Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 3: Kẻ cứng đầu
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:43
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi nh.ụ.c m.ạ , ngươi dám nh.ụ.c m.ạ như ..." Thương Ninh Tú mở to mắt, chiếc cổ trắng ngần màn đêm tựa như ngọc mỹ nhân phát sáng, càng khiến con sói đói thèm thuồng, tiếng của nàng mất kiểm soát: "Ta thà c.h.ế.t chứ chịu nhục!"
"Ta nh.ụ.c m.ạ nàng cái gì?" Mục Lôi dùng một tay tóm lấy hai tay của đóa mẫu đơn nhỏ đang giãy giụa , khống chế vô cùng dễ dàng, nhíu mày hiểu, hôn : "Ta mang nàng về vợ, bắt nàng trâu ngựa nô lệ , Trung nguyên các ngươi thật kỳ lạ, chồng thương vợ mà các ngươi gọi là nh.ụ.c m.ạ ?"
"Ta phi! Ta từng gả cho ngươi, tam thư lục lễ, tam môi lục sính đều , bái cao đường bái thiên địa, ngươi là phu quân cái thá gì!" Cơn giận của Thương Ninh Tú bốc lên, sức cũng đầy đủ hơn, cho dù đến hoa lê dính hạt mưa, giọng ngược còn lớn hơn lúc . Trong lúc giãy giụa, nàng lấy sức lực từ góc độ hiểm hóc nào mà rút một tay , rút cây trâm ngọc b.úi tóc lỏng lẻo khua khoắng loạn xạ, trong lúc hoảng loạn vạch một vết m.á.u cổ nam nhân.
cũng chỉ là một vệt đỏ rớm m.á.u mà thôi.
Vết thương nhỏ xíu đó Mục Lôi còn lười sờ đến, hừ lạnh cưỡng ép bắt lấy tay nàng. Thương Ninh Tú hoảng sợ tột độ, nàng nếu bắt thì e rằng ngay cả cơ hội tự sát cũng còn.
"Ngươi đừng chạm , đừng chạm !" Nàng khua khoắng lung tung nắm c.h.ặ.t cây trâm trong lòng bàn tay, chĩa chiếc cổ non nớt của . Thân thể ngọc ngà của Quận chúa thể so với gã nam nhân thô kệch thảo nguyên, chỉ vì lỡ tay trong lúc hoảng loạn, nàng khiến cổ xuất hiện mấy vệt đỏ.
Nam nhân dáng vẻ dọa của nàng thì thấy buồn : "Sốt một trận, cưỡi ngựa một chút cũng rên rỉ cả ngày, nàng sợ đau như thế, gan tự sát ?"
Y phục Thương Ninh Tú xộc xệch lộ bờ vai thơm, hô hấp dồn dập, nước mắt giàn giụa khắp mặt, tay nắm c.h.ặ.t cây trâm như thể đang nắm cọng rơm cứu mạng cuối cùng: "Ngươi đừng tưởng dám, xuống tay ."
"Tú Tú, sức tay nàng yếu quá, đ.â.m ?" Mục Lôi xa chế giễu nàng, dọa nạt: "Đến lúc đó đ.â.m một nửa da thịt mà c.h.ế.t , cổ họng phát tiếng, càng mặc cho gì thì , lúc đó nàng sẽ còn đau khổ hơn. Người mới trong bộ lạc chúng g.i.ế.c cừu, một d.a.o cắt đứt khí quản, m.á.u thể chảy hết nửa nén hương."
Mắt thấy đóa mẫu đơn dọa đến mặt mày trắng bệch, Mục Lôi nhân cơ hội cướp lấy cây trâm của nàng. Cảm xúc căng thẳng của Thương Ninh Tú bùng nổ trong nháy mắt, phản ứng của nàng cực nhanh, nhắm mắt dùng hết sức bình sinh đ.â.m cổ nhưng vẫn nam nhân chặn , cưỡng ép cướp lấy.
Những đốt ngón tay nắm c.h.ặ.t đến trắng bệch bẻ từng chút một, cây trâm ngọc cũng sức tay mạnh mẽ của bẻ cong, ném văng xa.
"Mẹ kiếp." Mục Lôi ném cây trâm liếc Thương Ninh Tú, c.h.ử.i thầm một câu. Hắn hành động của nàng dọa , mà là thật sự tìm cái c.h.ế.t. " là đồ cứng đầu cứng cổ, cô nương Trung nguyên các ngươi đều giống nàng thế ?"
Thương Ninh Tú co rúm đáp lời . Mục Lôi thở hổn hển, cảm xúc dù dâng cao đến cũng thể cưỡng bức thật, mang nàng về là để sống cho đàng hoàng, thể chuyện m.á.u me be bét , đen đủi lắm.
Nam nhân lật , bỏ mặc nàng sang một bên, hai tự bình cảm xúc.
Bên cạnh còn động tĩnh, dần dần vang lên tiếng nức nở khe khẽ của nữ t.ử. Vị Quận chúa như chim sợ cành cong kéo áo trong che chiếc yếm màu vàng mỡ gà kéo lộ , bao nhiêu tủi đều giấu trong tiếng nức nở kìm nén. Chỉ chút nữa thôi, nàng gã nam nhân thô lỗ nhục giữa chốn hoang vu dã ngoại.
"Khóc cái gì mà , gì ." Mục Lôi mà phiền lòng: "Không chỉ là lễ tiết thôi , kết hôn chứ gì, , cưới vợ Trung nguyên thì theo tập tục của nàng, về cưới, ông đây về sẽ tổ chức cho nàng."
Thương Ninh Tú co trong khe hở rễ cây nhúc nhích, khí huyết bình khiến cơ thể bắt đầu cảm nhận cái lạnh nhưng dù thế nào nàng cũng dám gần thứ hai. Nàng ôm cánh tay lưng về phía nam nhân, bỗng nhiên từ phía ném tới một chiếc áo còn vương ấm trùm lên nàng. Thương Ninh Tú nhận đó là áo khoác của .
Một đêm mơ màng mộng mị.
Khi ánh nắng ban mai từ từ rải xuống thảo nguyên nữa, nhiệt độ cũng ấm dần lên. Mục Lôi dậy sớm, Thương Ninh Tú tối qua cảm xúc lên xuống thất thường quá lớn nên giờ vẫn còn ngủ. Nàng dựa gốc cây ngủ say, áo khoác của một nửa nàng lót m.ô.n.g, một nửa trùm lên , nàng nhỏ nhắn cuộn tròn bên trong trông cũng vặn.
Búi tóc của Thương Ninh Tú xõa tung, dù bôn ba suốt chặng đường dài tóc dính bụi nhưng vẫn thể nhận mái tóc đen nhánh như lụa, xõa bên gò má thơm ngát trắng như tuyết. Giọt nước mắt đọng hàng mi cũng khô, dáng ngủ hiện giờ vô cùng yên bình.
Mục Lôi chằm chằm nàng một lúc lâu, mới lấy túi nước ngửa đầu tu một ngụm nước lạnh lớn để dập tắt sự khô nóng trong lòng, đó chống khuỷu tay lên đầu gối xổm xuống bên cạnh nàng, b.úng tay bên tai Thương Ninh Tú: "Dậy , ngủ đủ thì thôi."
Khi Thương Ninh Tú mở mắt rõ ràng chút kinh ngạc, cách quá gần, nàng luống cuống đạp chân lùi về phía . Mục Lôi nhân lúc nàng lùi liền nhấc chiếc áo khoác của lên vắt lên vai, : "Lên ngựa , nhiều nhất là hai canh giờ nữa sẽ tới nơi."
Thương Ninh Tú lề mề dậy đến bên cạnh con ngựa đen to lớn . Lông nó bóng mượt, vóc dáng cao lớn vạm vỡ hơn tất cả các giống ngựa ở nước Đại Ngân, nó đó ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, phun một mũi.
Mục Lôi theo lưng nàng, thấy nàng đầu thì mở miệng : "Tự leo lên , ôm cho , nhịn đến phát hoảng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-3-ke-cung-dau.html.]
Mặt Thương Ninh Tú nóng bừng, tên quả nhiên là kẻ thô lỗ dạy dỗ, lời chẳng câu nào lọt tai. Nàng thăm dò thương lượng với : "Đường hai canh giờ, ăn sáng hãy khởi hành ..."
"Ở đây đến phân chim cũng chẳng , thêm một đoạn nữa là đầm nước , đến đó sẽ kiếm cái gì cho nàng ăn." Mục Lôi mất kiên nhẫn thúc giục: "Nhanh lên, đừng lề mề nữa."
Thương Ninh Tú kéo dài thời gian thành, đành miễn cưỡng bộ chuẩn lên ngựa. Nàng xách váy, thử hai đều đạp lên bàn đạp, khó khăn lắm mới đạp vững thì vì ngựa quá cao nên nàng thế, giả vờ như thể dùng sức leo lên . Cuối cùng Mục Lôi nổi nữa, bàn tay to đỡ lấy m.ô.n.g nàng đẩy một cái mới đưa lên.
Nàng lên , nam nhân cậy chân dài tự xoay một cái là lên . Hắn kéo cương, con ngựa đen lắc cổ, vó ngựa dậm dậm xoay tròn tại chỗ mấy bước. Cánh tay Mục Lôi vòng qua hai bên nàng. Sau trải nghiệm suýt thất đêm qua, Thương Ninh Tú hạn chế tiếp xúc với hết mức thể, cố gắng nghiêng về phía nhưng cánh tay sắt của nam nhân ép trở : "Ngồi cho vững."
Lưng dán c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của . Lúc , đỉnh đầu Thương Ninh Tú mới chỉ tới n.g.ự.c Mục Lôi, bây giờ dù là , cũng cao hơn nàng cả một cái đầu.
Hai cưỡi chung đó, một là nàng bệnh đến mơ màng, một là đè rạp lưng ngựa, bây giờ bỗng nhiên cơ thể như sắt thép bao bọc xung quanh, bốn phía đều là thở của nam nhân xa lạ, Thương Ninh Tú cảm thấy thoải mái. Nhất là hiện giờ còn mặc thiếu một chiếc áo khoác, nàng thậm chí thể cảm nhận hình dáng cơ bắp rắn chắc lưng.
Thèm mala quá
Người phía cứng đờ thế nào Mục Lôi rõ, mở miệng : "Ôm nàng thì ông đây mới là chịu tội nhất. Trước khi cưới động phòng là hủ tục của Đại Ngân các ngươi, nàng ? Con cái thảo nguyên chúng bao giờ nhiều quy tắc rách việc như thế. Thiên lôi câu địa hỏa vốn là luân thường, cứ kìm nén nhịn nhục, nam nhân Trung nguyên các ngươi thật đáng thương."
"Đó gọi là khắc kỷ thủ lễ." Thương Ninh Tú thật sự nhịn nhíu mày phản bác một câu. Nàng còn giống như đám man di các ngươi giáo hóa, đến vợ của cha cũng thể bậy nhưng nhịn xuống. Một là đắc tội lúc , hai là những lời ô uế đó nàng thốt miệng .
"Nàng cứ giữ cái lễ của nàng , để xem đêm tân hôn nàng xuống giường thế nào." Bỏ một câu thô tục, Mục Lôi thúc ngựa lao .
Cước trình của ngựa đen nhanh nhưng trong lòng Thương Ninh Tú kéo dài thời gian, cũng tạo ảo giác giỏi cưỡi ngựa để tê liệt sự cảnh giác của Mục Lôi. Gió rít bên tai, Thương Ninh Tú năm bảy lượt mở miệng bảo chạy chậm nhưng nam nhân phía chẳng ý định giảm tốc độ: "Không bảo đói , thêm hai dặm nữa là đến đầm lầy , ráng nhịn chút ."
Hết cách, Thương Ninh Tú đành thôi.
Rất nhanh, nàng thấy vùng đầm nước mà .
Ven nước mọc đầy cỏ lau cao đến nửa , thi thoảng gió thổi rạp xuống, lộ mặt nước lấp lánh phía . Trong sông lẽ cá, ánh mắt Thương Ninh Tú thỉnh thoảng bắt gặp đuôi cá quẫy nước lướt qua.
Mục Lôi ghìm cương bên bờ sông, nổi động tác lên xuống chậm chạp của nàng, trực tiếp tay bế xuống. Hắn buông cương để mặc ngựa đen tự ăn cỏ uống nước, đó dẫn Thương Ninh Tú về phía mép nước.
"Con ngựa của ngươi trông thật, nó tên ?" Thương Ninh Tú theo , ánh mắt rơi con ngựa đen đang rung lông chạy lon ton đằng xa.
"Tang Cách Lỗ." Mục Lôi trả lời nàng ngắn gọn: "Chiến mã hùng tráng nhất bộ lạc Già Lam, cõng mà vẫn thể nhanh như bay."
Thương Ninh Tú đăm chiêu gật đầu, quả thật tên tráng hán vóc dáng cao lớn như trông nặng.
Mục Lôi bảo nàng tự tìm chỗ , còn về phía bụi cây nhỏ tên bên mép nước. Cây đó chỉ cao nửa , bên treo đầy những quả mọng nhỏ màu vàng óng ánh. Mục Lôi hái một ít dùng áo khoác đựng, đó bờ sông múc đầy túi nước.
Thương Ninh Tú thấy xổm bên bờ sông lưng về phía , bèn vội vàng tiến gần Tang Cách Lỗ. Con ngựa đen đang uống nước, cái đuôi ngựa mềm mại khẽ ve vẩy. Sau khi đến gần, Thương Ninh Tú thử gọi nó một tiếng: "Tang Cách Lỗ."
Con ngựa đen chẳng thèm để ý đến nàng, phun một mũi tiếp tục uống nước. Vừa lúc nàng lên ngựa lề mề bàn đạp lâu như , Tang Cách Lỗ cũng tỏ vẻ mất kiên nhẫn, xem lẽ là một con vật tính tình khá ôn hòa.
Trong lòng Thương Ninh Tú căng thẳng, thử tiến thêm một bước nữa, đưa tay định nắm lấy dây cương.
Chỉ một bước , con ngựa đen to lớn bỗng nhiên hất cổ hí vang một tiếng đầy vẻ thiện. Thương Ninh Tú vội vàng rụt tay lùi nhưng con ngựa vẫn buông tha, chồm hai chân lên thẳng, hí vang thị uy với nàng.