Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 26 - 27: Dị ứng với hắn
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đây thể là triệu chứng sinh do quá mức căng thẳng. Trước đây từng trong ghi chép bệnh lý của một lão Trung nguyên, một loại bệnh trạng ông gọi là "quá kích", đạo lý cũng giống như ch.ó mèo con mới sinh , là do ký ức về một loại tổn thương hoặc sợ hãi nào đó từng chịu đựng khắc sâu quá mức mà thành."
Duy Khắc Thác chọn những từ ngữ đơn giản dễ hiểu để giải thích cho Mục Lôi nhưng mày kiếm của nam nhân càng nhíu càng c.h.ặ.t: "Nàng là một sống sờ sờ đó, ch.ó mèo thật."
"Không thể như ." Duy Khắc Thác lắc đầu tiếp: "Ngươi xem La Tạp to con như thế, năm cưỡi ngựa ngã què chân, mãi cho đến tận bây giờ cứ thấy ngựa là chân mềm nhũn, đây là khúc mắc trong lòng, ngoài khó hiểu . Ngươi ngẫm cho kỹ xem, lúc nàng nổi mẩn đỏ khó thở, ngươi cũng cưỡng ép ôm ấp đụng chạm nàng ?"
Đầu lưỡi Mục Lôi chạm hàm , nên lời. Duy Khắc Thác dáng vẻ của liền đoán đáp án chắc chắn là . Mục Lôi cân nhắc một lát bất lực hỏi: "Vậy tình huống giải quyết thế nào?"
Duy Khắc Thác sờ cằm suy tư : "Cái bệnh , ảnh hưởng thể lớn thể nhỏ, thì cũng giống như dị ứng , chẳng qua hiện giờ cái "nguồn gây dị ứng" của nàng là ngươi mà thôi. Chỉ là tình huống chung t.h.u.ố.c thang tác dụng gì quá lớn, cũng kinh nghiệm gì nhưng hiện giờ thể nàng vốn yếu ớt, thể chịu thêm kích thích quá lớn là điều chắc chắn."
Mục Lôi nhíu mày : "Chỉ dị ứng với một ? Dựa cái gì, ông đây đ.á.n.h nàng ."
Nói đến đây, Mục Lôi càng cảm thấy thể hiểu nổi, đó như nhớ điều gì tiếp: " lúc đầu khi đút nước cho nàng rõ ràng vẫn bình thường mà."
"Thế thì... lẽ là do mới tỉnh nên còn mơ hồ?" Duy Khắc Thác nhướng mày, phỏng đoán: "Hoặc là theo cách hiểu của , loại tình huống "ứng kích" cách khác là "dị ứng" , hẳn là đều mức độ chịu đựng khác . Ví dụ như La Tạp chỉ cần ai nhắc đến cưỡi ngựa là mặt mày biến sắc nhưng bây giờ thì đỡ hơn nhiều , từ xa ngựa cũng . Chắc nàng cũng đại khái là như thế."
Duy Khắc Thác quan sát trạng thái của Thương Ninh Tú thêm một chút, ngẫm nghĩ : "Thế , chiều nay bảo Cổ Lệ Đóa Nhi qua đây một chuyến để thử xem, rốt cuộc là nàng bài xích một ngươi là đối với tất cả đều phân biệt."
Hai nam nhân vẫn luôn dùng tiếng thảo nguyên để trao đổi, Thương Ninh Tú hiểu nhưng nàng bọn họ chắc chắn đang bàn luận về chủ đề liên quan đến nàng.
Nói chuyện xong xuôi, Duy Khắc Thác đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng, khi còn dặn dò Mục Lôi: "Thuốc của nàng nhớ kịp thời, ngươi để ý quan sát thêm chút nữa xem nếu kích thích thì nàng còn nổi mẩn đỏ , cũng như xuất hiện thêm bệnh trạng nào khác ."
Duy Khắc Thác bao lâu, bên ngoài lều truyền đến tiếng mưa rơi tí tách, đ.á.n.h mái lều vui tai. Mùa mưa thảo nguyên thường giữa mùa hạ, nước mưa mùa cũng thường thấy, bên ngoài ít đang vội vã thu dọn quần áo cùng ngũ cốc và hoa quả phơi khô.
Mục Lôi từ lều lớn lấy bữa trưa trở về, lấy nhiều loại, đầy ắp cả một cái khay, dùng một chân đá cửa khép , tiếng mưa rơi rả rích liền ngăn cách ở bên ngoài.
Đã độ cuối thu, giữa trưa lúc trời nắng thì cảm thấy gì rõ rệt nhưng hễ mưa xuống, cái lạnh thấu xương liền bắt đầu ấp ủ tuôn .
Mục Lôi đặt khay lên mép giường, mở nắp gỗ bên , sữa nóng hổi bốc lên mùi thơm ngào ngạt, bên cạnh còn bày đùi cừu nướng thái sẵn và khoai vàng hấp nếp, cùng với đủ loại món ăn kèm bày biện cùng , đó nam nhân mới rót bát cháo trắng ninh riêng lò .
"Nàng cứ ốm đau dặt dẹo mãi cũng là do ăn quá ít, mỗi ngày ăn như mèo hửi thế thì thể mà khỏe lên , đây, húp chút cháo thịt ." Mục Lôi dùng d.a.o găm thái thịt cừu thành từng miếng nhỏ trộn trong cháo, ngước mắt nàng nhưng mãi đến khi chuẩn xong xuôi đồ ăn, Thương Ninh Tú vẫn cứ bất động quấn chăn lông co ro trong góc.
Nam nhân dáng vẻ dở sống dở c.h.ế.t của nàng, trong lòng trào lên một cơn bực bội nhưng tối qua lúc bôi t.h.u.ố.c đầu cho nàng quả thật cũng thấy vết thương, thế là bèn trầm giọng giải thích với nàng một câu: "Hôm qua cố ý giày vò nàng, cũng sẽ như thế, nàng cần sợ hãi đến ."
Thương Ninh Tú lén một cái, gì. Nàng vẫn luôn nhớ kỹ ánh mắt của nàng thuyền ngày hôm qua, cũng nhớ rõ dáng vẻ tham lam đòi hỏi của khi cự mãng hoành hành ngang ngược phá hủy hoa viên, mặc dù hiện giờ đôi mắt trông vẻ trong sáng tùy ý nhưng nàng cách nào tách biệt hai hình ảnh đó .
Thương Ninh Tú hai ngày ăn uống gì t.ử tế, đó vẫn luôn căng thẳng, đói bụng dường như cũng cảm giác gì quá lớn nhưng hiện giờ thể lực tiêu hao quá nhiều, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, ham ăn uống dần dần thức tỉnh, bụng nàng vô cùng hợp thời mà phát một tiếng kêu khẽ.
Âm thanh nhỏ, bên ngoài còn tiếng mưa nhưng nàng Mục Lôi vẫn thấy. Nam nhân nhếch môi , bưng cháo thịt đưa về phía nàng: "Thế mới đúng chứ, mau ăn cho nóng."
Thương Ninh Tú bàn tay to thô ráp với những khớp xương rõ ràng của cùng bát cháo thịt cừu bằng sứ trắng, cuối cùng vẫn cẩn thận từng li từng tí nhận lấy.
Thấy nàng chịu ăn cái gì đó, tâm trạng Mục Lôi cũng theo đó mà thư thái hơn, bên môi nam nhân ngậm ý , thái thêm bảy tám lát thịt cừu, nương theo mũi d.a.o găm thả trong bát của nàng.
Thương Ninh Tú dùng thìa chậm rãi ăn cháo, dày lâu cái gì bụng, cháo nóng ấm áp mềm mại trôi xuống khiến trạng thái cả dường như hồi phục đôi chút.
Nam nhân ngay bên mép giường ăn cùng nàng, uống một ngụm lớn sữa, trong miệng nhai thịt cừu nhưng ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy nàng rời nửa khắc. Cái cổ và cổ tay trắng như tuyết dễ dàng gợi lên tất cả những cảnh xuân mà thấy tối qua, con sói đói thực tủy vị thỏa mãn với chút "lương thực" tối qua, còn đủ nhét kẽ răng.
Mục Lôi nhất cử nhất động của nàng đến mức tâm thần rạo rực, thể trắng đến thế chứ, nhất là đêm qua ánh đèn dầu, sự chênh lệch về màu da, sự chênh lệch về hình thể của hai , đều khiến kiềm chế bản hung hăng nuốt chửng nàng bụng.
Mục Lôi lập tức cảm thấy thịt cừu trong miệng chút nhạt nhẽo vô vị, nhịp thở của chậm , biên độ hô hấp lớn hơn, khi m.á.u nóng dồn lên não thì nhiệt cũng theo đó mà nóng ran, chỉ tiếc là nàng còn đang thương. Nghĩ đến đây, nam nhân nén xuống một , răng hàm nghiền nát miếng thịt, bắt đầu nhai nuốt từng miếng lớn, phân tán sự chú ý của .
Thương Ninh Tú ăn vài miếng thì khẩu vị cũng khơi dậy, hiếm khi ăn hết sạch cả một bát cháo thịt.
Tâm trạng nàng sa sút, nguyên nhân nhiều vì bản cuối cùng vẫn thoát kiếp nạn , mất sự trong trắng tay tên thảo nguyên thô lỗ dã man vì sự đau đớn của thể, cũng vì mờ mịt luống cuống cảnh gian nan thể đối mặt tiếp theo. Những ngày tháng tương lai, thể là một mảnh tối tăm.
Mục Lôi nhận lấy cái bát trong tay nàng, thấy nàng rõ ràng đang thất thần, mở miệng hỏi: "Còn ăn thêm chút gì , thêm chút thịt là khoai vàng nhé?" Miệng thì hỏi như nhưng nam nhân đợi nàng trả lời trực tiếp gắp cho nàng mấy miếng khoai vàng đặt trong đĩa nhỏ.
Khoai vàng thảo nguyên khi hấp lên bở dẻo, thêm nước sốt thịt và gạo nếp, ngửi thôi gợi lên con sâu ham ăn.
Mục Lôi nhân lúc Thương Ninh Tú đang ngẩn , lặng lẽ xích gần nàng hơn một chút, ngắm gò má khôi phục chút huyết sắc khi ăn cơm của nàng, bộ như vô tình tiếp cận, thăm dò giới hạn của Thương Ninh Tú, đưa đĩa đũa qua.
Vật thể lạ to lớn đến gần khiến tim Thương Ninh Tú đập nhanh hơn nhưng cũng hành động gì quá khích. Trong lòng Mục Lôi vui vẻ, cảm thấy Duy Khắc Thác thể dự đoán sự việc quá nghiêm trọng , nàng lẽ chỉ là lúc mới tỉnh phản ứng lớn một chút thôi, đến mức "dị ứng" với chứ.
Thương Ninh Tú ép trong góc, mỗi một lỗ chân lông đều đang gào thét sự căng thẳng, nàng nhanh ch.óng nhận lấy đĩa khoai vàng để nam nhân mau ch.óng tránh xa , tay mới vươn , bàn tay to lớn của nắm lấy kéo về phía , cả ngã l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi của .
Mục Lôi dùng cánh tay vòng lấy nàng, đó gắp khoai vàng cúi đầu đút cho nàng: "Nào, há miệng."
Phản ứng của Thương Ninh Tú đến cực nhanh, gần như ngay khoảnh khắc siết c.h.ặ.t, tần suất hô hấp liền đổi, nàng khó thở, khống chế cánh tay bắt đầu run rẩy. Mục Lôi nữa thấy từng mảng từng mảng ban đỏ bò lên làn da trắng ngần như ngọc, từ trong ngoài nổi lên, thấy mà giật kinh hãi.
"Được nàng tự ăn, đừng kích động." Mục Lôi thấy tình hình vội vàng buông lùi xuống giường, lời cố gắng trấn an: "Đừng kích động như thế, nàng thở kìa, hít sâu ."
Sau khi nam nhân lùi , cảm giác áp bách trong nháy mắt giảm ít, Thương Ninh Tú nhanh liền tự bình , nàng nỗ lực điều chỉnh hô hấp, cảm giác khó chịu ngạt thở liền từ từ lui xuống.
Mục Lôi chống nạnh ở cuối giường một lời, ánh mắt chằm chằm đóa mẫu đơn yếu ớt . Trước lúc cưới thì sống c.h.ế.t cho lên giường, bây giờ khó khăn lắm mới đủ lễ nghĩa cho nàng, mới khai huân một thành thế , ôm ôm, hôn cũng hôn, còn chẳng cái bệnh bao giờ mới khỏi. Cảm xúc u sầu trong lòng nam nhân trực tiếp chạm đỉnh, sự phiền muộn hiện rõ mồn một, đen mặt khiến dám thẳng.
Cơn mưa kéo dài bao lâu thì tạnh, buổi chiều, Duy Khắc Thác dẫn theo Cổ Lệ Đóa Nhi gõ cửa lều.
Mục Lôi mở cửa dẫn hai vợ chồng bên ngoài , đó lấy ghế cùng Duy Khắc Thác ở vị trí gần cửa, chừa đủ gian và chỗ cho hai cô gái.
Cổ Lệ Đóa Nhi quần áo mới, mặc một bộ váy đối khâm màu đỏ tươi, xách một túi kẹo mạch nha đến gần mép giường: "Tú cô nương, đến thăm tỷ đây, Duy Khắc Thác tỷ bệnh, mang kẹo đến cho tỷ ."
Thân Thương Ninh Tú vẫn còn đau nhưng trạng thái hiện giờ hơn buổi sáng nhiều , nàng dựa đầu giường dậy, Cổ Lệ Đóa Nhi chu đáo kéo tấm chăn lông đắp nàng cho ngay ngắn: "Tỷ đừng dậy, cứ đây chuyện với tỷ là ."
Cổ Lệ Đóa Nhi dém kỹ các góc chăn cho nàng, cô gái khom lưng, mái tóc xoăn màu rơi Thương Ninh Tú. Mục Lôi trong mắt, cách gần như , nếu đổi là thì Thương Ninh Tú sớm bắt đầu thở dốc .
Duy Khắc Thác cũng thấy cảnh , mím môi đăm chiêu gật gật đầu, nghiêng đầu về hướng đó, dùng ánh mắt cho : Nhìn , nàng chính là chỉ đề phòng một ngươi thôi.
"Chuyện ch.ó má gì thế ." Mục Lôi mất kiên nhẫn c.h.ử.i thầm một câu tiếng thảo nguyên nhưng hết cách, cuối cùng bực bội xuống ghế, hỏi Duy Khắc Thác: "Có cách nào thuyên giảm ?"
Duy Khắc Thác ngẫm nghĩ : "Theo thấy thì do khúc mắc trong lòng tạo thành, chẳng cứ vượt qua cái ngưỡng trong lòng đó là ? Ngươi dịu dàng với nàng một chút, để nàng từ từ thích ứng với sự tiếp cận của ngươi, bắt đầu từ những bộ phận quá nhạy cảm , ví dụ như nắm tay chẳng hạn, đó từ từ tuần tự từng bước, cứ coi như là phương pháp giải mẫn cảm, chắc là sai ."
Mục Lôi đen mặt, rõ ràng là vui vẻ gì cho lắm. Duy Khắc Thác cũng hiểu suy nghĩ của , : "Đây cũng là chuyện còn cách nào khác, bái lạy Lang Thần , ngươi chắc chắn là sống qua ngày với Trung nguyên , vẫn từ từ thôi, nếu như lúc mấu chốt mà mạnh, để bóng ma tâm lý gì đó, thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự hòa hợp trong đời sống vợ chồng, ngươi hiểu ý chứ."
"Biết ." Mục Lôi rầu rĩ đáp một câu.
Duy Khắc Thác khoanh tay n.g.ự.c hai cô gái đang chuyện ở đầu giường bên trong, khuyên giải : "Nghĩ thoáng một chút , một cành vàng lá ngọc như , nếu như gặp ngươi thì cuộc sống hiện giờ của nàng hẳn là ngàn vàng vạn quý, ngươi nên thông cảm nhiều hơn một chút."
"Cả cái Bàn Thành đều đám phản quân Trung nguyên công phá , lúc đừng là trong thành, ngay cả ngoài ngoại ô năm dặm cũng thể thấy c.h.ế.t. Nếu như gặp ? Vậy thì hiện giờ khi nàng đang chôn vùi ở cái rãnh nước bẩn ngọn núi nào đó, chuột bọ gặm nhấm, ngay cả cái nấm mồ cũng chẳng ." Mục Lôi cho là đúng, phản bác một câu.
"Ách..." Duy Khắc Thác xoay chuyển đầu óc: "Tính như thế thì... lời ngươi hình như cũng lý."
Bên Cổ Lệ Đóa Nhi nắm tay Thương Ninh Tú chuyện, vốn dĩ chỉ là để thử xem nàng bài xích sự tiếp cận của , đó xúc cảm mềm mại trong tay thật sự là quá , cứ như đậu phụ non , Cổ Lệ Đóa Nhi cứ thế nắm bóp mấy cái, mãi nỡ buông tay.
"Ta từng ăn tào phớ của Trung nguyên một , đó là năm theo bọn họ đến biên quan Tĩnh Châu ăn , ngọt ngào, bên trong còn thêm bánh trôi rượu nếp với đậu đỏ nữa, oa, thật sự là cả đời khó quên. mà thứ đó quá non mềm còn dễ bảo quản, dễ hỏng, đường xá xa xôi thương đội đều mang đến thảo nguyên, mấy năm nay vẫn luôn mua . Mùa xuân sang năm , chúng cưỡi ngựa nhanh, cùng ăn thêm nữa!"
Cổ Lệ Đóa Nhi thèm đến mức nước miếng sắp chảy xuống, nét mặt Thương Ninh Tú buông lỏng một phần, mím c.h.ặ.t môi: "Hắn thể nào thả biên quan ."
"Ai cơ, tỷ Khố Mục Lặc Nhĩ hả?" Cổ Lệ Đóa Nhi chớp mắt: "Không mà, bốn chúng cùng , chắc chắn đồng ý. Trước đó cho tỷ ngoài chỉ là lo lắng tỷ quen thuộc thảo nguyên chạy lung tung sẽ gặp nguy hiểm thôi. Tỷ xem, tỷ chuyến chẳng gặp ngay con rắn độc , ôi chao đám ch.ó đó sủa ầm ĩ, con nào con nấy to đùng, đáng sợ lắm. Nhiều năm như , cũng chỉ Khố Mục Lặc Nhĩ dám một một ngựa xông Trung nguyên mua t.h.u.ố.c."
Thương Ninh Tú gì nữa, cũng là tin là nghĩ tới chuyện gì khác. Thấy nàng im lặng, Cổ Lệ Đóa Nhi tiếp: "Trước đó Duy Khắc Thác , thật buổi sáng bọn họ cửa đều trong Hồi Hồi Loan rắn nhưng Khố Mục Lặc Nhĩ vẫn sẵn lòng cứu tỷ, cho dù tỷ là đào hôn bỏ . Thật tỷ nên cảm ơn t.ử tế, cứu tỷ hai đấy."
Thương Ninh Tú rũ mắt nhẹ nhàng cạy móng tay , những chiếc vỏ sò nhỏ màu hồng phấn vốn cắt tỉa gọn gàng, tối hôm qua vì quá đau đớn mà cào lên lưng , cái tấm lưng cứng như thép gãy, cái cào đến bật m.á.u, vảy m.á.u đỏ dính ở bên , qua vô cùng thê t.h.ả.m.
Cổ Lệ Đóa Nhi cũng nán quá lâu, khi đầu liếc nam nhân ở cửa lều một cái, đó thần bí vẫy tay với Thương Ninh Tú hiệu nàng ghé tai qua. Thương Ninh Tú vốn tưởng rằng nàng bí mật gì đó bèn ghé sát , kết quả liền thấy cô gái giống như chú hươu nhỏ thì thầm : "Tú cô nương bảo tỷ nhé, lúc tỷ thoải mái nhất định với Khố Mục Lặc Nhĩ, giao tiếp nhiều , bảo sửa, cho thế nào mới khiến tỷ thoải mái, chắc chắn sẽ ."
Khuôn mặt nhỏ của Thương Ninh Tú đỏ trắng, may mà Cổ Lệ Đóa Nhi vốn cũng định nàng trả lời cái gì, xong liền híp mắt từ biệt nàng, cùng Duy Khắc Thác rời .
Bên ngoài cơn mưa thì nổi gió lạnh, Mục Lôi tiễn hai vị khách xong, sợ nàng lạnh nên đóng cửa lều .
Nam nhân chậm rãi về phía giường, chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hỏi: "Vừa các nàng chuyện riêng gì thế, mặt nàng đỏ lựng lên kìa."
Khí huyết hổ buồn bực của Thương Ninh Tú vốn bình tĩnh , bây giờ nhắc , gò má xu hướng ửng hồng, nàng hạ thấp tầm mắt, hậm hực : "Không liên quan đến ngươi."
Mục Lôi tiếp lời, trong lều chốc lát yên tĩnh trở , bầu khí vi diệu ngưng trọng, chỉ còn tiếng gió vù vù thỉnh thoảng lướt qua bên ngoài lều.
Thương Ninh Tú ấm áp cho lắm, rụt tay trong chăn lông, cúi đầu, lấy hết can đảm, cuối cùng vẫn tạm thời buông xuống sự rụt rè và liêm sỉ trong lòng, mở miệng : "Hiện giờ ngươi ... , ân tình của ngươi, trả xong ."
Mục Lôi liền đoán nàng chẳng lời nào ho, khẩy một tiếng : "Ân tình? Cho nên?"
Thương Ninh Tú mấp máy môi, sự chăm chú của đôi đồng t.ử màu hổ phách , vẫn kiên trì những lời : "Cho nên chúng thanh toán xong , chuyện , trách ngươi. Nếu như ngươi đồng ý, đợi khi trở về Trung nguyên, thể dùng danh nghĩa của Hầu phủ, chiêu mộ những cô gái trong khắp lãnh thổ Đại Ngân hướng về quan ngoại, nguyện ý gả tới thảo nguyên, giải quyết vấn đề thiếu nữ nhân cho bộ lạc của ngươi... Ngươi thả ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-26-27-di-ung-voi-han.html.]
Chương 27
Nàng càng , lông mày Mục Lôi nhướng càng cao. Nam nhân chằm chằm nàng với nụ như như , Thương Ninh Tú ánh mắt bỗng thấy hoảng sợ vô cớ. Những ngón tay giấu chăn nhung của nàng siết c.h.ặ.t lấy tay áo, tìm kiếm chút an ủi cho bản cái chằm chằm đó.
"Nói xong ?" Mục Lôi hỏi nàng.
Thương Ninh Tú lên tiếng, trong lòng căng thẳng. Mục Lôi gật đầu, tiếp: "Được, ông đây sẽ tính sổ với nàng. Trước gì cũng coi như cứu nàng hai , từ thảo nguyên đến Ngân Quan ít nhất cũng mấy ngàn dặm đường, ở giữa chỉ mỗi một bộ lạc lưu manh là Ba Xà. Nàng là vợ bái Lang Thần của , thể vượt ngàn dặm đưa tiễn, coi như quy đổi thành một ơn cứu mạng nữa, chiếm hời của nàng ."
Nam nhân lộ rõ vẻ lưu manh vặn cổ, khớp xương phát tiếng vang rắc rắc giòn tan. Hắn trực tiếp đưa tay cởi áo ngoài ném mạnh lên giường: "Đã nàng dùng cách để trả ơn, một đêm mà đủ. Ba ơn cứu mạng, ít nhất cũng đổi lấy ba đêm hoan lạc giường chứ."
Sắc mặt Thương Ninh Tú trong nháy mắt trắng bệch, nỗi đau thấu tim gan tối qua dường như bỗng nhiên sống . Đừng là dáng vẻ bệnh tật ốm yếu hiện giờ cho dù là lúc nàng khỏe mạnh hảo nhất, cũng tuyệt đối chịu nổi sự giày vò từ thể như hổ sói của .
Hắn là cố ý, loại trải nghiệm mà thêm hai nữa, nàng thể nào còn mạng mà trở về.
Mục Lôi ném áo xong liền bước lên một bước bộ cưỡng ép, khí thế áp bức từ cơ thể cường tráng thật sự khiến ngạt thở. Chỉ mới một bước thôi dọa Thương Ninh Tú hoa dung thất sắc, hét lên lùi phía . Nàng kiềm chế nước mắt trào giàn giụa khắp mặt, điên cuồng lắc đầu từ chối: "Ngươi đừng qua đây, hu hu hu... ngươi đừng qua đây, đau lắm..."
Mục Lôi vốn dĩ định thật, mục đích chỉ là dọa nàng, hiển nhiên mục đích đạt một cách dễ dàng.
Nam nhân quỳ một gối lên giường, giữ một cách xa gần với nàng, đủ để tạo sự chấn nhiếp nhưng kích thích phản ứng quá khích của nàng: "Tự nghĩ cho kỹ , món nợ tính như . Hôm nay nếu nàng gật đầu, qua cái thôn chẳng còn cái quán nữa , nếu còn để ông đây thấy câu đó, thì sẽ dễ dàng bỏ qua như ."
Thương Ninh Tú đến mức nấc lên, chỗ nào cũng đau nên động tác nhanh nổi, thể quấn trong chăn nhung loay hoay hai ba cái mới thành công lùi về phía đến cách an .
Trong lòng Mục Lôi ngứa ngáy, ngứa đến mức sắp nổ tung. Nhất là nữ nhân còn vô thức đạp lên đùi một cái để mượn lực, nàng giày, cú đạp nhẹ nặng, giống như mèo cào một cái, thể cảm nhận chân thực hình dáng bàn chân nhỏ nhắn .
Muốn nắm lấy cổ chân , kéo nàng từ trong chăn , để bàn chân nhỏ nhắn đạp lòng bàn tay cho nắm lấy, nắm thật c.h.ặ.t...
thôi bỏ , nàng đang thương, lôi thấy sờ thấy mà ăn thì càng giày vò hơn.
"Đừng nữa, mắt đau ? Sưng như quả hạch đào kìa." Mục Lôi thở dài một , nữa thuyết phục bản để " em" chịu ấm ức chờ thêm ít ngày. Hắn định đưa tay lau nước mắt cho nàng nhưng tay đưa một nửa, thấy dáng vẻ kinh hoảng thất thố của nàng mới nhớ còn cái chứng bệnh quá khích ch.ó má gì đó. Thế là trong lòng nam nhân càng thêm phiền toái, nhíu mày : "Chạm một cái cứ như gặp quỷ, thế mà còn bàn điều kiện với ."
"Ai ... cùng ngươi... bàn bàn bàn điều kiện chứ... là ngươi tự ... vô ... vô lưu manh... ngươi tự thêm ." Thương Ninh Tú thở , một câu tiếng nấc ngắt thành mấy đoạn, nàng quệt lung tung nước mắt mặt .
Vẻ hoa lê dính hạt mưa của mỹ nhân vốn dĩ động lòng nhưng cách của Thương Ninh Tú thật sự quá nũng nịu. Mục Lôi vốn nổi khác lóc ỉ ôi, giờ phút hiếm thấy cảm thấy phiền toái.
Hắn khuôn mặt nhỏ nhắn như mèo mướp của nàng ngược nảy sinh một cỗ tâm tình vui vẻ, bình sinh đầu tiên hạ giọng chuyện với khác: "Được , nàng xem nàng kìa, mặt mũi tèm lem hết cả, lấy nước cho nàng rửa mặt nhé?"
Thương Ninh Tú mất một lúc lâu mới lấy nhịp thở, khẽ khụt khịt mũi, lí nhí : "Ta tắm."
Mục Lôi tự nhóm lò đun nước, đầu liếc nàng một cái, thuận miệng : "Biết nàng thích sạch sẽ, tối qua khi nàng ngủ rửa cho nàng . Chỗ đó bôi t.h.u.ố.c, hiện giờ nhất nên dính nước, tối nay khi t.h.u.ố.c sẽ tắm cho nàng ."
"...Bôi t.h.u.ố.c?" Thương Ninh Tú cứng đờ giường, sắc mặt khó coi, gian nan hỏi: "Ngươi... còn tắm... cho ?"
"Ừ." Mục Lôi trả lời nhẹ nhàng tùy ý: "Tối qua lúc hôn lễ mặt vẽ hình totems, hơn nữa nhiều mồ hôi như , đương nhiên tắm."
Trước mắt Thương Ninh Tú tối sầm vì choáng váng.
Trước đó vẫn luôn để ý vì chỉ thấy đau, hiện giờ khi nhắc nhở, Thương Ninh Tú mới muộn màng nhận nơi vết thương quả thật cảm giác mát lạnh dính dính giống như t.h.u.ố.c mỡ.
"Ta hỏi qua Duy Khắc Thác , nếu vệ sinh thì cứ bình thường, dù t.h.u.ố.c mười hai canh giờ một , ảnh hưởng gì ." Động tác tay Mục Lôi nhanh nhẹn, miệng cũng ngừng nghỉ, từng câu từng chữ đều đập da mặt mỏng manh của Thương Ninh Tú. Sắc mặt nàng đỏ bừng, vội vàng rụt cả đầu trong chăn nhung: "Ngươi câm miệng! Đừng nữa!"
Nước nóng rửa mặt nhanh đun xong, Mục Lôi đặt chậu đồng lên giá gỗ, đôi tay to vắt khô khăn vuông. Trong đôi mắt màu hổ phách ẩn chứa sự toan tính riêng, như bình thường gọi nàng: "Qua đây, rửa mặt cho thoải mái chút."
Suy nghĩ trong lòng Mục Lôi là đó khí giữa hai vẫn luôn căng thẳng, nàng phản ứng mạnh một chút cũng là bình thường nhưng hiện giờ hòa hoãn hơn . Lúc Duy Khắc Thác chẩn đoán cho nàng là tiếng thảo nguyên, bản Thương Ninh Tú vẫn luôn nàng khả năng mắc trạng thái gọi là "dị ứng" với sự tiếp cận của , cho nên đối mặt với sự thăm dò của cũng cách nào ngụy trang .
Mục Lôi vươn một bàn tay ướt át về phía nàng, trời lạnh, bên còn lờ mờ bốc trắng, dịu dàng vô hại, giống như đang dụ dỗ con mồi ngây thơ rơi cạm bẫy.
Thương Ninh Tú lề mề một lúc lâu mới để lộ đôi mắt từ trong chăn nhung một cái, chậu nước mặt , chậm chạp di chuyển. Từ vị trí đối diện nam nhân, nàng từng chút một tiến gần chậu đồng, khẽ hít mũi, do dự dừng ở vị trí cách một cánh tay.
Mục Lôi rũ mắt liếc nàng, để giảm bớt sự uy h.i.ế.p của bản nên đó nhúc nhích, lên tiếng thúc giục: "Đứng xa thế gì, mau qua đây." Hắn khẽ cử động ngón tay, dụ dỗ tới bên cạnh .
Giá gỗ dựng bên mép giường, Thương Ninh Tú nghiêng di chuyển đến ở mép giường. Nàng tránh bàn tay to đang lơ lửng giữa trung của , dùng động tác biên độ nhỏ kéo cái giá về phía một chút, đó nhúng những ngón tay thon dài của trong nước nóng.
Tiếng nước vang lên trong trẻo, Mục Lôi quan sát động tác của nàng, để dấu vết mà xích gần. Giữa hai chỉ cách một cái chậu đồng, Thương Ninh Tú hai tay nâng khăn vuông đắp nhẹ lên mặt, ngước mắt lên thấy nam nhân to lớn lù lù bên cạnh thì giật thon thót. Nàng theo bản năng lùi về một bước, khăn vuông cũng rơi tòm trong nước.
"Ở nhà nàng đều hầu hạ đúng ." Mục Lôi so đo chuyện nàng lùi , cố giữ giọng điệu bình thường nhất thể, đưa tay vớt chiếc khăn vuông của nàng từ trong nước vắt khô, đó vươn qua chậu đồng định nâng mặt nàng lên.
Thương Ninh Tú tránh né đôi tay to nhưng phản ứng và tốc độ của nàng hiển nhiên đều bì kịp Mục Lôi, nhất là sải tay của nam nhân dài, dễ dàng tóm nàng.
Bàn tay Mục Lôi nắm lấy gáy nàng, đầu ngón tay mang theo xúc cảm thô ráp khống chế nàng nhẹ nhàng dùng sức xoa bóp da gáy, dường như dùng cách để trấn an con mèo nhỏ thể xù lông bất cứ lúc nào. Thế nhưng khăn vuông của nam nhân còn kịp đưa đến mặt nàng, Thương Ninh Tú bắt đầu biểu hiện khó thở rõ rệt.
Nàng giãy giụa thoát phía , thở cứ nghẹn ở cổ họng lên . Mãi đến khi Mục Lôi chịu buông tay thả nàng , Thương Ninh Tú lùi về mấy thước, cảm giác tim đập nhanh như đ.á.n.h trống mới từ từ bắt đầu dịu .
Mục Lôi đó, sắc mặt đen sì dạng .
Thương Ninh Tú cuối cùng cũng thở , nàng dáng vẻ của Mục Lôi, liên tưởng đến mấy trải nghiệm đó, cho dù hiện giờ choáng váng chậm chạp đến cũng phản ứng kịp, nàng hỏi : "Ta mắc bệnh gì?"
Nàng dường như đoán điều gì đó, trong giọng thậm chí còn mang theo vài phần mong chờ và vui vẻ khó nhận .
"Chẳng qua là mạnh quá nên thương thôi, bệnh tật cái gì, nhẹ chút là ." Mục Lôi ném khăn trong nước, trả lời một đằng hỏi một nẻo.
Lúc Thương Ninh Tú chẳng còn tâm trí mà để ý dùng từ thô lỗ thế nào nữa, nàng lộ hàm răng trắng bóng, vội vàng cầu chứng: "Ta đối với ngươi còn giá trị nữa đúng ? Ngươi chạm , sẽ nổi mẩn khắp , tim đập nhanh, ngạt thở."
Thương Ninh Tú càng ánh mắt càng sáng lên, cuối cùng nhịn mà bật thành tiếng: "Cắn lưỡi c.h.ế.t, tự sát cũng ngươi ngăn cản nhưng nếu ngươi còn dám bừa, thể tim đập nhanh, hụt mà tự ngạt thở c.h.ế.t đấy."
Nhìn dáng vẻ đắc ý , Mục Lôi nàng chọc cho tức : "Có nàng sốt đến ngốc ? Ông đây đầu tiên thấy vui vẻ vì bệnh đấy."
Nhận sự xác nhận từ chính miệng , Thương Ninh Tú càng thêm vui vẻ, đến khép miệng, cảm thấy thể nặng nề dường như cũng theo đó mà trở nên nhẹ nhõm hơn vài phần.
"Cười cái rắm, mụ vợ ngốc." Mục Lôi bất lực, khẽ nhạo một tiếng.
Đêm thảo nguyên xưa nay vốn lạnh lẽo, ban ngày đó còn ánh mặt trời chiếu rọi nhưng hôm nay trời mưa xong, nhiệt độ khi màn đêm buông xuống càng thấp hơn.
Phía rèm vải bốc lên nóng nghi ngút, Thương Ninh Tú ngâm trong thùng tắm hồi lâu ngoài. Một là vì sợ cái lạnh khi rời khỏi nước, hai là vì những vết đỏ nỡ đang chi chít khắp nàng.
Quận chúa kiều thịt quý, tấm ngọc ngà từ nhỏ đến lớn ngay cả một thước lòng bàn tay cũng từng chịu, giống như miếng ngọc bích tì vết, chỉ cần xoa nhẹ chạm đều để dấu vết. Vậy mà giờ đây nam nhân như vẽ tranh, tô lên đầy những mảng màu đậm nét.
Thương Ninh Tú dựa thùng tắm hồi lâu động tĩnh, so với phản ứng dùng sức chà rửa khi nhục đầu tiên, lúc nàng ngược yên tĩnh hơn nhiều. Bởi vì rửa sạch nữa .
Bên ngoài Mục Lôi vẫn đang đun nước, cách tấm rèm hỏi nàng một câu: "Nước nguội , để thêm chút nước nóng cho nàng. Trời lạnh , ngâm nước nóng nhiều một chút lợi cho cái thể ốm yếu bệnh tật của nàng."
Dòng suy nghĩ miên man của Thương Ninh Tú tiếng bước chân của nam nhân cho giật , nàng vội vàng lên tiếng từ chối: "Không cần , ngươi đừng , ngâm nữa." Sau đó luống cuống tay chân chuẩn dậy.
Tiếng nước vang lên rào rào, cùng lúc đó Mục Lôi cũng sải bước vén rèm .
Thương Ninh Tú hét lên một tiếng, vội vàng trốn trong nước, ôm lấy bản xoay tránh ánh mắt của gấp gáp đuổi : "Ngươi... ngươi cút ngoài! Ai cho phép ngươi đây!"
Ánh mắt Mục Lôi lưu luyến tấm lưng trắng muốt như mỡ dê . Bước chân nam nhân hề nàng ảnh hưởng chút nào, vẫn cứ theo tốc độ của mà tới, xách thùng gỗ đổ đều nước nóng trong thùng tắm của nàng, đổ miệng ngậm trêu chọc: "Trước đó nàng đắc ý , cái vẻ đắc ý đó ? Nhìn hai cái cũng mất miếng thịt nào ."
Mục Lôi trơ mắt cái cổ trắng ngần của nàng đỏ bừng lên, cũng là do hổ là nước nóng hun đỏ.
Thương Ninh Tú lưng về phía , gục bên mép thùng tắm, hai má nóng bừng như sắp bốc cháy. Đã thế nam nhân lưng dường như cố tình trả thù hành vi lúc chiều của nàng, cố ý chậm động tác, cuối cùng lúc còn té chút nước nóng trong thùng lên lưng nàng, dọa Thương Ninh Tú rụt cả cổ .
"Từ từ mà ngâm, vội."
Nam nhân xách thùng rỗng vén rèm ngoài. Thương Ninh Tú bên còn dám ở lâu, sợ lát nữa thêm chuyến nữa. Tai nàng đỏ lựng như sung huyết, vội vàng dậy dùng khăn tắm lau khô nước , mặc từng lớp quần áo .
Thương Ninh Tú túm c.h.ặ.t vạt áo từ rèm, tóc nàng b.úi gọn cố định bằng một cây trâm ngọc, hai má ửng hồng, đều toát lên thở mời gọi hái khi tắm gội.
Mục Lôi dạng chân ghế một cách thô lỗ, một tay chống lên mặt bàn, quần áo cũng che giấu những đường nét cơ bắp rõ ràng ẩn bên . Sau khi một mật xác thịt, Thương Ninh Tú dường như thể hiểu nhiều thứ. Ví dụ như hiện giờ nàng bỗng dưng thể cảm nhận sự đổi trong ánh mắt của Mục Lôi, cũng như những thớ cơ bắp đang căng cứng .
Nếu cảnh tượng xảy ngày hôm nay, Thương Ninh Tú chắc chắn sẽ sự nóng bỏng trong đáy mắt dọa sợ. nay khác xưa, vị Quận chúa tôn quý dường như nắm kim bài miễn t.ử của , trong lòng theo đó mà nảy sinh một sự ỷ .
Nàng thậm chí còn nảy sinh một niềm vui sướng thầm kín như như . Nhìn buộc kiềm chế, đen mặt chịu thiệt, trong lòng liền loại đắc ý và khoái cảm của sự trả thù.
Trong lòng nàng căng thẳng cũng sợ hãi nhưng đều bằng d.ụ.c vọng trả thù đang sinh sôi nảy nở giờ phút , nhất là khi còn cố ý nhân lúc nàng tắm rửa mà trêu chọc nàng khó xử.
Thèm mala quá
Thế là Chiêu Hoa Quận chúa dương dương tự đắc hất cái cằm thon gọn trắng nõn của lên, dáng vẻ đó giống như đang : Ngươi thể gì ?