Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 38: Suối nước nóng sau núi (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú c.ắ.n răng vì sự an của bản , cuối cùng quyết định: "Ta tự cưỡi."
Mục Lôi nhướng mày, ngậm gật đầu: "Được thôi, tùy nàng."
Thảo trường ngày đông khô héo tiêu điều, hai con ngựa lao khỏi đường ngựa chạy, phi nước đại đó. Thương Ninh Tú đội mũ trùm của áo choàng, to gan lớn mật giấu tay trong mép áo choàng nắm c.h.ặ.t, chỉ cầm hờ dây cương, cơ bản dựa sức của đôi chân để giữ thăng bằng.
Suối nước nóng mà Mục Lôi còn ở vị trí cao hơn chỗ hái quả Hồng Ly một chút, chạy một mạch lên núi, Thương Ninh Tú sắp vùi cả khuôn mặt trong khăn quàng cổ , may mà càng đến gần chỗ suối nước nóng , nhiệt độ xung quanh cũng từ từ ấm lên một chút.
Nam nhân kéo dây cương giảm tốc độ, đầu thấy mũi Thương Ninh Tú đuổi theo đều gió thổi đỏ bừng, da dày thịt béo sợ lạnh nhưng đóa hoa kiều diễm từng hứng gió thảo nguyên, mặc nhiều hơn nữa cũng vẫn thích ứng . Mục Lôi thúc ngựa vòng hai vòng tới gần nàng: "Nhìn nàng lạnh cóng kìa, lúc về chở nàng, con ngựa của nàng sẽ tự chạy theo Tang Cách Lỗ về thôi."
"Không cần ngươi chở." Thương Ninh Tú liếc một cái, tự nhảy xuống ngựa.
Suối nước nóng chảy róc rách từ giữa các khe đá xuống, bốc nóng nghi ngút, cỏ bên ngoài đều c.h.ế.t hết nhưng bên cạnh dòng nước ở đây ngược vẫn thể thấy vài gốc cỏ xanh.
Mục Lôi thả hai con ngựa để chúng tự ăn cỏ vui chơi, dẫn Thương Ninh Tú từ đống đá nhỏ lên cao thêm một chút, với nàng: "Phía một chỗ hai tảng đá núi lớn, nước nhiều nước ít, chặn thành một vũng nước lớn, là bồn tắm thiên nhiên đấy."
Trước Thương Ninh Tú cũng từng ngâm suối nước nóng ở sơn trang hoàng gia nhưng đó đều là trong bể tắm do sức xây dựng, chỉ là dẫn nước suối núi xuống mà thôi, lúc đó cảm thấy cũng chẳng khác biệt lắm so với nước nóng đun sôi, đây vẫn là đầu tiên nàng thấy suối nước nóng thiên nhiên thật sự giữa rừng núi hoang dã, thế mà thật sự tự nhiệt độ.
Mục Lôi nhanh tìm chỗ mà , đó là một vách núi khuất gió, đường nước chính dòng suối nóng cuồn cuộn dứt mài mòn trơn nhẵn, những vị trí lởm chởm dốc còn cũng nước suối cao thấp đan xen rơi xuống, tạo thành một đầm nước nhỏ như thác nước.
"Đây đều là nước chảy, sạch sẽ lắm, nàng thể yên tâm xuống ngâm." Mục Lôi tự nhảy vài bước lên bên cạnh đầm nước vách núi , xoay đưa tay về phía nàng định kéo nàng lên.
Thương Ninh Tú bàn tay to ướt sũng dính nước của vẫn đang bốc nóng, bên nhúc nhích, chỗ quá hoang dã , gì đạo lý phanh n.g.ự.c hở vai ở đây, cùng lắm là ngâm chân thôi.
Nam nhân hiếm khi tinh ý một , dường như nàng đang do dự điều gì, mở miệng : "Không , nơi hoang vu hẻo lánh chẳng ai nàng , bây giờ vẫn lạnh lắm, của bọn đều thèm lên núi ngâm suối nước nóng, đợi khi nào tuyết rơi dày một hai thước, mới cần cân nhắc xem gặp khác ở đây ."
Thương Ninh Tú lên đó xong xổm bên mép nước do dự một lát, nàng đưa tay xuống thử, dòng nước ấm nóng bao bọc lấy cả bàn tay, tiết trời lạnh giá quả thật quá dễ chịu, dễ chịu đến mức khiến nỡ rút tay lên.
Mục Lôi ở phía liếc nàng, tiếp tục dụ dỗ: "Không nàng thích tắm gội , mấy hôm nay đều kêu lạnh chỉ ngâm chân qua loa, đúng lúc ở đây gió lạnh, thật sự xuống ?"
Đối với nhu cầu của vị Quận chúa kiêu kỳ , nam nhân coi như nắm rõ trong lòng bàn tay, đến nước , tin nàng thể nhịn .
"Có gì mà do dự, quần áo giày tất cởi thể để lên tảng đá , chỗ đó khô ráo, tóc nàng cứ buộc tùy ý đừng để dính nước là , xõa cũng , lát nữa tết cho nàng."
Mục Lôi , men theo vách núi nhảy xuống: "Nàng tự ngâm , dạo quanh đây, việc thì gọi , lên tiếng là thấy."
Thấy nam nhân quả thật , cuộc chiến nội tâm của Thương Ninh Tú cuối cùng cảm tính vẫn chiếm thế thượng phong, nàng cởi áo choàng cởi áo ngoài, để đề phòng tình huống đặc biệt xảy , nàng giữ một lớp yếm và quần lót ngắn sát , dù mùa đông mặc nhiều quần áo, ướt thì cùng lắm lúc về mặc ít một lớp là .
Suối nước nóng ngăn cách khí lạnh bên ngoài nhưng cởi quần áo rốt cuộc vẫn thấy lạnh, mũi chân nhỏ nhắn của Thương Ninh Tú thò trong nước, nhanh cả đều chìm , dễ chịu đến mức phát một tiếng thở dài thỏa mãn.
Mục Lôi lượn một vòng tìm một hai cây Hồng Ly mọc rải rác, hái một ít quả, mấy ngày trôi qua, quả Hồng Ly lớn hơn so với tới đây, mùi vị cũng chuẩn hơn .
Nam nhân ôm một bọc quả bên vách núi, quả nhiên thấy Thương Ninh Tú tự xuống nước.
Dòng suối núi trong veo che chút cảnh xuân nào, khi nhiệt độ tăng lên, hai má Thương Ninh Tú hồng hào huyết sắc, yếm của nàng thêu hoa mẫu đơn đỏ, ngâm trong nước cũng kiều diễm gì sánh giống như chủ nhân.
Mục Lôi lên tiếng, vị trí tầm của cao, cành cây che chắn, Thương Ninh Tú dễ gì phát hiện . Nam nhân cứ thế chằm chằm nàng một lúc, thở ngày càng dồn dập, m.á.u cũng ngày càng nóng lên đến mức khó chịu, kéo cổ áo nới lỏng thắt lưng, đưa tay trong, nương theo từng cử chỉ của trong tầm mắt, đưa bản trải nghiệm bất cứ cao trào nào mà chạm tới.
Thèm mala quá
Mục Lôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng, hình ảnh trong đầu mất kiểm soát nhưng vẫn thể phân chút tâm trí để suy nghĩ vẩn vơ, phân tích xem nếu bây giờ lao xuống, đè nàng , thì dị ứng của nàng tái phát .
Đã nhịn lâu như , nếu vì cửa ải cuối cùng nắm chắc mười phần mà xảy sai sót, thế thì lỗ to.
Thương Ninh Tú ngâm cực kỳ thoải mái, nàng dựa vách núi, đưa tay hứng nước suối nóng rơi từ xuống, đập ngón tay chảy dọc theo cánh tay xuống , lơ đễnh ngước mắt lên, nàng dường như thấy một vật màu nâu xám ở giữa khe đá phía .
Thoạt kỹ, nữa da đầu Thương Ninh Tú tê rần cả cứng đờ, đó là một vật sống, vảy, giống rắn, còn động đậy một cái.
Hai cái râu phía của thứ đó động đậy, chui từ trong khe đá bò xuống , rắn nhưng to bằng bắp tay, bốn chân bám c.h.ặ.t vách núi, cứ thế bò gần tảng đá lớn nàng để quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-38-suoi-nuoc-nong-sau-nui-2.html.]
Hơi thở Thương Ninh Tú nghẹn , mạnh mẽ đập tay lên mặt nước dọa cái thứ xí kỳ lạ , ai ngờ thứ đó giật lao mạnh về phía một bước dài, tốc độ cực nhanh, dọa Thương Ninh Tú sợ khiếp vía hét toáng lên một tiếng, trượt chân ngã nhào trong nước bò dậy, Mục Lôi tiếng kêu thất thanh của nàng kinh động, ba bước thành hai lao xuống.
Chỉ thấy bên đầm nước, con Địa Long gan to bằng trời đang bờ, vươn cái đầu về phía nữ nhân trong đầm, mấy cái râu đang xòe của nó rõ ràng dọa Thương Ninh Tú sợ nhẹ, nàng đạp nước lùi về phía mau ch.óng lên bờ, chân trượt hai cái đều thể leo lên thành công.
Mục Lôi sợ nàng trẹo chân bèn đưa tay , đóa mẫu đơn bốc nóng với làn da hồng phấn, ướt sũng nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay nam nhân, mắt thấy thứ xí quái dị to gan lớn mật men theo mép đầm nước bò về phía bên , Thương Ninh Tú thất sắc trốn lưng : "Ngươi mau đuổi nó , đuổi nó mà!"
Con Địa Long màu nâu động đậy râu, còn ngửi rõ mùi vị, Mục Lôi dùng chân hất văng ngoài.
Hắn liếc mắt nữ nhân lưng , đột nhiên phát tiếng động hù nàng một cái, dọa Thương Ninh Tú giật nảy cả lên, đó nhanh ch.óng phản ứng từ trong tiếng to của là cố ý.
Nàng tức đến mức hổn hển dùng sức đ.á.n.h mấy cái thật mạnh bắp tay , đ.á.n.h tiếng bốp bốp: "Ngươi bệnh ."
Trong đôi mắt màu hổ phách thâm thúy của Mục Lôi tràn đầy ý , an ủi: "Địa Long c.ắ.n , cần sợ nó."
"Trông kỳ lạ như thế, còn , ai độc ..." Hơi thở của Thương Ninh Tú lúc mới từ từ bình , một tay nàng vẫn còn nắm c.h.ặ.t cánh tay nam nhân, khi hồn mới nhận , vội vàng buông tay chìm xuống trong nước, đầu lội về phía tảng đá lớn để quần áo.
Trong lòng Mục Lôi đáp án xác định , hứng thú của dần dâng cao, chằm chằm bóng lưng ướt át hoảng loạn của nàng, đầu lưỡi quét qua khe môi.
Trong lòng Thương Ninh Tú hoảng, thầm nghĩ may mà còn giữ một lớp yếm, đến mức rơi cảnh ngộ trần như nhộng. Bước chân nàng ngày càng nhanh, tạo tiếng nước rào rào nhưng nàng vẫn thấy âm thanh ma sát của vải vóc nên xuất hiện ở phía lưng. Mục Lôi đang cởi quần áo.
Sau một tiếng kêu kinh hãi ngắn ngủi, cổ tay Thương Ninh Tú bàn tay to nóng rực tóm lấy, chân nàng vững, dễ dàng ấn xuống, ấn ngay tại mép đầm nước.
Hai bốn mắt , trong lòng Thương Ninh Tú đập loạn xạ, Mục Lôi nheo mắt ghé sát gần nàng, khẽ ngửi mùi hương con gái câu hồn đoạt phách , dùng giọng khàn khàn hỏi nàng: "Dị ứng của nàng, thật khỏi đúng , nàng từ lâu ?"
Thương Ninh Tú ngẩn một thoáng, đó lập tức bắt đầu giả vờ thở hổn hển, nàng tự thở đến mức hai má đỏ bừng, liều mạng lùi về một chút để tránh xa nam nhân nhưng nước lực nổi, liên tục đẩy nàng gần, chạm .
Thương Ninh Tú tự thở dốc một lúc, thấy Mục Lôi cứ nàng chằm chằm như , chẳng chút ý tứ nào là tin tưởng cả.
Lòng nàng cứng , chợt cảm thấy đại sự .
Mục Lôi bóp nhẹ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nâng mặt lên cao để tiện hạ miệng, đó mang theo sự hưng phấn kìm nén bấy lâu hôn sâu xuống.
Đã quá lâu hôn thỏa thích, Mục Lôi thở hổn hển ngẩng đầu, chuyển sang mút lấy cái cổ trắng nõn của nàng, Thương Ninh Tú ngâm trong nước dậy nổi , mếu máo đẩy : "Ngươi buông , c.h.ế.t mất, sắp c.h.ế.t !"
Hai cái móng vuốt của mèo con đập cào nhưng Mục Lôi da dày thịt béo để tâm, quỳ đè nàng , tranh thủ lúc cái miệng hiếm hoi rảnh rỗi thấp giọng dỗ dành nàng: "Tú Tú ngoan, đừng sợ, sớm muộn gì cũng bước qua bước , chuyện đáng sợ như nàng nghĩ ."
Nỗi sợ hãi khi nguy hiểm cận kề khiến Thương Ninh Tú tê dại cả , càng lúc càng lớn tiếng, mặt mũi lem nhem nức nở hét lớn: "Ai thích qua thì qua, dù qua..."
Hứng thú của Mục Lôi đang nồng đậm, lời gì cũng nguyện ý khỏi miệng, hôn : "Tin ông đây một , ? Lần nhẹ một chút, đảm bảo sẽ nàng thương, thật đấy, nãy tự một , lúc thể nhịn ."
Thương Ninh Tú hiểu lời quỷ quái của cũng nhưng câu " " lúc của Mục Lôi còn là hỏi ý kiến theo đúng nghĩa đen nữa, tiếng nháo giữa núi rừng im bặt, lông mày Thương Ninh Tú nhíu c.h.ặ.t thành một đoàn, một chữ cũng thốt nữa.
Suối nước nóng bao bọc lấy từng tấc da thịt, nước từ khe núi chảy xuống thấm khỏi đầm nước, tiếng nước chảy che lấp tiếng nức nở khe khẽ của Thương Ninh Tú, từ mặt nước đang lay động dập dềnh nàng thấy ánh nước lấp lánh, thấy nóng bốc lên ngùn ngụt.
dòng nước rõ ràng lắc lư như , thứ lắc lư là chính bản nàng.
Mục Lôi cảm thấy thời gian tận hưởng hoan lạc trôi qua thật sự quá nhanh, tuy rằng bắt buộc cực lực kiềm chế nhưng so với những ngày tháng thấy mà ăn thì là cực , cơ thể tuyệt vời đến mức nào, vượt xa và nghiền nát tất cả sự tưởng tượng và hồi vị của .
Khuôn mặt nhỏ của Thương Ninh Tú khống chế, đầy mặt là vệt nước mắt.
Vừa lúc khó chịu dữ dội nhất nàng nhịn mà c.ắ.n môi , đó nam nhân dùng một tay cạy , nhét ngón tay cái của giữa hai hàm răng cho nàng c.ắ.n, Thương Ninh Tú khách khí chút nào, dùng hết sức bình sinh, tay Mục Lôi dính nhiều nước mắt, từ từ rút ngón tay tê cứng dại từ trong miệng nàng , cử động một chút, m.á.u mới lưu thông trở .
"So với thế nào? Chắc là nàng thương chứ." Mục Lôi , quả thật là im bất động đợi nàng vượt qua giai đoạn thích nghi, cho nên trong lòng nam nhân đại khái rõ, đưa tay thăm dò xuống nước.