Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 37: Suối nước nóng núi sau (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị của nhân táo và vỏ bánh dính nhớt, nam nhân ăn quen, nhíu mày nhưng vẫn nuốt xuống: "Lão chủ quán các cô nương ở Trung nguyên đều thích ăn loại đồ ngọt ."

"Không đói lắm." Thương Ninh Tú thấy về cũng biểu cảm gì, đặt cằm lên mu bàn tay.

Nàng quả thật ăn quen, khoan đến tay nghề của mấy xưởng nhỏ dân gian thể so sánh với đầu bếp Hầu phủ, chỉ riêng độ tươi ngon của nguyên liệu, vỏ bánh cuộn nhân táo đều ỉu , loại điểm tâm mới lò thì nàng thể nuốt trôi.

Mục Lôi tiếp lời, xắn tay áo thẳng đến tủ lấy đậu đỏ và gạo nếp nấu canh cho nàng, nàng ăn ít, nghĩ chắc là thích món .

Nước sôi trong nồi sùng sục sủi bọt, nam nhân khoanh tay n.g.ự.c bên lò, trong miệng ngậm một cọng lá bạc hà, liếc đóa mẫu đơn nhỏ rõ ràng chẳng chút tinh thần nào .

Mục Lôi vẫn thích dáng vẻ tươi tắn rạng rỡ của nàng hơn, đầu lưỡi chạm hàm , dụ dỗ : "Muốn ngoài dạo ? Phạm vi lãnh địa của bộ lạc khá lớn, núi còn một suối nước nóng, bây giờ chắc nóng một chút, đợi mấy ngày nữa trời lạnh hơn, đưa nàng ."

Thương Ninh Tú cũng hứng thú lắm với chuyện ngoài dạo mà , nàng c.ắ.n môi, dường như do dự hồi lâu đó mới thăm dò mở miệng: "Ngươi thể dạy chút tiếng thảo nguyên ?"

Nam nhân nhướng một bên mày, dường như ngờ nàng sẽ chủ động yêu cầu việc .

Thương Ninh Tú giải thích: "Tối hôm qua nếu tình cờ ở cùng Cổ Lệ Đóa Nhi, ngay cả kêu cứu mạng cũng chẳng ai hiểu, cho dù , cũng một chút chứ, nếu ngày nào cũng như kẻ ngốc chỉ thể ngẩn trong lều, thêm mấy ngày nữa đần độn mất."

Mục Lôi một tiếng, suy nghĩ gật đầu : "Có thể dạy nàng nhưng ngôn ngữ của bọn và tiếng Hán khác biệt khá lớn, chuyện ngày một ngày hai là thấy hiệu quả , nàng kiên nhẫn một chút."

"Cũng khó lắm ." Thương Ninh Tú cho là đúng, đem mấy câu tối qua học vẹt: "Cứu mạng với, xung quanh ơi, giúp đỡ với."

Ngữ khí của nàng thẳng đuột, âm điệu vụng về, Mục Lôi suýt chút nữa sặc, bàn tay to che lên mặt đến run cả vai, "Nàng học cái gì học, bao nhiêu lời , cứ nhớ kỹ mấy câu rách nát ." Cười xong nam nhân bỗng nhiên nghiêm mặt : "Sau sẽ để nàng dùng đến mấy câu nữa, đảm bảo, ."

Thương Ninh Tú vốn tưởng rằng nhốt nàng, cho nàng tiếp xúc với bên ngoài, đối với việc nàng học tiếng thảo nguyên thể sẽ thoái thác nhưng đối phương đồng ý, nàng liền chút hứng thú, kéo ghế nhỏ xích gần hơn một chút, lập tức bắt đầu tìm kiếm sự đảm bảo: "Dù ngươi cũng đồng ý , nam t.ử hán đại trượng phu lời giữ lấy lời. "Cưỡi ngựa" và "ăn cơm" thế nào?"

Mục Lôi nữ nhân vẫn đang cách xa năm thước, : "Học vẹt là , nàng thật sự học thì vẫn nhiều giao tiếp nhiều, thế , nàng dạy đ.á.n.h mã cầu, sân mã cầu, đều sẽ dùng ngôn ngữ của bọn chuyện với nàng."

Thương Ninh Tú vui lắm, nàng học tiếng thảo nguyên là để chuẩn cho việc bỏ trốn , sân mã cầu là mấy thuật ngữ chiến lược tấn công phòng thủ, học cũng chẳng tác dụng gì, vẫn là mấy câu thực dụng mới .

"Không chịu ? Vậy thì nuốt lời nhé." Nam nhân toét miệng chằm chằm nàng, vài phần khí thế tin nàng chịu cúi đầu.

"Xì, dạy thì thôi, tìm Cổ Lệ Đóa Nhi cũng như cả." Thương Ninh Tú chịu sự uy h.i.ế.p của , mặt quỷ kéo ghế định bỏ .

Nàng mới xoay , cái ghế kéo từ phía , lực đạo Thương Ninh Tú dùng địch sức mạnh của Mục Lôi, suýt chút nữa tự ngã nhào, nàng đầu giận dữ : "Ngươi cái gì ?"

Mục Lôi nương theo tư thế dễ dàng kéo cả lẫn ghế của nàng đến mặt , chân ghế kéo lê mặt đất tạo âm thanh kéo dài, Thương Ninh Tú phát mấy tiếng kinh hô "Á á", cả đều đang lùi về phía .

Nam nhân dang rộng hai chân hờ hững bao vây nàng trong lòng, cũng thu hẹp , chỉ nghiêng đầu vượt qua cổ nàng để sắc mặt nàng, nửa dỗ dành nửa lừa gạt : "Cái tính nết của Cổ Lệ Đóa Nhi mà thể yên kiên nhẫn dạy nàng t.ử tế ? Nghĩ gì thế, đó là một con chim sẻ bao giờ chịu dừng . Nàng suy nghĩ cho kỹ , thật sự học nữa ?"

Thương Ninh Tú kịp đề phòng áp sát, đỏ bừng cả mặt, đẩy loạn khuôn mặt đang sán gần của , bò dậy vội vàng chạy ngoài.

Mục Lôi đó cũng dậy đuổi theo nàng, trong lòng tính toán, bàn tay to chống lên đầu gối, hỏi nàng: "Nói đây, đồng ý ?"

Thương Ninh Tú che lấy cái cổ thở nóng rực của lướt qua, ánh mắt tự nhiên đảo quanh bốn phía, Mục Lôi sai, sở dĩ nàng trực tiếp tìm Cổ Lệ Đóa Nhi học tiếng thảo nguyên, chính là vì quá hiểu rõ tính nết của cô nương , chỉ hiếu động mà còn chẳng chút nghiêm túc nào.

Nàng do dự mãi, nghĩ thầm ít nhất bắt đầu cũng , thế là cuối cùng vẫn buông lỏng: "Được, quyết định như thế ."

Tháng cuối thu qua , những ngày nhiệt độ thảo nguyên mỗi ngày một khác, mặt trời ban ngày cũng bắt đầu mất ấm, gió bấc thổi qua như , lập tức cảm giác của mùa đông.

Việc thức dậy của Thương Ninh Tú ngày càng khó khăn hơn, cho dù khi ngủ mặc ít quần áo, ngày hôm tỉnh vẫn cứ nướng trong tấm chăn nhung dày cộm chui .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-37-suoi-nuoc-nong-nui-sau-1.html.]

Bình thường Mục Lôi cũng thúc giục nàng cái gì nhưng hôm nay vẻ hưng phấn đặc biệt nồng đậm, lúc từ bên ngoài trở về đều mang theo một luồng khí lạnh, quỳ một gối bên mép giường định vớt nàng lên: "Mau dậy , bên ngoài tuyết rơi ."

Thương Ninh Tú chịu dậy, quấn trong chăn vặn vẹo trốn tránh, "Tuyết rơi gì lạ , dậy, lạnh c.h.ế.t mất."

Mục Lôi kéo mép chăn dễ dàng lôi cả cục bông lớn đến bên cạnh, vươn tay định bóc bên trong , : "Nàng cứ thế là càng ngủ càng lạnh, cứng đờ cả , dậy vận động một chút là ấm ngay, mau lên, nhiệt độ xuống suối nước nóng ở núi là thích hợp nhất, đưa nàng chơi."

"Ta chơi, ngươi tự , đừng kéo ." Thương Ninh Tú trốn bên trong nắm c.h.ặ.t lấy chăn buông tay, cả đều kéo trượt lên , nhắm mắt lầm bầm: "Ngươi phiền quá ."

Mục Lôi nhiều cách, nếu dựa sức lực cưỡng ép lột nàng thì thể , quỳ bên mép giường nàng, khẽ một tiếng trực tiếp luồn tay xuống chăn của nàng, "Không dậy thì đừng dậy nữa, chút chuyện khác , tay nóng, nào, ông đây sưởi ấm cho nàng, chỗ lạnh hả?"

"Ngươi cái gì cái gì ngươi cút ngoài!" Cơn buồn ngủ của Thương Ninh Tú đột nhiên bay biến, vặn vẹo la oai oái, sợ động tay động chân bậy sợ bệnh dị ứng của sắp khỏi hẳn, thế là nàng lập tức thỏa hiệp: "Ta dậy dậy!"

Mục đích của Mục Lôi đạt cũng chiếm tiện nghi của nàng nữa, hì hì thu tay về, nàng : "Mau dậy , đeo khăn quàng cổ và ủng sẽ lạnh nữa, lấy cho nàng."

Hai má Thương Ninh Tú đỏ bừng, giãy giụa dậy, bóng lưng thầm mắng vài câu, mới cam lòng tình nguyện xốc chăn lên vội vàng khoác áo ngoài .

Mục Lôi trở đặt đôi ủng bên cạnh giường, đó là một đôi ủng da, ước chừng cao đến bắp chân, cổ ủng lật một vòng lông trắng, thể thấy lớp lót bên trong khâu kín mít lông tơ dày dặn mềm mại.

Thương Ninh Tú từng thấy qua, hỏi thêm một câu: "Bên trong là lông gì?"

"Lông thỏ, chính là con thỏ nướng cho nàng ăn tối hôm đấy, thơm . Chân duỗi ." Mục Lôi xổm mặt nàng, xòe bàn tay to đòi chân nàng.

Trên mặt Thương Ninh Tú thoáng vẻ ngượng ngùng, "Ngươi tránh tự ."

Mục Lôi cũng miễn cưỡng, miệng ngậm ý tránh một chút, trong lòng Thương Ninh Tú cảnh giác , động tác cũng chậm chạp, nam nhân chờ miệng cũng dừng chút nào: "Làm xong nàng cứ giường, thử cũng thử qua nhưng , tay vẫn chuẩn, nắn qua chân nàng chắc chắn sai , chỉ là xem độ rộng chật quen thôi."

Thương Ninh Tú từng đôi ủng lông dày dặn như , lúc mới lên chút quen nhưng nhanh ấm của lớp lông xù bên trong chinh phục, chân giẫm lên mềm mại, nàng nhịn xoay hai bước tại chỗ.

"Được đấy, trông cũng , giẫm lên tuyết cũng sẽ lạnh." Mục Lôi hài lòng gật đầu, thúc giục nàng mau ch.óng rửa mặt chải đầu.

Đợi đến khi thứ chuẩn xong xuôi là chuyện của nửa canh giờ , Thương Ninh Tú ăn uống no say giấu nửa khuôn mặt nhỏ nhắn trong khăn quàng lông thỏ, nàng mặc áo choàng lông cừu nhưng vẫn kháng cự việc ngoài, bước chân đầu tiên bước những hạt tuyết đập thẳng mặt ép lui về, nghĩ đến lát nữa còn cưỡi ngựa liền nảy sinh ý định rút lui, xoay chui tọt trong nhà, "Lạnh quá cưỡi ngựa , ngươi tự ."

"Quay , chạy ." Mục Lôi ha hả dùng bàn tay to tóm lấy gáy nàng, túm đầy tay lông nhung dễ dàng xách lên, cứ thế xách nàng như xách mèo con về phía chuồng ngựa.

Khoảnh khắc chân Thương Ninh Tú rời khỏi mặt đất, m.á.u nóng dồn lên não hai má đỏ bừng, nàng mặc nhiều, đau thì đau nhưng quá quá quá mất mặt , "Ngươi buông ! Ngươi buông tay tự !"

Hạt tuyết rơi vẫn lớn, giống như hạt mưa nhỏ đ.á.n.h lên chuồng ngựa vang lên tiếng đinh đinh, ngoại tộc sức khỏe , ai nấy đều như cái lò lửa sợ lạnh, mấy thanh niên ở chuồng ngựa đều chỉ mặc một bộ y phục mỏng manh, ha hả chào hỏi Mục Lôi.

Thương Ninh Tú xách như , buộc chạm mặt trực diện với mấy nam nhân , nàng hận thể tìm cái lỗ nẻ để chui xuống, nỗ lực cuối cùng dùng cánh tay che kín mặt .

Mục Lôi chào hỏi với các , đó đặt nữ nhân trong tay vững vàng xuống đất, thấy nàng vùi mặt chịu , nhịn một câu: "Nàng cái gì thế. Tự cưỡi ngựa chở nàng?"

Khuôn mặt nhỏ của Thương Ninh Tú đỏ bừng, thấy thì giận chỗ phát tiết, mạnh mẽ bỏ tay xuống trừng mắt châm chọc một câu: "Cười gì mà buồn ."

Nam nhân dáng vẻ nũng nịu của nàng gợi lên ngứa ngáy trong lòng, càng thêm vui vẻ, nếu lúc nàng thừa hoan giường cũng thể cái nết ầm ĩ thì . Ánh mắt Mục Lôi nàng thâm thúy, yết hầu chuyển động, kìm nén khô nóng dâng lên trong lòng, hỏi một nữa: "Ta chở nàng cưỡi ngựa?"

Thương Ninh Tú hậm hực liếc Tang Cách Lỗ đang lắc cổ trong chuồng ngựa, trời lạnh , ngựa chạy lên gió đặc biệt lớn, nàng thò tay cầm dây cương. Trong lòng đồng ý nhưng cùng cưỡi một con ngựa thì chuyện nàng khỏi dị ứng chắc chắn sẽ lộ, như chẳng khác nào đưa dê miệng cọp.

 

Thèm mala quá

 

Loading...