u càng thêm tham lam, lượn lờ đe dọa bọn họ.
Hơi thở Thương Ninh Tú nặng nề, nghiến c.h.ặ.t răng. Ngoài hai con ch.ó lớn ở chỗ bọn họ, chỗ Tang Cách Lỗ còn hai con nữa, cổ đều đeo vòng da, là do nuôi dưỡng.
Lúc nàng thấy tiếng ồ lên từ cách đó xa. Trên sườn cỏ, hai ba gã tráng hán đội mũ lông thú cưỡi ngựa, hướng về phía bọn họ cợt mặt , bỉ ổi đáng ghét, trong miệng còn la hét những tiếng thảo nguyên mà nàng hiểu. dù hiểu nội dung, nàng cũng thể đoán chắc chắn lời ý gì.
Ánh mắt Thương Ninh Tú vô tình chạm một gã nam nhân trong đó, trong lòng thót một cái, trực giác mách bảo , vội vàng cúi đầu rụt vai Mục Lôi.
Gã nam nhân phấn khích chỉ về hướng Thương Ninh Tú, xô đẩy đồng bọn bên cạnh. Hắn từng thấy cô nương nào xinh như , kích động vô cùng. Ba gã mắt sáng rực lên, xoa tay, kéo căng dây cung ép sát về phía Mục Lôi.