Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 34: Ngoài cửa
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lính gác trừng to mắt, điên cuồng lao về phía dây dẫn lửa của khói báo động bên cạnh. Trên tay bọn họ đều buộc đá lửa đặc chế, chỉ cần va chạm là lập tức thể thắp lên khói báo động đỉnh tháp.
Gã nam nhân gầy đét như khỉ dốc sức ngăn cản, hai xoắn lấy . Cung tên của Mục Lôi sợ ngộ thương nên khó ngắm chuẩn, chỉ thể dựa hai bọn họ tự phân thắng bại. Trong lúc liều mạng, sức mạnh của thanh niên lính gác nhỉnh hơn một bậc, c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng thép vùng , vung một quyền tới, đá lửa cánh tay đ.á.n.h cháy dây dẫn.
Sau đó nam nhân chút do dự tung nhảy xuống, nhảy khỏi tháp tự sát.
Hắn còn đủ sức lực để hét lớn cảnh báo Mục Lôi đừng qua đây nữa, chỉ như mới thể tránh việc hy sinh vô ích.
Thi thể rơi xuống bãi cỏ tạo một tiếng vang trầm đục. Ngay lập tức, Mục Lôi hiểu dụng ý của đối phương, ghìm cương ngựa, hung tợn lườm về phía bụi cỏ bên bờ sông một cái, đó trực tiếp đầu ngựa, quất roi phi nhanh rời .
Đám nam nhân bộ lạc Ba Xà trơ mắt hy vọng phục kích Mục Lôi tan thành mây khói, trốn trong bụi cỏ c.h.ử.i bới om sòm. Đó là nam nhân cường tráng nhất bộ lạc Già Lam, nếu thể g.i.ế.c con sói đó, bất kể là về vũ lực sĩ khí đều thể khiến bộ lạc Già Lam chịu tổn thất nặng nề.
Khói báo động tháp canh cuồn cuộn bốc lên, những kẻ xâm nhập trút hết lửa giận lên lính gác hỏng việc , lao đ.ấ.m đá túi bụi t.h.i t.h.ể, xả giận xong mới mồm miệng c.h.ử.i rủa lặn trong đám lau sậy bên bờ sông.
Khi nhóm Mục Lôi trở về bộ lạc Già Lam, trạm gác ở cổng trại thấy khói báo động từ tháp canh phía Đông, khẩn cấp thông báo bộ lạc tiến trạng thái giới nghiêm.
Bầu khí lập tức trở nên căng thẳng. Sau khi xuống ngựa, Mục Lôi vội vã vớt Thương Ninh Tú từ lưng ngựa xuống, để nàng cánh tay , sải bước về lều an trí cho nàng : "Ở yên trong lều nghỉ ngơi, đừng ngoài, lát nữa ông đây sẽ chào hỏi Cổ Lệ Đóa Nhi, bảo nàng lát nữa mang đồ ăn tới cho nàng."
Hai tay Mục Lôi ấn lên vai nàng xoa xoa hiệu nàng đừng sợ nhưng Thương Ninh Tú kiềm chế nỗi sợ hãi khi thấy chữ "Rắn" . Nàng c.ắ.n môi, gật đầu : "Ngươi chú ý an ."
Cho dù gã mãng phu mặt cũng chẳng lành gì nhưng so với đám hãn phỉ cuồng đồ lạm sát kẻ vô tội vì tư d.ụ.c , Thương Ninh Tú tất nhiên hy vọng thể thắng bọn chúng.
Mục Lôi hì hì: "Nhất định." Sau đó trễ nải thời gian nữa, vội vã rời .
Sau khi nam nhân rời , Thương Ninh Tú cảm thấy thời gian trôi qua vô cùng chậm chạp, bên ngoài thỉnh thoảng thể thấy tiếng ngoại tộc chuyện, còn tiếng bước chân dồn dập thi thoảng vang lên.
Thương Ninh Tú cảm thấy cảm giác giống hệt lúc nàng trốn trong khoang hàng của thương thuyền, nàng mong mỏi phe thể chiến thắng Ba Xà, kết quả đó thương thuyền t.h.ả.m bại. Từ khi bắt tới đây, đây là đầu tiên Thương Ninh Tú cảm thấy nếu chút tiếng thảo nguyên thì mấy, cho dù chỉ cũng , như ít nhất trong tình huống hiện giờ nàng thể hiểu chút tình hình bên ngoài, đến mức yên như thế .
Đến buổi trưa, Cổ Lệ Đóa Nhi ngoài lều gọi vọng : "Tú cô nương, tới đưa đồ ăn cho tỷ đây."
Thương Ninh Tú mở cửa cho nàng , cô nương nhỏ nhắn đáng yêu vóc dáng còn cao bằng đang bưng một cái khay lớn tay, nàng vội vàng đỡ lấy một phần, nghiêng để nàng , áy náy : "Làm phiền , còn bắt đưa cơm cho ."
"Không phiền phiền, đều là đồ sẵn cả, lấy là . Tỷ chân ướt chân ráo mới tới mà, mặt lạ, là Trung nguyên, dám tới lều lớn là chuyện bình thường thôi." Cổ Lệ Đóa Nhi bước nhanh thoăn thoắt, thoáng cái đặt hết đồ lên bàn.
"Hôm nay lều lớn hấp bánh sữa bò, mềm thơm, chắc chắn tỷ sẽ thích ăn." Cổ Lệ Đóa Nhi kéo ghế xuống vẫy tay gọi nàng mau qua ăn cơm: "Ta còn mang cả Hồng Ly mới hái sáng nay tới nữa, tráng miệng bữa ăn, hì hì."
Cổ Lệ Đóa Nhi về khoản ăn uống xưa nay là sành sỏi, ngoại trừ mấy món đồ ăn lều lớn , nàng còn tự mang theo ít đồ ăn vặt, đều gói riêng bằng giấy dầu, vô cùng nhiệt tình chia sẻ từng món với Thương Ninh Tú.
Nàng ăn ngấu nghiến đến mức vụn bánh dính bên mép, Thương Ninh Tú bất đắc dĩ : "Muội ăn chậm thôi, sức ăn của nhỏ, giành với . , từ bên ngoài tới tin tức gì , tình hình hiện giờ thế nào ?"
Cổ Lệ Đóa Nhi ăn bánh sữa uống một ngụm lớn sữa bò, quẹt miệng : "Khố Mục Lặc Nhĩ dẫn theo ít cao thủ lợi hại ngoài , đều mang theo v.ũ k.h.í cả đấy, giờ vẫn về, chắc đến chiều mới về . mà bọn họ cũng dám quá nhiều , sợ Rắn ghẻ đ.á.n.h lén doanh trại, trong trại vẫn giữ một nửa nam nhân để canh cửa đấy."
"Lần Ba Xà thật sự là quá ngông cuồng , bọn chúng chỉ lượn lờ khiêu khích ở biên giới, dám xông g.i.ế.c của chúng , tuyệt đối thể tha cho bọn chúng!" Cổ Lệ Đóa Nhi càng càng giận, c.ắ.n mạnh một miếng bánh sữa lớn, răng nghiến kêu ken két.
Thương Ninh Tú khẩu vị gì, ăn đại vài miếng thịt cừu xào thì là buông đũa, dò hỏi: "Trước đây từng Mục Lôi , thảo nguyên ít bộ lạc vô cùng căm ghét Ba Xà, coi bọn chúng như ung nhọt đòi đ.á.n.h, tại liên hợp tiêu diệt bộ lạc ? Như chẳng đỡ phiền phức hơn so với việc ngày nào cũng tuần tra lãnh địa ?"
"Không dễ , Rắn ghẻ là một lũ vô , sống nay đây mai đó, thường xuyên đổi chỗ ở nên khó bắt lắm. Bọn chúng bao giờ tự chăn nuôi hái lượm, cái ăn cái mặc dựa cướp bóc, đến cướp đến đó. Đợi đến khi tỷ tìm sào huyệt của bọn chúng, tập hợp rầm rộ kéo tới thì chúng chạy mất , chỉ còn cái vỏ rỗng thôi."
Thèm mala quá
Cổ Lệ Đóa Nhi mím môi, vẻ mặt đầy chán ghét : "Còn cả đám ch.ó nữa cũng là chuyện phiền toái, một cú c.ắ.n thể gãy chân nam nhân trưởng thành, nhảy cao, đụng thì ai chịu thiệt , vẫn kiêng dè."
Thấy nàng lộ vẻ khó xử, Cổ Lệ Đóa Nhi đổi sang giọng điệu vui vẻ hơn an ủi: " mà tỷ cần quá lo lắng Tú cô nương, bọn giao thiệp với Rắn ghẻ cũng ngày một ngày hai, kinh nghiệm lắm, sẽ việc gì . Bọn chúng cướp bóc trắng trợn lúc chủ yếu là vì sắp qua mùa đông , đợi đến khi tuyết rơi thật sự, cỏ c.h.ế.t hết, sông Mịch La cũng đóng băng, bọn chúng sẽ còn bình phong tự nhiên như để trộn nữa."
Trong bộ lạc tổng cộng ba y sư, đến chiều cũng tù trưởng triệu tập hết tiền tuyến chờ lệnh , Duy Khắc Thác nhà, Cổ Lệ Đóa Nhi dứt khoát ở chỗ Thương Ninh Tú về nữa, bồi nàng chuyện phiếm.
Đến tối, Mục Lôi vẫn trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-34-ngoai-cua.html.]
Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng chuyện ồn ào, hai nữ nhân cùng dỏng tai lên . Thương Ninh Tú hiểu tiếng thảo nguyên nhưng biểu cảm của Cổ Lệ Đóa Nhi thể đoán bọn họ đang chuyện liên quan đến Ba Xà.
"Hình như là thương, Tú cô nương, ngoài xem ." Cổ Lệ Đóa Nhi bóp nhẹ tay nàng, hỏi: "Tỷ ở một sợ ? Có cùng ?"
Thương Ninh Tú nghĩ ngợi, giọng bên ngoài đa phần là nam giới, đoán cũng chắc chắn là một đám nam nhân vạm vỡ tụ tập một chỗ, hơn nữa nàng vốn hiểu tiếng ngoại tộc, ngoài cũng vô dụng, đằng nào cũng nhờ Cổ Lệ Đóa Nhi phiên dịch, chi bằng cứ thành thật ở nhà đợi tin của nàng , đỡ ngoài phiền tốn công chăm sóc.
Thế là Thương Ninh Tú lắc đầu : "Thôi, ở một , ."
"Được , tỷ ngoan ngoãn ở nhà đợi , về ngay đây."
Cổ Lệ Đóa Nhi bao lâu, cửa lều bỗng vang lên tiếng gõ.
Trên Mục Lôi một chiếc chìa khóa thể luồn qua lỗ khóa mở chốt cửa bên trong, Thương Ninh Tú tới thuận miệng hỏi một câu: "Cổ Lệ Đóa Nhi, về nhanh ."
Người bên ngoài trả lời nàng, Thương Ninh Tú cảm thấy kỳ lạ, bàn tay chạm chốt cửa rụt về: "Là , Cổ Lệ Đóa Nhi?"
Vẫn ai lên tiếng, nọ chỉ gõ cửa lều thêm một cái.
Da đầu Thương Ninh Tú tê dại, phản ứng đầu tiên là kẻ . Tuy rằng nơi là lều trong bộ lạc Già Lam, xung quanh đều là quen của Mục Lôi, chắc sẽ Ba Xà nào trộn nhưng cũng khó bảo đảm mấy gã nam nhân ngoại tộc tứ chi phát triển thật sự sẽ nhân lúc Mục Lôi vắng nhà mà nảy sinh tà niệm gì với nàng.
Dù cho dù mở cửa nàng cũng hiểu gì, tồn tại chuyện lỡ việc gì cả, để tránh rắc rối, nàng dứt khoát lờ tiếng gõ cửa , xuống ghế.
Mông còn nóng chỗ, bên ngoài gõ thêm mấy cái, Thương Ninh Tú cũng mặc kệ đối phương hiểu , trực tiếp mở miệng hô một câu: "Hắn ở đây, ngươi lát nữa hẵng ."
"Tú cô nương là mà, mau mở cửa ." Giọng của Cổ Lệ Đóa Nhi truyền .
Thương Ninh Tú sửng sốt, lúc mới dậy mở cửa.
Trời bên ngoài tối đen, lửa trại trong chậu than chiếu sáng đang bùng cháy, Thương Ninh Tú trái bên ngoài, xung quanh cũng ngoại tộc đang chuyện nhưng trông vẻ đều giống mới gõ cửa phòng nàng.
"Lúc nãy thấy ai ở cửa ?" Thương Ninh Tú nghi ngờ hỏi.
"Hả?" Cổ Lệ Đóa Nhi bắt chước dáng vẻ của nàng trái : "Không thấy ai cả, ?"
Tính cảnh giác của Thương Ninh Tú cao, khi kéo trong nhà liền khóa trái cửa .
Sự chú ý của Cổ Lệ Đóa Nhi nhanh dời , còn xuống sốt sắng với nàng: "Lúc nãy ngoài xem một vòng, là khiêng hai thương binh về, ch.ó c.ắ.n, đại bộ đội của bọn họ vẫn về . Chuyến lũ Rắn mà cứ như phát điên, thế mà kiên trì lâu như vẫn từ bỏ ý định, cứ chạy vòng quanh, đuổi đ.á.n.h mấy bận mà vẫn chịu rút khỏi lãnh địa của chúng ."
Thời gian chậm rãi trôi qua, màn đêm thâm trầm, bên ngoài ít dần, tiếng chuyện cũng nhỏ . Thương Ninh Tú ghế đẩu nhỏ ôm lấy đùi ngẩn , lúc bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, chuông cảnh báo trong lòng nàng reo vang, ngẩng phắt đầu lên.
Cổ Lệ Đóa Nhi dùng tiếng thảo nguyên hỏi một câu: "Ai đó?"
Người bên ngoài khựng một chút, cũng dùng tiếng thảo nguyên đáp : "Tụ tiễn của đại ca Khố Mục Lặc Nhĩ dùng hết , bảo về lấy giúp một ít, ngươi mở cửa ."
"Tụ tiễn?" Cổ Lệ Đóa Nhi nghiêng đầu, về phía cửa chuyển sang dùng tiếng Hán hỏi Thương Ninh Tú: "Tỷ tụ tiễn của Khố Mục Lặc Nhĩ để ở ? Bên ngoài về lấy v.ũ k.h.í giúp , Tú cô nương tỷ tìm giúp một chút nhé?"
Thương Ninh Tú căng thẳng về phía cửa, trực tiếp dậy kéo Cổ Lệ Đóa Nhi : "Ta cũng để ở , đừng mở cửa."
"A, bây giờ, bọn họ đang đ.á.n.h với Rắn đấy, v.ũ k.h.í thể thiếu , mau tìm thử xem, lục lọi một chút." Tiếng thảo nguyên và tiếng Hán của Cổ Lệ Đóa Nhi chuyển đổi qua tự nhiên, câu tiếp theo vọng ngoài cho nọ đổi ngôn ngữ: "Ngươi đợi một lát nhé, bọn để ở , để tìm ."
Người bên ngoài : "Ngươi mở cửa , để ở , tự lấy."