Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 21 - 22: Hy vọng trốn thoát

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm là một ngày nắng trời, Mục Lôi mở cửa lều cho thoáng gió và đón ánh sáng, đó lượt tháo dỡ những món đồ mua ở chợ hôm qua, phân loại sắp xếp từng khu vực.

Hắn , mua cho Thương Ninh Tú một chiếc gương trang điểm to rộng sáng bóng, còn dành riêng một góc để đặt bàn trang điểm nhỏ cho nàng, đặt bọc trang sức lên đó, huýt sáo một tiếng về phía Thương Ninh Tú đang bên cạnh, dùng ánh mắt hiệu cho nàng qua xem: "Mấy thứ nàng tự bày biện , mấy cái , cất cái khác."

Tay chân Mục Lôi nhanh nhẹn, đống bọc đồ đầy đất xử lý sạch sẽ, ngay cả đống vỏ bọc thừa cũng thu dọn ném ngoài, tổng cộng cũng chỉ mất đến một canh giờ là xong xuôi.

Nam nhân ghé miệng ấm tu một ngụm nước lạnh lớn, mặt trời với Thương Ninh Tú: "Chiều nay ngoài chút việc, nàng cứ ở trong trướng nghỉ ngơi cho khỏe, đồ ăn vặt đều ở trong hộp, ăn gì thì tự lấy, thương đội đến đây cũng thường xuyên lắm, nàng cứ ăn thoải mái ."

Thèm mala quá

Giọng điệu Mục Lôi nhẹ nhàng, chỉnh giáp tay sắt của . Ngày mai là ngày đại hôn của bọn họ, treo khẩu vị suốt mấy ngày nay, trong lòng nam nhân sớm ngứa ngáy chịu nổi, khi thời gian ước định càng đến gần, sự mong chờ và hưng phấn của Mục Lôi cũng theo đó mà tăng lên.

Trạng thái của Thương Ninh Tú thì trái ngược với , hưng phấn bao nhiêu thì tâm trạng nàng nặng nề bấy nhiêu. Thương Ninh Tú vốn còn định hôm nay tìm cớ để chợ phiên nữa, giờ ngoài thì lập tức cuống lên: "Ngươi ?"

Nam nhân trả lời nàng ngay, im lặng một lát nhàn nhạt : "Việc trong bộ lạc, mặt trông coi."

Mục Lôi thừa hiểu chút tâm tư trong lòng nàng đang toan tính điều gì, khẽ khẩy một tiếng, cho nàng cơ hội thêm lời nào nữa, khi đưa cơm trưa trướng liền trực tiếp rời .

Lúc , Thương Ninh Tú thấy tiếng khóa cửa bên ngoài, trong nháy mắt nàng chịu nổi sự đổi cảm xúc , như kích động bỗng lao tới đập mạnh cửa lớn: "Dựa cái gì mà ngươi nhốt như ! Ngươi thả !"

Nàng đập đến đỏ bừng cả lòng bàn tay, nam nhân bên ngoài vẫn dứt khoát bỏ , sống mũi Thương Ninh Tú cay xè, dựa khung cửa trượt xuống đất, tủi luống cuống lẩm bẩm: "Thả ..."

lúc , ánh sáng nơi cửa lều lờ mờ hắt bóng dáng một , Thương Ninh Tú vốn tưởng Mục Lôi nên trong lòng kích động nhưng khi dậy nàng liền phát hiện bên ngoài Mục Lôi, dáng cao, trông trạc nàng, cảm giác vẻ là một nữ nhân.

Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Thương Ninh Tú dâng lên một linh cảm mãnh liệt, nàng tràn đầy hy vọng hỏi vọng cửa: "Là ai? Cô là A Thuần ?"

Người bên ngoài gì nhưng trong lòng Thương Ninh Tú càng thêm chắc chắn: "Cô là A Thuần đúng , cuối cùng cô cũng đến tìm !"

Đại bi đến đại hỉ, tâm trạng Thương Ninh Tú từ đáy vực lao thẳng lên chín tầng mây, nàng kích động đến mức tê dại cả đầu ngón tay, tiếp: "Cô thể giúp mở cửa ? Thương đội vẫn , chúng vẫn còn cơ hội, chỉ cần về Trung nguyên, dù là đất Hòa Thạc cũng , kiểu gì cũng cách trở về Đại Ngân."

Cách vài nhịp thở, bên ngoài cuối cùng cũng lên tiếng nhưng là tiếng nhỏ nhẹ, : "Cô còn chạy trốn ? Thảo nguyên quá rộng lớn, một nữ nhân an trở về Trung nguyên, đúng là mơ giữa ban ngày."

Trái tim Thương Ninh Tú như thứ gì đó bóp nghẹt, biểu cảm mặt nàng đông cứng .

"Thương đội mà cô , chiều nay đúng là sẽ đến trại để thu mua hàng hóa nhưng bọn họ tuyệt đối thể nào mang theo ngoài biên chế, nhất là những nữ nhân thuộc về bộ lạc như chúng . Bọn họ dựa thảo nguyên để kiếm cơm, giúp bắt là may lắm ."

"Đừng phí công vô ích nữa, từ ngày đầu tiên đến đây , cả đời đều c.h.ế.t ở đây . Cô cũng thôi, mạng của chúng giống ."

Thương Ninh Tú thậm chí còn cảm thấy nữ nhân bên ngoài đang .

Nàng , A Thuần hề định bỏ trốn, thậm chí cũng chẳng thấy nàng trốn thoát.

Thế là Thương Ninh Tú gì nữa, nàng thể trông cậy nữ nhân , cô tuyệt đối thể nào giúp đỡ , thậm chí còn khả năng hỏng việc.

Người bên ngoài cũng lên tiếng nữa, chỉ lẳng lặng một lúc, xoay rời .

Mục Lôi dẫn theo mấy em đắc lực trong bộ lạc cùng tiến hành giao dịch thương mại với đoàn thu mua của thương đội.

Len, nhung và thịt cừu thượng hạng vùng Quan ngoại, đá mã não và đá lam hồng đặc sản chân núi, những con ngựa chứng béo khỏe mạnh sức chạy tuyệt vời thảo nguyên, còn cả những con chim ưng săn mồi dũng mãnh hung dữ nhưng trung thành hộ chủ. Đây đều là những thứ khiến giới nhà giàu ở Trung nguyên yêu thích săn đón, sẵn sàng vung tiền như rác.

Sau khi xong việc chính quan trọng, Mục Lôi một vòng quanh tế đàn hôn lễ để kiểm tra. Hiện trường cho ngày mai bố trí tất, đám thanh niên trong bộ lạc đều nhân dịp lễ hội hiếm để vui chơi thỏa thích, đám nam nhân thô kệch sắt đá hùa theo giỏi, chuẩn , tạo nên một bầu khí vô cùng náo nhiệt, nhất là khi thời gian đếm ngược ngày càng gần kề, khí càng thêm đậm đặc.

Khi Mục Lôi mang theo bánh hấp và canh thịt dê trở về trướng của , mặt vẫn còn vương nét , đám em thấy liền vây quanh trêu chọc đùa giỡn một hồi, khiến càng thêm mong chờ bữa tiệc cuồng hoan trong hôn lễ sắp tới ngày mai.

Thương Ninh Tú một trong góc, nàng ôm lấy bắp chân, mặt biểu cảm gì, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó giống như đang ngẩn ngơ, dáng vẻ hồn xiêu phách lạc, ngay cả khi Mục Lôi về nàng cũng chú ý tới.

"A!" Cả Thương Ninh Tú ôm ngang qua khoeo chân bế bổng lên, ưu thế chiều cao của Mục Lôi đối với nàng mà là treo lơ lửng quá cao, nàng ngắn ngủi kinh hô một tiếng, nam nhân bế đến xuống bên cạnh bàn.

"Nghĩ cái gì thế, mắt đờ đẫn cả ." Nam nhân thô lỗ, đặt nàng lên đùi vòng tay ôm lấy: "Đói , đây uống chút canh thịt, nàng gầy kìa."

Thương Ninh Tú bây giờ giống như tối qua chăn quấn c.h.ặ.t khó cử động, nhoáng cái chui tọt xuống khỏi , lùi xa mấy bước.

Tâm trạng Mục Lôi đang , cũng so đo với nàng mấy chuyện vặt vãnh , tự múc canh bát, lựa những miếng thịt ngon nhất cho nàng.

Canh thịt dê hầm với củ cải, bốc lên mùi thơm hấp dẫn nhưng Thương Ninh Tú chút cảm giác thèm ăn nào, tâm trạng quá mức căng thẳng lo âu, nàng thậm chí còn cảm thấy trong dày cuộn trào, ngửi thấy mùi là nôn.

Mục Lôi bày biện đồ ăn xong xuôi thì gọi nàng qua , Thương Ninh Tú chậm chạp xuống đối diện , thật sự thể nào hứng thú nổi với bát canh thịt , để tránh việc nam nhân bá đạo dùng biện pháp mạnh, nàng miễn cưỡng cầm một miếng bánh hấp nhỏ tay bộ tịch, chốc chốc bẻ một miếng ăn vài ngụm.

Đã đến giờ , chợ phiên của thương đội chắc chắn dọn hàng, sáng sớm mai sẽ xuất phát rời khỏi bộ lạc Già Lam.

Thương Ninh Tú cảm thấy ngón tay lạnh lẽo tê dại, lén ngước mắt nam nhân đối diện một cái, Mục Lôi đang ngửa đầu uống cạn bát canh thịt trong một , uống xong còn khẽ ợ một tiếng. Thấy ánh mắt sang, Thương Ninh Tú vội vàng cụp mắt xuống.

Cơm còn ăn xong, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Thương Ninh Tú "vút" một cái phắt dậy ngoài, tuy khả năng lớn nhưng ngộ nhỡ là A Thuần đổi ý định thì ...

 

Chương 22

khi Mục Lôi mở cửa, bên ngoài là Duy Khắc Thác và Cổ Lệ Đóa Nhi. Thương Ninh Tú cách nào khống chế sự thất vọng của , trở về chỗ cũ.

Duy Khắc Thác đến để đưa hỉ phục đại hôn, y bưng một chiếc rương gỗ, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, những lời chúc phúc với của .

Cổ Lệ Đóa Nhi thì nhảy chân sáo xông , đặt m.ô.n.g phịch xuống bên cạnh Thương Ninh Tú, lấy món đồ trong lòng khoe với nàng. Đó là một chiếc mũ miện hình đầu sói, đính những chuỗi hạt mã não và hạt châu xanh đỏ, toát lên một vẻ hoang dã thô mộc nhưng Thương Ninh Tú trong mắt chỉ cảm thấy đôi mắt điểm bằng hạt châu đỏ giống như là đao phủ bắt nàng vĩnh viễn thể trở .

Cổ Lệ Đóa Nhi ríu rít gì đó bên tai, Thương Ninh Tú lọt, thực tế đêm về trôi qua thế nào nàng cũng nhớ rõ lắm, chỉ cảm thấy bản cứ mơ mơ màng màng, bầu trời tối đen bên ngoài sáng lên .

Sắc trời lộ chút ánh sáng lờ mờ, vách trong của lều trướng hắt lên một màu xám tím lạnh lẽo, lòng bàn tay Thương Ninh Tú toát mồ hôi lạnh, cuộn trong chăn nhung nhúc nhích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-21-22-hy-vong-tron-thoat.html.]

Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng động, gõ cửa, đó là giọng nam trầm dày cao thấp một tràng tiếng thảo nguyên dồn dập, Thương Ninh Tú loáng thoáng trong đó mấy chữ "Khố Mục Lặc Nhĩ", hiển nhiên tới tìm Mục Lôi, hơn nữa thời gian thì lẽ xảy chuyện gì gấp gáp.

Mục Lôi mở mắt ngay lập tức, tay chân xuống giường nhanh, gần như gây tiếng động gì, nếu bản Thương Ninh Tú lúc đang tỉnh thì chắc chắn sẽ thể phát hiện .

Trong tầm lờ mờ, nam nhân nhanh ch.óng mặc quần áo, đáp bên ngoài một câu tiếng thảo nguyên, mở gian phòng nhỏ bên trong phòng chứa đồ để lấy đồ. Thương Ninh Tú im lặng lén , thấy lúc trong tay thêm một chiếc nỏ sắt và một hàng tay áo mũi tên sắc bén, nhanh ch.óng buộc lên trang kỹ càng.

Sau khi xong công tác chuẩn , Mục Lôi mở cửa ngoài, bộ quá trình động tác của đều nhẹ, cơ bản phát tiếng động lớn nào, thật khó tưởng tượng một gã nam nhân thô kệch cao lớn như trong tình huống vội vàng mà còn thể đến mức độ .

Trước đây Thương Ninh Tú chỉ cho rằng sức trâu, giờ nghĩ , thủ cũng vô cùng nhanh nhẹn.

Sau khi nam nhân ngoài, Thương Ninh Tú thêm một lát, xác nhận sẽ vì quên đồ mà đột ngột , mới từ giường dậy.

Nàng cả đêm nghỉ ngơi bao nhiêu, hốc mắt sưng đau, nàng cảm thấy thể cứ chờ c.h.ế.t ở đây như , nhất định chút gì đó nhưng một khao khát mãnh liệt như rốt cuộc nên bắt đầu tự cứu như thế nào.

Thương Ninh Tú mò mẫm cửa thử một chút, quả nhiên bên ngoài khóa.

Nàng suy nghĩ một chút, ôm một tia hy vọng gian phòng chứa đồ tạp vật mà Mục Lôi lúc nãy, bên trong đó còn một cánh cửa nhỏ, đây Thương Ninh Tú từng chú ý tới chỗ .

Cánh cửa sắt khép c.h.ặ.t kẽ hở, đóng kỹ, Thương Ninh Tú dùng sức kéo mấy , mỗi chỉ thể nhích một chút xíu, cuối cùng đến dùng sức thứ năm mới thành công mở cửa , bên trong đúng như nàng dự đoán, quả nhiên bày nhiều binh khí.

Binh khí sắc bén, những con d.a.o đen sì dựng ở bên trong, đầy mùi sát phạt. Thương Ninh Tú cẩn thận chọn lựa, cuối cùng lấy một thanh d.a.o găm lưỡi mỏng nhất, tay nàng run rẩy nhưng kiên định, mười ngón tay run run nắm c.h.ặ.t cán d.a.o.

Cửa lớn của lều trướng vốn dĩ khe hở nhưng chịu nổi lưỡi d.a.o mỏng c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn . Lực tay của Thương Ninh Tú tính là lớn nhưng vẫn thể nương theo lưỡi d.a.o sắc bén xuyên qua, xuống nửa tấc liền chạm chướng ngại vật là thanh chắn ngang bên ngoài.

Vụn gỗ gọt rơi đầy đất, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c Thương Ninh Tú đập thình thịch như nhảy ngoài, nàng sợ Mục Lôi phát hiện, cũng khi liều lĩnh một phen thì nhưng đây là cơ hội duy nhất cuối cùng của nàng.

Nếu sáng nay Mục Lôi đột nhiên việc gấp gọi , Thương Ninh Tú chút nghi ngờ hôm nay sẽ canh giữ bên cạnh nàng cả ngày cho đến khi đại hôn.

Sau khi d.a.o găm qua mài cắt vài , thanh khóa gỗ bên ngoài và ổ khóa kim loại cùng rơi xuống đất, tạo nên âm thanh lớn nhỏ, trong lòng Thương Ninh Tú vui mừng khôn xiết, d.a.o găm cũng cầm chắc mà rơi xuống đất.

Khóe miệng nàng nhếch lên nụ , vốn định mang theo v.ũ k.h.í bên để phòng nhất, chỉ tiếc thanh d.a.o găm tìm thấy vỏ, tiện cầm. Thế là Thương Ninh Tú nhanh ch.óng đưa quyết định, ném d.a.o găm cùng thanh khóa rơi xuống trong phòng, đóng cửa như cũ để che giấu.

Sắc trời bên ngoài còn sáng hẳn, lạnh tan hết vẫn thấu xương, Thương Ninh Tú ngoài lạnh đến rùng , nàng ôm cánh tay liên tục xoa xoa, nhiệm vụ hàng đầu của nàng bây giờ là nhanh ch.óng nghĩ cách tìm một con ngựa.

Khi ánh dương buổi sớm từ từ dâng lên, ánh nắng vàng kim bắt đầu rải xuống thảo nguyên, tốc độ trời sáng rõ ràng nhanh hơn, bao lâu bắt đầu truyền đến từng tiếng chim hót, các lều trướng trong bộ lạc cũng bắt đầu lục tục ngoài hoạt động.

Trên trạm gác ở cổng lớn của trại, nam nhân trẻ tuổi trực đêm dậy vươn vai, một chân đạp lên lan can bảo vệ vận động gân cốt, từ xa thấy thương đội đang nhổ trại khởi hành thảo nguyên đang nhanh chậm về phía .

Khi ngang qua bộ lạc Già Lam, đội ngũ dừng , tách một tiểu đội mười kéo theo hai chiếc xe trống to rộng về phía bên .

Thương đội dừng ở nơi cách cổng lớn bộ lạc hơn một trăm mét, đó là quy tắc của bộ lạc thảo nguyên, đến thăm bắt buộc đợi ở ngoài cách an chờ lính canh cử đến kiểm tra, cho phép mà vượt biên giới đều sẽ xử lý như kẻ xâm nhập.

Người dẫn đầu thương đội tên là Lý Ngạn, chính là nam nhân giám sát ở trạm vận chuyển ngày hôm đó, buôn thảo nguyên nửa đời , vô cùng hiểu quy tắc của bộ lạc thảo nguyên, thuận lợi giao tiếp và chấp nhận kiểm tra của ngoại tộc đến kiểm tra, lính kiểm tra đầu hiệu cho trạm gác, cho phép qua.

Lính kiểm tra về trạm gác dùng tiếng thảo nguyên giải thích với đồng bạn: "Vốn dĩ hôm qua thương đội mua xong , về tính toán lượng cảm thấy vẫn mua thêm hai xe lông cừu mang về nữa, ở đây canh một lát, đại ca Khố Mục Lặc Nhĩ dẫn ngoài đuổi rắn , gọi A Tư Mặc tính giá cả."

Lý Ngạn và bộ lạc Già Lam thường xuyên qua buôn bán, giá cả vẫn như cũ, nhanh đạt thống nhất với đối phương, mấy nam nhân ngoại tộc trẻ tuổi thể cường tráng nhận lấy xe trống từ tay Hán, kéo nhà kho chuồng cừu phía để bốc hàng.

Mấy trai ngoại tộc sức lực khá lớn, sự khác biệt về c.h.ủ.n.g t.ộ.c khiến bọn họ trời sinh sức lực dùng mãi hết, trong kho đều chất đống hàng tồn cạo từ cừu mùa xuân năm nay, chất cao như núi, bọn họ hì hục nhảy lên nhảy xuống bốc đầy hai xe lớn.

Mấy nam nhân coi việc việc như rèn luyện thể, ha hả dùng tiếng thảo nguyên trò chuyện bốc hàng, ai nấy đều đang mong chờ bữa tiệc lửa trại tối nay, sự hưng phấn đều cao.

Lông cừu dùng dây thừng bó thành mấy đống to bằng , đầy ắp hai xe lớn nặng trịch kéo ngoài, giao tay những thương nhân Hán .

Người của thương nhân Hán nhận bàn giao hàng hóa, lông cừu xe chất cao, thảo nguyên trọng lời hứa, vô cùng kiêng kỵ việc kiểm kê hàng hóa ngay mặt, Lý Ngạn là quy tắc, liếc mắt vết hằn bánh xe lăn mặt đất trong lòng đại khái nắm chắc, vẻ mặt như thường phất tay hiệu cho đám phu khuân vác trực tiếp kéo .

Lý Ngạn khung xe từ từ về phía cổng lớn bộ lạc, dùng tiếng thảo nguyên hàn huyên với A Tư Mặc để duy trì giao tình: "Còn hai tháng nữa là đến Tết của Trung nguyên chúng , gần đây sẽ qua nữa, ước chừng chuyến Tết, cũng chính là tháng hai, đến lúc đó, còn mong giữ cho loại lông cừu qua đông nhất nhé, giá cả nhất định khiến hài lòng..."

Đám phu khuân vác dừng xe ở bên cạnh hàng rào bên ngoài trại xổm bên vệ đường nghỉ ngơi chờ đợi.

Thương Ninh Tú bịt mũi trốn trong đống lông cừu dày cộm , nàng vóc mảnh mai, cộng thêm chiếc xe rộng chừng hai ba mươi thước vuông, chỗ lớn, nàng lén kẹp giữa hai đống lông cừu, bên ngoài gần như chút khác thường nào.

Thương Ninh Tú thấy tình hình bên ngoài cũng hiểu tiếng thảo nguyên mà những đó , xe bỗng nhiên dừng hồi lâu, trong lòng nàng sốt ruột, nhịn lén dùng tay vạch hai đống lông cừu bó kỹ một khe hở ngoài, cái đầu tiên thấy là một hàng rào gỗ đóng đinh sắt, nàng nhận đây là hàng rào bao quanh bên ngoài của bộ lạc, hơn nữa là mặt sẫm màu , hướng nàng đang ở hiện giờ là hướng ngoài.

Quận chúa Đại Ngân tôn quý từng vui mừng vì bệ hạ khen ngợi, vui mừng vì một con tuấn mã thượng hạng hiếm trong cả nước, vui mừng vì giành vị trí đầu trong buổi săn b.ắ.n mùa xuân của hoàng gia, tất cả những trải nghiệm đây, thế mà đều sánh bằng sự nhảy nhót trong lòng nàng giờ phút khi thành công vượt qua lớp hàng rào .

Thương Ninh Tú kiềm chế lén mỉm bên khóe miệng, đúng lúc ánh mắt chợt lóe, cảm giác tầm mắt thế mà chạm một trong khoảnh khắc, trong lòng nàng "thịch" một cái lỡ một nhịp, hoảng hốt rụt tay về để lông cừu khép che khuất nàng.

A Thuần chạy chậm gần hàng rào, nàng xác định thấy bên trong đó một đôi mắt, trốn ở trong đó.

A Thuần hai tay nắm lấy lan can, tình hình mắt cần hỏi cũng đoán vài phần, thương đội đến thu mua lông cừu, nữ nhân qua mặt tất cả nhân cơ hội trốn trong. Hàng hóa thảo nguyên đưa bao giờ sai sót, ít nhất là trong phạm vi tầm của bộ lạc Già Lam, thương nhân Hán thường sẽ để họ thấy tự kiểm kê hàng hóa.

Mà thương đội đường thủy tuyến Nhị Nhất, điểm lên thuyền sông Mịch La cách đó xa, chỉ dùng mắt thường cũng thể thấy, cách khác, về mặt lý thuyết, đám thương nhân ít nhất là khi vận chuyển hàng hóa lên thuyền sẽ kiểm kê xe cộ...

Nói chừng, thật sự cơ hội theo bọn họ cùng trở về Trung nguyên.

A Thuần rời , nàng một nữ hầu ba chồng nhưng mãi thấy hy vọng đào tẩu thành công, nàng nhát gan cũng quý mạng sống, dám dùng tính mạng của để đ.á.n.h cược một chuyện hư vô mờ mịt.

Mà bây giờ cơ hội đang bày ngay mắt nàng .

Giọng của A Thuần khó giấu sự kích động, nắm lấy lan can gấp gáp nhỏ: "Ngươi giúp với, cầu xin ngươi, đưa cùng !"

 

 

Loading...