Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 31 - 32: Chim Vân Phưởng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Lôi nàng một cái, ngoài dự đoán hỏi han gì nhiều, chỉ dùng tiếng thảo nguyên một câu gì đó với gã thanh niên dị tộc tóc xoăn đang đợi bên cạnh. Người đáp một tiếng, liền ha hả dắt từ trong chuồng một con ngựa lông nâu bốn vó khỏe mạnh.
"Thử tay nghề xem." Mục Lôi hất cằm về phía Thương Ninh Tú hiệu cho nàng cưỡi lên: "Tuy con ngựa tính tình coi như ôn thuần nhưng ngựa thảo nguyên sức lớn, động tĩnh cũng lớn, chắc chắn giống với ngựa nuôi ở Trung nguyên các , để xem nàng cưỡi nổi ."
Thương Ninh Tú nhận lấy dây cương, vuốt ve cái cổ vạm vỡ của con ngựa một cách đầy điêu luyện để nó quen với , liếc mắt Mục Lôi, mở miệng hỏi: "... Ngươi thấy lạ là cưỡi ngựa ?"
Dù đó ở mặt , nàng vẫn luôn cố ý giấu giếm chuyện . Nàng tự tin ngụy trang , hề lộ chút sơ hở nào nhưng hiện giờ nam nhân mà ngay cả một câu "Nàng cưỡi ngựa ?" Cũng hỏi.
Mục Lôi nhíu mày, khựng vài giây khó hiểu đáp: "Sao Trung nguyên các còn cưỡi ngựa? Cái trời sinh ."
"..." Thương Ninh Tú nghẹn lời.
Mục Lôi thật sự cảm thấy vấn đề gì, một tiếng, thoải mái : "Trên thảo nguyên, nhóc con năm tuổi thể cưỡi ngựa con dạo . Nàng cần căng thẳng, nếu quen cưỡi vững thì luyện tập nhiều chút, một lát là quen ngay."
Thương Ninh Tú vốn dĩ căng thẳng nhưng bây giờ cảm thấy dù thế nào cũng thể để việc cưỡi ngựa mất mặt hoàng tộc Trung nguyên, thế là nàng xoay đạp bàn đạp lên ngựa. May , thuật cưỡi ngựa của Thương Ninh Tú coi là bậc nhất trong các quý nữ kinh thành, con ngựa lông nâu chỉ lắc lắc cổ, hí nhẹ hai tiếng cũng ngoan ngoãn theo dây cương nàng điều khiển.
Mục Lôi khoanh tay n.g.ự.c canh chừng một lát, đợi đến khi xác nhận nàng sẽ ngựa hất xuống mới cưỡi lên lưng Tang Cách Lỗ.
"Nhanh nhanh , xuất phát nào!" Cổ Lệ Đóa Nhi sớm đợi kịp nữa, con ngựa của nàng cứ vòng quanh tại chỗ mấy lượt . Cuối cùng cũng đợi lúc xuất phát, sự hào hứng ngút trời, nàng quất ngựa một roi, lao vụt khỏi đường chạy ngựa phía chuồng.
Đường chạy ngựa xây rộng rãi, nối thẳng từ chuồng ngựa đến cổng lớn của trại. Mấy thanh niên dị tộc gác ở cổng bốn hừng hực khí thế lao ngoài, cũng phấn khích lớn, vẫy tay hò reo cổ vũ bọn họ.
Gió thu l.ồ.ng lộng thổi rạp những bãi cỏ rộng lớn đang dần ngả vàng tạo thành từng đợt sóng biển, bốn rong ruổi giữa thảo nguyên, y phục và tóc dài cùng tung bay trong gió. Con ngựa Thương Ninh Tú cưỡi tuy tính tình khá ôn hòa nhưng đó cũng chỉ là về mặt tính cách, một khi ngựa thảo nguyên bắt đầu phi nước đại, Thương Ninh Tú liền cảm nhận rõ rệt sức bật và lực chân mạnh mẽ của nó.
Nàng lâu cưỡi ngựa . Ngoại ô tuy trường đua ngựa nhưng nàng e ngại phận nên thể thường xuyên lui tới, hơn nữa địa hình trường đua là do sức xây dựng, thú vui hoang dã.
Trước mỗi độ xuân thu, chuyện nàng mong chờ nhất chính là những cuộc săn b.ắ.n của Bệ hạ, thể theo đến bãi săn Hoàng gia, ở đó cả ngọn núi và những bãi cỏ tự nhiên rộng lớn. ngay lúc đây, Thương Ninh Tú thừa nhận rằng dòng sông dài cùng ánh mặt trời rực rỡ bầu trời xanh mây trắng nơi đây càng khiến lòng rung động hơn gấp bội.
Mục Lôi sợ nàng xóc nảy rơi xuống nên vẫn luôn thong thả theo nàng một ngựa. Tang Cách Lỗ dăm ba cam lòng tụt phía , tăng tốc lao nhưng đều chủ nhân lưng ghìm cương ngăn , nó vui mà khịt mũi hí vang suốt dọc đường.
Cưỡi ngựa nhanh, chạy chẳng bao lâu đến gần ngọn núi cao nhất trong phạm vi lãnh địa Già Lam. Rừng hoang trong núi lúc đang là mùa sai trĩu quả nhất, loại ăn ăn , mỗi cái cây ít nhiều đều treo lủng lẳng đầy cành cho hợp cảnh. Loại quả Hồng Ly mà Cổ Lệ Đóa Nhi mọc ở lưng chừng núi, nàng một ngựa đầu xông lên nhất mở đường, dừng lâu ở chân núi mà cắm đầu phi thẳng lên .
Thương Ninh Tú cưỡi ngựa theo , đường lên núi trong khu rừng hoang dễ hơn nàng tưởng tượng nhiều. Cây cối mọc cao, đất cỏ dại quá rậm rạp. Rừng cây hai bên vun v.út lướt qua tầm mắt, Thương Ninh Tú bất chợt thấy hai bên đường dường như mấy cây ăn quả giống với miêu tả của Cổ Lệ Đóa Nhi nhưng ngựa chạy vụt qua, nàng tưởng nhầm nên ngoái đầu thêm vài .
Mục Lôi thấy nàng ngoái đầu, bèn tăng tốc chạy đến vị trí ngang hàng với nàng. Thương Ninh Tú liền mở miệng hỏi : "Vừa ? Ta hình như thấy , chạy quá ?"
Mục Lôi nàng đang gì, đón gió trả lời: "Cây ăn quả ở đây lác đác lắm, phía cả một rừng lớn tập trung hơn."
Cổ Lệ Đóa Nhi ghìm cương ngựa một rừng cây treo đầy quả đỏ ở lưng chừng núi. Niềm vui của thiếu nữ đơn giản là thế, những chùm quả đỏ chen chúc mà hai mắt nàng sáng rực lên. Ngựa còn dừng hẳn nàng nhảy xuống, đầu vẫy tay lia lịa với Thương Ninh Tú đang đuổi theo tới: "Mau tới, mau tới đây! Tú cô nương, tỷ xem, quả năm nay kết thật đấy, sai trĩu trịt luôn."
Thèm mala quá
Thương Ninh Tú từng thấy cây quả Hồng Ly, chỉ cảm thấy nó trông giống cây chuối, cao chừng mười thước, lá to. Quả đỏ đều tập trung vây quanh cây ở giữa, màu đỏ tựa như ráng chiều, kích thước to cỡ đầu ngón tay cái.
Số lượng cây ăn quả ở vùng lớn, ở giữa cũng xen lẫn vài loại cây khác nhưng cơ bản mười thì tám chín đều là Hồng Ly. Khi Thương Ninh Tú quét mắt quanh thu tầm mắt định chuyện với Cổ Lệ Đóa Nhi, thấy cô nương nhỏ tươi tắn phóng khoáng thế mà cưỡi lên vai Duy Khắc Thác . Hai chân nàng buông thõng n.g.ự.c đung đưa, chỉ huy nam nhân mau ch.óng tiến gần cây thêm chút nữa.
Đối với hành vi mật giữa thanh thiên bạch nhật thế , Thương Ninh Tú há miệng, lời vốn định cũng quên sạch. Nàng theo nguyên tắc phi lễ chớ , rũ mắt tránh ánh .
Mục Lôi từ phía tới, thấy nàng cúi đầu đang gì, liền kéo dây cương giữ yên con ngựa lông nâu đang qua , ngẩng đầu hỏi nàng: "Sao xuống? Hay là đau ?"
Ánh mắt nam nhân vô cùng thản nhiên di chuyển đến vị trí nàng tiếp xúc với lưng ngựa, cái trần trụi khiến mặt Thương Ninh Tú đỏ bừng, nàng vội vàng đạp bàn đạp nhảy xuống.
Duy Khắc Thác ôm bắp chân Cổ Lệ Đóa Nhi nâng nàng lên cao. Cổ Lệ Đóa Nhi nhai quả trong miệng cúi đầu đút một quả miệng nam nhân, miệng dính đầy nước đỏ bình luận: "Vẫn chín hẳn nhưng mà cũng ngon. Ta cảm thấy quả năm nay to hơn năm ngoái một chút, thấy ? Đợi tuyết rơi, chắc chắn sẽ ngon gấp bội."
Đôi vợ chồng trẻ dùng tiếng thảo nguyên đùa, tiếng chẳng mấy chốc xa.
Mục Lôi cậy vóc dáng cao lớn, trực tiếp đưa tay hái một nắm quả Hồng Ly cây xuống, nhón lấy một quả định đút miệng Thương Ninh Tú. Động tác đột ngột khiến nàng giật , theo bản năng liền ngửa cổ né . Tay nam nhân dừng giữa trung, hình như bỗng nhiên nhớ điều gì đó, đăm chiêu : "Nhớ , hình như nàng ăn đồ rửa qua. Đi theo , phía khéo nước."
Những khe suối nhỏ trong núi xếp tầng tầng lớp lớp, lượng nước lớn lắm nhưng tiếng nước chảy nhỏ, từng tầng nước đổ xuống tựa như những hạt trân châu rơi vãi, rào rào chảy về xuôi.
Bên bờ suối một tảng đá lớn dài hơn năm thước bãi đá, vị trí gần nước, bề mặt rộng, khéo thể cho . Mục Lôi khoanh chân bên mép nước, chà rửa sạch sẽ chỗ quả Hồng Ly hái. Thương Ninh Tú xổm bên cạnh rướn về phía thoáng qua, đó nam nhân liền đưa một quả đến bên miệng nàng.
Nước trong núi lạnh lẽo, tay Mục Lôi ướt sũng nước, qua thôi thấy lạnh nhưng dường như chẳng hề cảm thấy gì, thậm chí còn xắn cả tay áo lên.
Quả Hồng Ly đưa đến bên miệng Thương Ninh Tú, nàng ngẩn một chốc. Khoảng cách đưa tới thế hiển nhiên là định trực tiếp đút miệng nàng, Thương Ninh Tú lùi về một chút, dùng tay nhận lấy tiếng cảm ơn.
Quả vị chua ngọt, hiện giờ vẫn chín hẳn, sáu phần ngọt bốn phần chua nhưng đối với từng ăn bao giờ như Thương Ninh Tú mà thì là vô cùng thanh ngọt sảng khoái .
Mục Lôi nếm thử một quả xong liền phun hạt thật xa, : "Vẫn chín kỹ, vị chuẩn, độ cứng cũng đủ, nhất định đợi tuyết rơi."
Nam nhân vẩy khô nước tay, dùng khăn vải bọc chỗ quả còn đặt tay Thương Ninh Tú: "Nàng xổm kiểu một lát nữa là tê chân đấy, xuống mà ăn." Sau đó liền dậy hoạt động gân cốt.
Mục Lôi nhảy xuống một hai tầng theo bãi đá xếp lớp để tìm một vị trí thoáng đãng hơn. Không ở bên cạnh, áp lực của Thương Ninh Tú giảm nhiều, nàng điều chỉnh tư thế, ngay ngắn phiến đá, nhón thêm một quả Hồng Ly nữa để ăn.
Gói quả chẳng bao nhiêu, lúc Mục Lôi thì Thương Ninh Tú ăn xong . Nàng dường như dùng chiếc khăn vải bọc hạt quả, gấp thành một gói nhỏ đặt ở bên chân.
Một tay nam nhân giấu lưng, tiến gần với vẻ đầy bí hiểm. Sau khi xuống, dang rộng đôi chân dài rắn chắc sang hai bên Thương Ninh Tú, chỉ một động tác đơn giản dễ dàng tạo thành thế bao vây. Thương Ninh Tú theo bản năng co chân để tránh chạm nhưng lưng nàng chính là vách đá, cho dù co cũng chẳng lùi thêm bao nhiêu trống.
Bị bao vây bởi thở nam tính mãnh liệt, vẻ thấp thỏm căng thẳng của Thương Ninh Tú hiện rõ mồn một. Nàng trái dậy thoát ngoài nhưng động tác xuống của quá nhanh, mất tiên cơ, hiện giờ càng thể nào .
Mục Lôi co chân , tiến sát thêm một chút: "Xem bắt cái gì ."
Nam nhân vòng tay từ lưng , trong lòng bàn tay nắm một con chim nhỏ nhắn xinh xắn.
Con chim trông vô cùng xinh , lông tơ n.g.ự.c màu trắng muốt, đầu mọc một nhúm lông vũ màu vàng nhạt, xung quanh mắt một vòng vân màu vàng đậm tự nhiên, đuôi mắt xếch lên, trông nét quyến rũ như con . Tuy cánh của nó đè trong lòng bàn tay nam nhân thấy màu sắc nhưng chỉ ba màu của lông đuôi cũng thể đoán đôi chút. Màu sắc chuyển dần từ vàng sang xanh lam, ở giữa điểm xuyết những sợi màu đỏ cam tươi sáng, phô trương nhưng bắt mắt, quả là một bộ lông vũ vô cùng xinh .
"Nhìn xem, ?" Mục Lôi đưa con chim đến mặt nàng. Con chim nhát gan, co ro đôi chân nhỏ màu đỏ hồng, run rẩy.
Tâm trí Thương Ninh Tú đặt cảm giác áp bách mà mang , nàng cố sức ép tấm lưng mỏng manh của sát vách đá, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng miễn cưỡng liếc một cái: "Đây là chim gì?"
"Chim Vân Phưởng, loài chim bộ lông tươi sáng nhất thảo nguyên. Loài lớn , con tuy như chim non nhưng dù trưởng thành thì kích thước cũng chỉ cỡ thôi." Mục Lôi hì hì, hứng thú khoe khoang của nam nhân cao. Thương Ninh Tú càng lùi về thì càng nhích sán gần, luôn duy trì cách gần như đè lên nàng.
"Nàng xem, giống nàng ?" Mục Lôi khoe với nàng bộ lông xinh , bèn lật con chim trong tay , đổi thành dùng hai ngón tay kẹp giữ cánh chim để nó gọn trong lòng bàn tay .
"Lần đầu tiên gặp nàng thấy giống . Xinh , nhỏ nhắn, quả thật như từ một khuôn đúc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-31-32-chim-van-phuong.html.]
Chương 32
Thương Ninh Tú c.ắ.n răng lời nào. Sao mà giống cho , đều nam nhân nắm gọn trong lòng bàn tay, chạy thoát mà bay cũng chẳng xong.
"Phải , còn một điểm giống nhất nữa." Mục Lôi , bỗng nhiên như nhớ điều gì, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên lớp lông tơ trắng muốt n.g.ự.c con chim nhỏ, : "Chỗ , đều trắng, còn trắng hơn cả ngọc thạch. Tặng cho nàng đấy, cầm lấy , loài chim thể nuôi cho quen , nhiều cô nương thảo nguyên đều thích nuôi, đợi về sẽ cho nàng cái l.ồ.ng."
Bàn tay to lớn thô ráp đưa con chim đến mắt Thương Ninh Tú, định nắm lấy tay nàng bắt nàng đón lấy nhưng Thương Ninh Tú tỏ vẻ chẳng chút hứng thú, né tránh tay lắc đầu lạnh lùng : "Ta thích cái , ngươi tặng khác, hoặc là thả ."
Mục Lôi vốn tưởng nàng sẽ vui vẻ, ngờ đối phương chẳng cảm kích. Nam nhân thô thiển xưa nay từng đoán cũng chẳng thể hiểu nổi trong lòng nàng đang nghĩ gì, thế là Mục Lôi liếc con chim nhỏ trong tay, dửng dưng buông tay ném con chim , vỗ vỗ lòng bàn tay cho sạch bụi.
Con chim Vân Phưởng dọa cho ngốc rơi tự do một hai giây mới phản ứng là bay, suýt chút nữa thì cắm đầu xuống nước, vội vàng vỗ cánh bay biến mất.
Thương Ninh Tú chằm chằm theo con chim bay xa, đó tiếng b.úng tay của nam nhân ngay mắt kéo về thực tại. Mục Lôi ép gian chật hẹp mặt, cánh tay giải phóng rảnh rang gác lên đầu gối, cơ thể nghiêng về phía theo động tác: "Vậy nàng thích cái gì? Hoặc là thích chơi cái gì, thử xem."
Hắn đến gần là chẳng còn chừng mực gì nữa, gian để thở dành cho Thương Ninh Tú thật sự quá ít. Dã thú to lớn ngửi thấy mùi của con mồi, Thương Ninh Tú nên lời, cứ thế cứng đờ và cảnh giác chằm chằm . Mục Lôi đ.á.n.h giá khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, kỳ lạ : "Hôm qua chẳng cũng ôm nàng ở cách , còn quen hả."
Nam nhân móc từ một quả Hồng Ly nhỏ xíu, ấn lên đôi môi đỏ mọng của nàng: "Há miệng."
Sau gáy Thương Ninh Tú chạm vách đá, nàng còn đường lui nữa, chỉ đành đầu , khiến quả Hồng Ly mất điểm tựa rơi xuống, rơi trúng ngay vạt áo n.g.ự.c nàng. Nàng đưa tay định lấy thì nam nhân nhanh chân đến , tầm mắt Thương Ninh Tú chỉ thấy bàn tay to lớn của vươn tới.
Nàng còn kịp bắt đầu phản ứng thở dốc, Mục Lôi nhặt quả Hồng Ly, thổi bụi một cái, nhân lúc nàng chú ý liền dùng một ngón tay ấn trong miệng nàng: "Không ưa sạch sẽ nhất , cái rửa đấy, cái gì mà cứ đẩy qua đẩy rơi lên thế hả."
Ngón tay thô ráp thể tránh khỏi chạm răng, thậm chí là đầu lưỡi mềm mại của nàng. Mục Lôi vô cùng tự nhiên đưa đầu ngón tay ươn ướt miệng mút một cái, cũng gì, cứ thế tiếp tục chằm chằm nàng.
Thương Ninh Tú ngậm quả Hồng Ly trong miệng nhai, đôi mắt mở to tròn xoe đối diện với , dáng vẻ trông chút ngẩn ngơ.
Tim nàng đập nhanh, đủ nhanh nhưng tại vẫn bắt đầu khó thở? Thương Ninh Tú khổ sở chờ đợi cảm giác ngạt thở . Mục Lôi lẽ còn nhận nhưng cơ thể nàng thì nàng tự hiểu rõ nhất, hiện giờ cùng một cách, cảm giác tim đập nhanh so với tối qua yếu nhiều.
Nhanh như ... bắt đầu chuyển biến ?
Mục Lôi lãng phí trạng thái rõ ràng là đang thất thần của nàng, nắm bắt thời cơ bóp cằm nàng hôn xuống. Hắn quá lâu hôn môi với nàng, cái cảm giác thơm mềm mỗi đêm khi ngủ đều nhảy trong đầu trêu chọc " em" của một lượt.
Lưỡi của nam nhân dày dặn đầy sức mạnh, động tác dồn dập mút c.ắ.n, nào cũng khuấy đảo tạo âm thanh nhỏ.
Mục Lôi nhắm mắt, tình nguyện c.h.ế.t chìm trong hương thơm dịu dàng cũng , tham lam như sói đói, theo bản năng vượt qua giới hạn để xâm chiếm nhiều lãnh địa hơn.
Thương Ninh Tú kịp đề phòng đ.á.n.h úp, trong lòng lạnh toát nhưng đầu óc xoay chuyển cực nhanh, lập tức bắt đầu giả bộ giãy giụa điên cuồng. Vừa giãy giụa bắt chước cảm giác đó mà thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c nàng phập phồng, khi thành công đẩy liền ôm n.g.ự.c giả vờ vô cùng khó chịu.
Quả Hồng Ly trong miệng sớm Mục Lôi ép rơi xuống đất, nam nhân thở hồng hộc lùi khỏi nàng, trơ mắt cổ nàng nổi lên một lớp mẩn đỏ nhạt. Thấy chỉ bực bội c.h.ử.i thề một tiếng "Mẹ kiếp" nhưng vẫn thành thật đạp một chân vách đá, lùi xa một chút.
Thương Ninh Tú từ từ bình hô hấp nhưng trong lòng như đ.á.n.h trống, từng đợt hoảng loạn bắt đầu dâng lên. Hiện giờ trong mắt Mục Lôi, bọn họ thành , ngoại trừ đêm tân hôn , sở dĩ nàng thể cầm cự đến bây giờ mà cưỡng ép đụng chạm nữa, tất cả là dựa căn bệnh .
Nếu để , bệnh của nàng sắp khỏi ...
"Cái bệnh của nàng rốt cuộc bao giờ mới chữa khỏi hả." Mục Lôi bẻ từng đốt ngón tay , phát những tiếng kêu giòn tan ngắn ngủi, đầu lưỡi l.i.ế.m qua hàm răng: "Sự kiên nhẫn cả đời của ông đây sắp tiêu hao hết nàng ."
Nam nhân chằm chằm nàng như rình mồi, tà hỏa công tâm, bỗng nhiên kéo lỏng cổ áo lao tới: "Trung Nguyên các nàng câu gì mà lấy độc trị độc ? Nàng đừng sợ, ngay hôm nay, ngay chỗ , để ông đây thương yêu nàng một hồi, chừng khỏi luôn đấy."
Thương Ninh Tú dáng vẻ đó của dọa cho hét lên liên tục, trải nghiệm đau đớn vẫn còn rõ mồn một mắt. Tắm rửa, ngủ, , cái cảm giác lúc nào cũng chịu đựng đau đớn khó chịu đó, g.i.ế.c nàng nàng cũng trải qua thứ hai.
Giữa núi rừng trống trải vang vọng tiếng nước b.ắ.n tung tóe như ngọc vỡ cùng tiếng nháo của Thương Ninh Tú. Lần giả vờ, nàng thật sự sợ hãi, cơ thể cuối cùng cũng nhớ nỗi sợ hãi khắc sâu thời khắc quan trọng , từng mảng ban đỏ theo cảm xúc dâng trào của nàng mà leo lên cổ.
Mục Lôi vùi đầu bên cổ nàng hôn hít, thật sự thể nào ngó lơ . Thương Ninh Tú giãy giụa như một con chạch, đẩy kéo chui tọt qua nách tìm khe hở nhưng bên cạnh sát ngay vũng nước, nàng trượt chân một cái, cả mất trọng tâm ngã xuống, hai chân "bõm" một tiếng giẫm trong nước lạnh thấu xương, nam nhân nhanh tay lẹ mắt ôm lấy vớt lên.
"Đừng lộn xộn, lát nữa rơi xuống nước bây giờ." Mục Lôi phóng lao thì theo lao, lúc đầu ấn xuống thì thôi, bây giờ ngọn lửa càng cháy càng mạnh. Hắn khống chế cổ tay Thương Ninh Tú, thở dốc kịch liệt. Mục Lôi vẫn luôn quan sát trạng thái của nàng, thầm nghĩ đám ban đỏ đỏ thì cứ cho đỏ , dù lát nữa cũng tự lặn, chỉ cần hô hấp của nàng thì sẽ vấn đề gì lớn.
Mục Lôi khi lên cơn thì lời gì cũng , miệng mồm kiêng nể tuôn từng câu: "Đừng sợ, ông đây là tướng công của nàng, bái Lang Thần bái thiên địa , sẽ cố ý hại nàng , Tú Tú ngoan..."
Thương Ninh Tú đè xuống, mặt mũi lấm lem như mèo con. Nàng dùng hết sức lực giãy giụa, đối với nam nhân mà cũng chỉ như gãi ngứa. Áo choàng lột xuống thì đúng lúc một cơn gió thu thổi qua, gió lạnh căm căm lướt qua khuôn mặt dính nước và đôi chân ướt sũng của nàng, trong khoảnh khắc lạnh toát.
Thương Ninh Tú trong cảm xúc kịch liệt tột độ lạnh đến phát run, nghĩ đủ cách cầu xin tha thứ: "Đừng ở đây, đừng mà! Ta lạnh lắm..."
"Tú Tú ngoan, ôm , ôm là lạnh nữa." Mục Lôi thở hồng hộc dỗ dành nàng, tuy động tác hôn môi dừng nhưng trong lòng cũng tỉnh táo vài phần. Nếu thật sự lột sạch nàng ở bên khe nước giữa núi rừng cuối thu , khéo buổi tối sốt cao.
Thế là nam nhân hai lời, trực tiếp chuyển đổi trận địa.
Hắn dậy gập , bàn tay to nhanh ch.óng cởi ủng của nàng, kéo luôn cả đôi tất ướt sũng . Đôi chân trắng ngần khi dính nước thì nhiệt độ lạnh như băng sắt, bàn tay nóng hổi của nam nhân nắm lấy, nóng lập tức truyền từ lòng bàn chân lên. Thương Ninh Tú đang run rẩy tưởng rằng cuối cùng cũng chịu buông tha cho , lấy chút sức lực sụt sùi dậy.
"Mẹ kiếp, non thật đấy, đôi chân của nàng từng đường ?" Ánh mắt Mục Lôi thâm trầm đáng sợ, ngay mặt Thương Ninh Tú thẳng dậy, rút đai lưng cởi quần áo: "Ta sưởi ấm cho nàng."
Đôi chân ngọc ngà của Thương Ninh Tú chỉ trong vài phút ngắn ngủi trải qua hai tầng băng lửa. Đầu tiên là giẫm nước lạnh buốt khó chịu, giờ bàn tay to lớn khống chế kìm kẹp, từng đợt nóng truyền đến từ bàn chân và cổ chân.
Mục Lôi bao trùm nàng , chằm chằm mặt nàng, giọng ngày càng khàn đặc dính nhớp, biểu cảm cũng ngày càng sống động.
Thương Ninh Tú trừng to hai mắt bịt c.h.ặ.t miệng , dám cử động. Ban đỏ leo đầy cổ, tạo nên một mảng màu hồng diễm lệ. Mọi quan niệm giáo điều suốt mười mấy năm qua của vị Quận chúa giáo d.ụ.c lễ giáo nghiêm ngặt đều vỡ vụn nam nhân .
Mục Lôi sướng xong thì toát một mồ hôi, đôi chân của Thương Ninh Tú cũng nóng đến dọa . Nam nhân thô lỗ m.á.u nóng xông lên não, giờ phút mới hồn, thời gian đến biểu cảm của nàng, b.úng tay mặt nàng hỏi: "Làm đấy, ngốc luôn ?"
Hô hấp dồn dập của Thương Ninh Tú mãi thể bình , l.ồ.ng n.g.ự.c nàng co thắt mạnh, nửa mặt đất vẫn duy trì tư thế cứng đờ, như kẻ thể lý: "Ngươi... Ngươi... bẩn c.h.ế.t ."
Mục Lôi tưởng nàng đến thứ dính lên chân nàng, liếc một cái hì hì, nắm lấy cổ chân nhỏ nhắn ấm áp , dùng khăn vải lau chùi sạch sẽ cho nàng.
Tay nam nhân buông , Thương Ninh Tú liền vội vàng rút chân về. Nàng co cuộn thành một cục, lau nước mắt mặt, dáng vẻ nhỏ bé tựa mép vách đá.
Mục Lôi dang rộng chân xếp bằng nghênh ngang bên cạnh nàng, một tay chống đầu gối, liếc đôi chân trắng nõn lộ ngoài của nàng. Không còn nhiệt độ cơ thể của sưởi ấm, chẳng mấy chốc sẽ gió lạnh thổi cho cứng đờ lạnh lẽo.
Mục Lôi cởi áo khoác ném qua, chiếc áo mang theo ấm cơ thể rơi lên chân và bắp chân nàng, lập tức ngăn cách cái lạnh. Sau đó nam nhân tự nhặt giày tất của Thương Ninh Tú lột ném sang một bên lên, ỷ sức lớn vắt khô nước bên trong, với nàng: "Đồ ướt , đợi một lát, nhóm lửa hong khô cho nàng."
Đống lửa nhóm lên tính là lớn nhưng để hong khô giày tất thì dư dả. Ngoài trời còn gió, ngọn lửa nhỏ nhảy nhót trong đống đá. Mục Lôi gọt cành cây cái giá đỡ, nhân lúc còn thời gian hái thêm ít quả Hồng Ly về, xổm bên mép nước rửa sạch đặt lên Thương Ninh Tú.
"Thích thì ăn nhiều một chút, điều mùi vị bây giờ vẫn chuẩn lắm, đợi đông tuyết rơi Hồng Ly sẽ mọc to hơn giòn hơn. Mai đến một chuyến, mang theo hai cái lưới lớn, chọn mấy cây ăn quả chụp , tránh để chim mổ mất. Đợi đến lúc chín hẳn sẽ hái nhiều một chút về lều cho nàng ăn cho đỡ thèm." Mục Lôi xếp bằng bên cạnh nàng .
Giày tất mới hong khô, Cổ Lệ Đóa Nhi và Duy Khắc Thác từ cái xó xỉnh nào khoan t.h.a.i đến muộn.