Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 39: Ủ mưu đã lâu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phản ứng của Thương Ninh Tú chậm chạp hơn nhiều, cả đau nhức động đậy nhưng thương nghĩa là đau, nàng nhắm mắt đến nhăn nhúm cả mặt mũi: "Ta trêu chọc gì ngươi chứ..."

Mục Lôi thấy dáng vẻ nũng nịu của nàng vẫn còn sức để lóc kể lể thì ngay là việc gì lớn, cảm giác thành tựu tự nhiên sinh , ôm lấy hôn mạnh mấy cái lên thái dương nàng. Tuy rằng rõ ràng vẫn tận hứng nhưng việc đang phát triển theo hướng , tin tức đủ khiến nam nhân vui vẻ .

Hắn một cái, Thương Ninh Tú bàng hoàng một lúc mới nhận , tất cả chuyện hôm nay đều là ủ mưu lâu.

"Đừng nữa, ăn chút gì nhé?" Mục Lôi lật để Thương Ninh Tú lên , lấy quả Hồng Ly hái lúc từ trong túi vải bên bờ, rửa qua trong nước đút đến bên miệng nàng: "Há miệng, bây giờ ngọt hơn lúc nãy đấy, nếm thử xem."

Thương Ninh Tú để ý đến , mím c.h.ặ.t môi lời nào, Mục Lôi ấn quả môi nàng, ánh mắt hiệu bảo nàng há miệng: "Khóc lâu như họng khô cả , khát ?"

Họng khô là thật.

Thương Ninh Tú nuốt nước bọt, cảm giác dị vật do sử dụng quá độ rõ ràng, Mục Lôi thấy nàng thả lỏng liền nhân cơ hội ấn mở môi của nàng, đẩy quả trong.

Nàng nhai chậm, khi trời trở lạnh, khẩu cảm của quả Hồng Ly khác so với , Thương Ninh Tú bắt đầu hiểu cảm giác giòn ngọt mọng nước mà Cổ Lệ Đóa Nhi từng . Ăn xong một quả chỗ nhả hạt, nàng bèn ngậm luôn trong miệng.

Mục Lôi bỗng nhiên đưa bàn tay to mặt nàng, Thương Ninh Tú một cái, hiểu ý nghĩa hành động của nam nhân nhưng như , thế là nàng lắc đầu chịu phối hợp.

"Người Trung Nguyên các ngươi ăn quả nhả hạt ? Hay là thế cũng mất thể thống?" Mục Lôi thể hiểu nổi, hai cánh tay chống , lười biếng liếc nàng, mang theo vẻ uể oải đặc trưng của loài động vật ăn thịt khi no nê.

Thương Ninh Tú lười nhảm với , cúi đầu im lặng kéo chiếc yếm hoa mẫu đơn xiêu vẹo của .

Ánh mắt Mục Lôi dừng chiếc cổ trắng như tuyết của nàng, nơi đó lưu ít dấu vết quả Hồng Ly nhỏ mà mút , tính là dày đặc nhưng màu sắc vô cùng xinh . Nam nhân nhếch khóe môi thưởng thức kiệt tác của , nhịn nghiêng qua, bóp gáy nàng ấn về phía một chút, đòi thêm một nụ hôn sâu trao đổi thở triền miên.

Thương Ninh Tú ô ô đẩy , sợ con sói đói giở trò gì nữa, sức chịu đựng của nàng đến giới hạn , thể chịu thêm bất kỳ sự tàn phá nào nữa.

May là trong lòng Mục Lôi cũng chừng mực, hôn xong thì thôi, lúc tách môi còn mút mạnh một cái, ngón tay thô ráp nóng hổi véo má nàng một cái, đầy ẩn ý: "Dù cũng ướt , cởi , lát nữa mặc ít một cái, ."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thương Ninh Tú nóng hun đỏ, càng thêm kiều diễm ướt át, Mục Lôi thả nàng xuống, đầu dáng vẻ câu nhân nữa, tự dậy khỏi mặt nước, một chân đạp lên đá vụn bên bờ.

Động tác dậy của nam nhân kéo theo dòng nước chảy rào rào xuống , khi xuống nước Mục Lôi cởi sạch sẽ, nàng ngờ đột ngột dậy, đây là đầu tiên Thương Ninh Tú thấy trọn vẹn như thế, nàng dám thẳng, thốt lên một tiếng kinh hãi, luống cuống cả .

Hơi nóng Mục Lôi bốc lên ngùn ngụt, hào phóng khoe vóc dáng và thể phách của mặt nàng, thậm chí còn hy vọng Thương Ninh Tú thêm vài .

Nam nhân đợi nước khô bớt mới mặc từng món quần áo, Thương Ninh Tú vẫn duy trì tư thế quỳ đó suốt cả quá trình, hề đầu một nào. Nàng cẩn thận phân biệt âm thanh phía , tiếng đang giày, nam nhân dặn dò nàng một câu: "Sắp xong thì dậy , nước nóng, ngâm lâu dễ ch.óng mặt."

Nói xong liền sải bước nhảy xuống theo đường núi mất.

Mục Lôi , Thương Ninh Tú liền vội vàng lên khỏi mặt nước, nhiệt độ suối nước nóng lưu sẽ tan trong thời gian ngắn, dậy cũng cảm thấy lạnh. Cuối cùng nàng cũng mặc chỉnh tề, vắt khô chiếc yếm và quần lót cởi , gấp gọn nắm c.h.ặ.t trong tay.

Cảm giác dị vật khó chịu chân mãi tan , Thương Ninh Tú một bên đầm nước hối hận thôi.

Tại mất cảnh giác mà xuống nước chứ, rõ ràng ở bên bờ nước cũng suýt xảy chuyện.

So với cảm giác binh khí xuyên thấu đêm đại hôn , hôm nay Mục Lôi rõ ràng kiềm chế, tuy nàng khó chịu nhưng vẫn thể .

Không bao lâu Mục Lôi , vốn định thử vận may xem vách núi gần suối nước nóng trứng chim Hải Đông Thanh nhưng một vòng quanh đó cũng thu hoạch gì, dám quá xa nên đành tay trở về.

Không thể nóng vội, xem vẫn đợi đến lúc xuân ấm hoa nở mới .

Trên đường về là Mục Lôi chở Thương Ninh Tú cưỡi ngựa, dù chút chuyện nàng giấu cũng lộ , cần thiết khó bản chịu gió lạnh suốt dọc đường .

Biết chân Thương Ninh Tú thoải mái, Mục Lôi để nàng nghiêng phía , áo choàng và mũ trùm đầu bao bọc , chịu chút lạnh nào.

Cũng do suối nước nóng mà Thương Ninh Tú về đến lều tay chân vẫn còn ấm, tuy bây giờ tuyết bên ngoài rơi dày hơn nhưng nàng cảm thấy lạnh.

Tâm trạng Mục Lôi , lấy ít nguyên liệu nấu ăn từ trong tủ , trông vẻ như định nhóm lò tự nấu cơm: "Làm món ngon cho nàng."

Nam nhân xắn tay áo lên, đặt một túi lớn Hồng Ly đeo bên hông lên bàn, với nàng: "Đói thì ăn chút quà vặt lót , cái rửa sạch mới bỏ đấy, cơm xong ngay thôi."

Thương Ninh Tú thành thạo nhào bột thái thịt, nàng bên bàn nhét một quả Hồng Ly miệng, thuận miệng hỏi: "Đại trướng ngày nào cũng , tại còn tự ."

"Cái khác, đây là tay nghề lão già nhà để , đại trướng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-39-u-muu-da-lau.html.]

Đây là đầu tiên Mục Lôi nhắc đến cha .

Trước đây Thương Ninh Tú từng thắc mắc, tại trong trại phần lớn là trẻ tuổi, chỉ ít lớn tuổi. Tuổi của Mục Lôi và Cổ Lệ Đóa Nhi đều lớn, theo lý thuyết thì cha hẳn vẫn còn nhưng từng nhắc đến.

Thương Ninh Tú chút chắc chắn về ý nghĩa của cụm từ "để " , thăm dò hỏi: "Lệnh tôn rời bộ lạc ?"

Động tác tay Mục Lôi khựng : "Lệnh tôn?"

"A?" Thương Ninh Tú hỏi đến ngớ , thấy trong mắt sự nghi ngờ, nhanh ch.óng phản ứng chắc là hiểu từ Hán Việt , giải thích: "Chính là phụ của ngươi."

Thèm mala quá

"Ồ." Nam nhân gật đầu, tiếp tục thái thịt, trả lời: "Không rời , là c.h.ế.t . Mấy năm biên quan Đại Hạ phát dịch bệnh truyền đến thảo nguyên, c.h.ế.t nhiều , trẻ còn chống đỡ chút, thế hệ ông già nhà gần như c.h.ế.t chẳng còn mấy ai. Mẹ , còn một nhỏ, cũng đều mất trong t.a.i n.ạ.n đó."

Thương Ninh Tú chút kinh ngạc há miệng, cuối cùng một câu: "Nén bi thương."

Mục Lôi chia bột ủ xong thành từng phần nhỏ bỏ nồi, hấp xong trắng trẻo mắt, nam nhân dùng d.a.o găm rạch bụng bánh, nhét thịt kho thái nhỏ trong, dâng như hiến vật quý đưa tới khi còn nóng hổi: "Nếm thử , còn nóng đấy."

đưa đến tận miệng, Thương Ninh Tú cũng ăn từ tay , tự cầm lấy cảm ơn.

Mục Lôi nàng, đợi Quận chúa cao quý đ.á.n.h giá.

Thương Ninh Tú cầm tay ngạc nhiên vì xúc cảm mềm xốp nơi đầu ngón tay, ấn một cái là lún xuống, giống như bên trong cực kỳ tơi xốp. Nàng từng ăn ít đồ ngon, nếu sơn hào hải vị gì nàng sẽ thấy lạ lẫm lắm nhưng thể biến món đồ bình thường như thành kiểu mới quả thật chút bất ngờ: "Sao mềm thế ? Ngự thiện phòng của Bệ hạ cũng hấp loại bánh của ngươi."

"Đã bảo là tay nghề mà, bí phương của ông già đấy, tệ chứ." Mục Lôi hì hì, giục: "Tranh thủ ăn nóng ."

Tuyết bên ngoài bắt đầu rơi lả tả, rơi một trận cùng ngừng với gió, Thương Ninh Tú ăn no bắt đầu lười biếng, ghế dựa mí mắt bắt đầu đ.á.n.h .

Mục Lôi thấy nàng buồn ngủ, chỉnh bao tay khẽ: "Sao ngày nào cũng ngủ đủ thế, dậy cũng khó, sáng nay mới qua mấy canh giờ." Nói chợt nhận điều gì, miệng che đậy : "Nàng là do lúc nãy chúng việc mệt chứ gì, bảo với nàng đừng sợ, ông đây chừng mực, nàng thương một còn thể nàng thương hai . Có chút sức lực dùng để hết đương nhiên mệt nhanh, nếu chừng thời gian còn thể lâu hơn chút nữa..."

"Ngươi câm miệng!" Cơn buồn ngủ của Thương Ninh Tú lập tức đ.á.n.h bay, mặt nàng đỏ bừng vì hổ, ngoài may mà cửa nẻo yên tĩnh ai, mới nhỏ giọng mắng: "Ngươi , cứ giữa ban ngày ban mặt, những thứ... những thứ..."

"Nói những thứ gì?" Mục Lôi cho là đúng, nàng quá căng thẳng: "Lại ai nàng hổ cái gì, cũng hiểu tiếng Hán. Có điều đến đây , nàng xem, hy vọng cải tiến thế nào, thể tiếp tục như thế? Có suy nghĩ gì cứ với ."

"Ta thấy thấy, ngươi câm miệng mau ngoài !" Thương Ninh Tú la lên bịt tai giấu mặt trong khuỷu tay.

Mục Lôi thật sự việc ngoài, bước tới xổm mặt nàng vỗ vỗ đầu nàng, Thương Ninh Tú chạm liền che càng kín hơn, nắm lấy hai cổ tay nàng kéo : "Nàng từ từ nghĩ, vội. Buồn ngủ thì lên giường chợp mắt một lát, khép cửa cho nàng."

"Ta ngủ, ngươi ." Thương Ninh Tú mấy lời hổ báo nữa mới miễn cưỡng đáp một câu, hiếm khi hôm nay ấm áp, nàng cũng ngủ giường cả ngày.

Sau khi Mục Lôi , Thương Ninh Tú chỉnh trang bản một chút, đó mang giấy b.út sang lều bên cạnh tìm Cổ Lệ Đóa Nhi. Chuyện học tiếng thảo nguyên bàn với Mục Lôi xong thì trời lạnh, nàng cũng còn tâm trí ngoài đ.á.n.h mã cầu, nghĩ thầm cứ nhờ Cổ Lệ Đóa Nhi chỉ điểm vài câu thông dụng , học vẹt cũng , còn hơn là nàng ngày nào cũng lười biếng lãng phí thời gian trong lều.

Cổ Lệ Đóa Nhi và Duy Khắc Thác đều ở nhà, Thương Ninh Tú gõ cửa hồi lâu cũng thấy ai trả lời, đành hậm hực về.

Gần đến cửa, nàng thấy gốc cây cách đó xa một nam một nữ đang chuyện, là Tát Đan Đan và một nam nhân lạ mặt.

Nam nhân trông trẻ, hai tay bưng một túi quả Hồng Ly hái đưa đến mặt Tát Đan Đan, lớn tiếng bằng tiếng thảo nguyên: "Ta thích nàng, cũng nam nhân của nàng, nàng đồng ý ?"

Thương Ninh Tú hiểu nội dung nhưng tình hình cũng khó đoán nam nhân đang theo đuổi Tát Đan Đan, chỉ thấy Tát Đan Đan câu gì đó, đại khái là từ chối, định , gã chịu bỏ cuộc chặn đường từ hướng khác.

Sau đó Tát Đan Đan vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn xua tay hét lớn một câu tiếng thảo nguyên: "Cút xéo, bà đây hứng thú với ngươi, thằng nhãi ranh lông còn mọc đủ, chỗ nào mát mẻ thì đến đó mà ở đừng phiền ."

Câu của nàng cực kỳ hữu dụng, thế mà thật sự chặn sự dây dưa của gã nam nhân , Thương Ninh Tú vội vàng ghi nhớ trong lòng.

Lúc Mục Lôi xong việc trở về, Thương Ninh Tú học thuộc lòng câu tiếng thảo nguyên trúc trắc khá trôi chảy , nàng xếp bằng giường, mở miệng ngay với nam nhân bước chân cửa.

"..." Động tác của cả Mục Lôi khựng , đó đ.á.n.h giá nàng từ xuống , từ từ khép cửa , hỏi nàng: "Nghe ở thế?"

Thương Ninh Tú xua tay: "Ngươi đừng quản, câu cụ thể nghĩa là gì? Ngươi dịch cho một chút."

Loại lời thô tục từ miệng nàng một cách nghiêm túc tạo cảm giác cực kỳ vi hòa, Mục Lôi nín , tới gần mép giường, đưa tay sờ cái cằm trơn mịn mềm mại của nàng: "Chưa hiểu nghĩa dám học?"

"Ta mà, chắc chắn là ý từ chối." Thương Ninh Tú đầu né tránh mấy cái, trốn : "Ta chỉ cụ thể hơn chút thôi."

 

 

Loading...