Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 18 - 19: Răng sữa

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Ninh Tú đành khẽ đáp: "Đa tạ chỉ điểm." Rồi xoay rời .

Những phu khuân vác và thầy sổ sách ở trạm vận chuyển đều thuộc biên chế thương đội, tuy tướng mạo nổi bật nhưng ai nấy đều thính nhạy và vô cùng lanh lợi, một trong đó kiểm kê hàng hóa dặn dò phu khuân vác đóng gói cẩn thận, đó sang đón tiếp Mục Lôi:

"Vị gia , đồ đạc của ngài sắp đầy một xe , bên hông vẫn còn nhét thêm ít đồ lặt vặt nữa, ngài chọn thêm ? Nếu chọn thì bảo các sư phụ đợi một chút mới dán niêm phong xe."

Những thầy sổ sách tiếng thảo nguyên hơn nhiều so với các thương hộ, tuy vẫn còn lẫn chút khẩu âm tiếng Hán thể tránh khỏi nhưng thể đối đáp giao lưu trôi chảy.

"Chọn đầy hãy niêm phong." Mục Lôi liếc chiếc xe một cái, : "Đồ mua còn nhiều, ước chừng thêm một xe nữa, các ngươi trông coi cho kỹ."

"Được, ạ."

Thương Ninh Tú vẫn luôn trong tầm mắt của Mục Lôi, nàng như vẫn còn chút hứng thú với mấy sạp trang sức , loanh quanh xem xét vài cái, cuối cùng quan sát bên ngoài trạm vận chuyển một lúc, bộ như đang dạo nhàn rỗi đến bắt chuyện với quản lý bãi đang canh chừng ở cửa trạm.

Người quản lý bãi là một nam nhân trung niên, hai bên thái dương lấm tấm tóc bạc, năm tháng bôn ba khắp nơi khiến một gương mặt phong sương nhưng tháo vát, hai ria mép che dáng miệng, biểu lộ cảm xúc chằm chằm đám phu khuân vác đang việc qua , vài phần khí độ giận mà uy.

Nếu là nữ quyến trong nhà của dân thường lẽ sẽ thật sự dọa sợ đôi chút nhưng Thương Ninh Tú là Quận chúa từng diện kiến thánh thượng thiên nhan, tự nhiên sẽ dễ dàng dọa nạt.

"Đại bá..." Thương Ninh Tú đến gần một chút, lời còn khỏi miệng, nam nhân dùng giọng lạnh lùng cứng rắn chặn : "Tiểu nương t.ử chớ nán chỗ , cẩn thận lao công đều là kẻ thô kệch mắt đụng ngài."

Thương Ninh Tú vốn còn định dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục, giờ câu đầu tiên nam nhân đa phần kẻ dư thừa lòng đồng cảm, bèn cũng lãng phí thời gian nữa, thẳng mục đích đến đây.

Nam nhân bất động thanh sắc đảo mắt nàng một cái, dường như đang đ.á.n.h giá. Thương Ninh Tú sợ soi mói như , nàng lòng tin nghi thái khí độ của đều thứ mà đám tiểu dân nơi phố chợ thể so sánh, chỉ mong vị lão bá trông vẻ chút trọng lượng mắt đừng quá kém.

Đối phương chỉ nàng một cái dời mắt , trả lời bằng giọng điệu vẫn lạnh lùng cứng rắn như cũ: "Ta lời cô là thật giả, thật cũng mà giả cũng xong, thảo nguyên quy tắc của thảo nguyên, lão phu thể vì một cô mà cắt đứt đường tài lộc của cả thương đội, cái giá đắc tội với sói thảo nguyên lão phu gánh nổi, tiểu nương t.ử mời về cho, chuyện cứ coi như từng qua."

"Ngươi chỉ cần ngươi tin , nếu thương đội các ngươi vì chuyện mà đứt đường tài lộc, Trung Nghị Hầu phủ sẽ chịu trách nhiệm bồi thường gấp đôi tổn thất..."

Lời của Thương Ninh Tú còn hết, nam nhân xoay thẳng sang chỗ khác canh chừng, bày dáng vẻ tình .

Trong lòng Thương Ninh Tú gấp giận, còn đuổi theo, bỗng nhiên bả vai vỗ một cái, nàng giật nảy , đầu , là hình cao lớn của Mục Lôi đang phía .

Tim nàng hẫng một nhịp, xác định bao nhiêu đoán bao nhiêu, liệu mấy ngày tiếp theo canh chừng nàng nghiêm ngặt hơn . Thương Ninh Tú chút chột , hỏi : "Ngươi, ngươi đều xong ?"

Đã là giữa trưa, ánh mặt trời chiếu lên mái tóc màu hạt dẻ của một tầng ánh sáng vàng óng, đồng t.ử của nam nhân trong veo, phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, chỉ tùy ý : "Đói , ăn chút gì đó."

"Ồ, ." Thương Ninh Tú ôm tâm sự trong lòng, gật đầu qua loa theo .

Đến chiều, Mục Lôi sắm sửa thêm ít gia sản, bạc vụn châu báu mã não cứ vung như hạt đậu, cũng chẳng chút vẻ đau lòng nào. Thương Ninh Tú cả buổi chiều cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, hình thức của thương đội cũng như trong thương đội đều giống lắm với dự tính của nàng, mượn cơ hội trốn về xem chuyện dễ dàng.

Lúc trở về bộ lạc Già Lam thì mặt trời sắp lặn về tây.

Ban ngày càng lúc càng ngắn, nhiệt độ cũng ngày một thấp hơn, từng đàn chim nước đậu ven sông Mịch La, tuần qua tìm kiếm quả mọng bên bờ nước, chuẩn cho mùa đông sắp tới.

Cổ Lệ Đóa Nhi kẹo mạch nha dính răng, lưng ngựa liền tìm Duy Khắc Thác đòi hôn, dùng tiếng thảo nguyên ồn ào: "Chàng mau giúp với, cạy !"

Hai nhiệt tình phóng khoáng cứ thế công khai ôm hôn ngay lưng hai con ngựa, ánh hoàng hôn chiếu mắt Thương Ninh Tú cay xè như dầu ớt khiến nàng mở , vội vàng chớp mắt liên tục mấy cái đầu tránh .

"Có gì mà trốn, chuyện bình thường bao, phu thê Trung nguyên các nàng mật , cha nàng với nương nàng mật ? Nếu thì nàng chui từ ." Giọng của Mục Lôi rõ ràng đường phi ngựa, Thương Ninh Tú hiện giờ tâm trạng nặng nề cũng chẳng tâm tư tranh luận với rằng đây cùng một chuyện, vó ngựa của Tang Cách Lỗ tung lên cổng trại, khi phanh thì qua hai bước.

Nam nhân xuống ngựa xong liền ôm Thương Ninh Tú xuống, từng sờ qua xúc cảm ôn hương nhuyễn ngọc nàng, hiện giờ cho dù cách một lớp y phục cũng thể dễ dàng nhớ , một thứ, ăn tủy vị.

Hai cánh tay như vách sắt của Mục Lôi bế ngang nàng lên, theo quy củ mà tâng nàng lên một chút, lúc đỡ lấy nàng thì để thể mềm mại rơi xuống lòng bàn tay nặng hơn một chút.

Trong lòng Thương Ninh Tú tâm sự, tưởng rằng đặt xuống là thể , kết quả vẫn cứ buông, còn chịu buông tha mà tiếp tục đề tài : "Nói xem, cha nương nàng bình thường mật ?"

"Ngươi, ngươi!" Mặt Thương Ninh Tú trong nháy mắt câu chọc cho đỏ bừng, ánh hoàng hôn càng thêm kiều diễm ướt át, hương hoa ngào ngạt như , tất nhiên sẽ dẫn dụ ong bướm cuồng loạn say mê, Thương Ninh Tú trong lúc tình thế cấp bách mắng một câu dồn dập: "Không hổ."

Lời còn hết, nam nhân dùng hai tay đỡ lấy chân nàng ôm ở bên hông , tự ý vùi mặt trong cần cổ thơm tho ngát hương hoa nhất .

"Ngươi buông !" Thương Ninh Tú khí huyết dâng trào, tên nam nhân cầm tinh con ch.ó c.ắ.n một cái lên cổ nàng, cũng dùng sức, cứ dùng răng day day như thế.

Hơi nóng phả từng đợt từng đợt, Thương Ninh Tú cảm thấy hổ đến mức sắp bốc khói, kinh hoảng luống cuống ngó xung quanh xem ai thấy , tay chân ngừng đ.ấ.m đá .

Mặc kệ nàng đ.ấ.m đá thế nào, nam nhân một da dày thịt béo cảm giác, nàng ôm theo kiểu diện tích tiếp xúc của hai vốn dĩ lớn, tùy tiện giãy giụa một cái đều là cọ xát một mảng lớn , cái đầu màu hạt dẻ đang vùi cổ nàng đẩy thế nào cũng .

Thương Ninh Tú cuống lên, nhắm ngay cái cổ đang lộ mắt của mà c.ắ.n xuống một cái.

Chiêu Hoa Quận chúa tôn quý bao nhiêu năm nay, từng c.ắ.n như đàn bà chanh chua thế bao giờ, lúc quả thật là ép đến phát điên .

Nam nhân phát một tiếng than thở là cảm xúc gì, buông lỏng răng như ý nàng , những giận, ngược cảm xúc hưng phấn còn chiếm thế thượng phong, mạc danh kỳ diệu thành tiếng, khích lệ nàng: "Dùng sức thêm chút nữa, thử xem."

Thương Ninh Tú khổ thể tả, sự dẻo dai của cơ bắp quả thật bật cả răng, lúc căng lên thể dùng sức , nàng thở hồng hộc c.ắ.n nổi, lúc nhả mà chỉ để làn da màu lúa mạch một vòng dấu răng nhỏ nhắn thanh tú, đến da cũng cọ rách .

Mục Lôi chỉ cử động cổ một chút là rõ tình hình, lớn sảng khoái, còn quên ấn đầu cổ trêu chọc nàng: "Mèo con đáng yêu, vẫn còn răng sữa ."

Trên dấu răng khó tránh khỏi dính nước bọt của nàng, ấn một cái như cọ ngược trở về , Thương Ninh Tú thật sự là tên mãng phu chọc cho tức điên, giãy giụa kịch liệt một hồi mới rốt cuộc nhảy từ xuống.

Cô nương khuê nữ chồng chịu ấm ức lau nước bọt dính gò má đỏ bừng, thẹn giận trừng mắt lùi về phía , thoáng qua bất chợt liếc thấy cách cổng trại xa, phía một túp lều, nữ nhân Trung nguyên tên là A Thuần đang một ở đó, bao lâu .

Trên mặt A Thuần vẫn nhạt nhẽo biểu cảm như , khi thấy vẻ mặt đầy nhục nhã của Thương Ninh Tú, sự u ám đáy lòng như rắn độc bò lên. Giống như trong cơn mưa xối xả, thấy bên cạnh cũng ướt sũng nhếch nhác y hệt , liền cảm thấy hả hê.

Thương Ninh Tú chỉ thoáng qua thần tình của A Thuần từ xa, còn kịp rõ, một lời xoay bỏ .

Trước khi hoàng hôn tắt hẳn, mấy xe hàng lớn đầy ắp của thương đội vận chuyển an đến bộ lạc Già Lam.

Tổng cộng bốn xe, trong đó hai xe buộc đầy đồ đạc của Mục Lôi, bảy tám cái lều khác trong bộ lạc cộng cũng mới vặn gom đủ hai xe còn mà thôi.

Các công nhân lao lực một lời cắm cúi việc, chuyển từng bao lớn bao nhỏ dỡ xuống xe trong lều của Mục Lôi. Món hàng cuối cùng đưa lều, sắc trời cũng sắp tối đen, thầy sổ sách theo kiểm hàng đưa sổ sách đối chiếu xong cho Mục Lôi ký tên xác nhận, tranh thủ khi trời tối đen dẫn theo phu khuân vác đ.á.n.h xe về điểm tập kết ở chợ.

Trong lều thắp đèn dầu, Thương Ninh Tú chằm chằm đủ loại bao kiện mở chất đầy trong góc, đầu lưỡi đắng ngắt.

Mục Lôi kiểm hàng nên lỡ giờ cơm, cơm tối bên lều lớn dọn , nam nhân bèn xắn tay áo tự tay, nhóm lò lửa nhỏ bắc lên một cái nồi sắt cỡ , chiên trứng cho dậy mùi thơm thêm nước nấu mì.

Mãi cho đến khi một bát mì trứng gà thơm nức mũi đặt mặt Thương Ninh Tú, nàng mới từ trong cơn thất thần hồi phục , chút kinh ngạc bát mì trông giống như đầu bếp Trung nguyên mắt, ngạc nhiên : "Ở , ngươi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-18-19-rang-sua.html.]

"Không thì còn ai đây." Mục Lôi xuống đối diện nàng, "Tranh thủ ăn lúc còn nóng."

Tâm trí Thương Ninh Tú để việc ăn uống, đũa trong bát chậm chạp gảy qua chọc , tương phản mãnh liệt với nam nhân đang ăn như hổ đói giải quyết sạch một bát mì lớn ở đối diện.

Mục Lôi uống cạn cả nước mì đó đặt mạnh bát xuống bàn, giải thích với nàng: "Muộn , sợ nàng đói bụng, uất ức nàng ăn tạm một bữa, ngày mai nướng thịt cho nàng ăn."

"Hả?" Thương Ninh Tú lơ đãng một cái, c.ắ.n một miếng nhỏ trứng gà chiên vàng cháy cạnh thơm phức, trong lòng vẫn đang đấu tranh dữ dội.

 

Chương 19

Nàng hỏi dò thêm chút tin tức hữu dụng về thương đội từ chỗ nhưng sợ chiều nay vốn thấy đang chuyện với thương nhân Hán, hiện giờ xem việc gì, hỏi một cái ngược khiến sinh nghi.

Do dự mãi chẳng nên lời, bầu khí cũng trở nên trì trệ trầm lắng.

Lúc Thương Ninh Tú bắt đầu ngẩn thứ hai, Mục Lôi nữa, dậy lục lọi trong đống bao kiện mua hôm nay, tìm gói thực phẩm mở , rút d.a.o găm, rạch một miếng thịt khô xuống cắt thành lát mỏng, chuẩn bỏ nồi hấp một phần cho nàng.

Đun nước nóng nhanh đến thế, nam nhân ghế, miệng ngậm một lá bạc hà, mặt biểu cảm chờ đợi.

Thèm mala quá

"Chuyện là..." Thương Ninh Tú c.ắ.n đũa, thăm dò , dáng vẻ thôi do dự mấy nhịp thở đó vẫn khỏi miệng: "Ta hôm nay một đại thẩm trong thương đội , bọn họ còn đến các trạm chợ khác ? Lịch trình của loại thương nhân lưu động đều sẽ thông báo cho các ngươi ?"

"Ừ, lính trinh sát cưỡi ngựa nhanh mở đường ." Nam nhân ăn no tỏ lười biếng nhàn nhã, giống như một con sư t.ử lớn biếng nhác, "Đường thủy nhanh hơn đường bộ nhưng cũng nguy hiểm, sông Mịch La chảy xuyên qua thảo nguyên, bọn họ tuyến hai một, khi khỏi phạm vi lãnh địa Già Lam chúng còn ba dặm đường mới đến phạm vi thế lực của bộ lạc tiếp theo."

Thương Ninh Tú điểm bất thường, hỏi: "Giống như đường núi hoang dã giữa hai thành, dễ sinh trộm cướp ?"

"Phải, cùng một ý đó." Nam nhân nhếch môi gật đầu.

Nước trong nồi vặn sôi, Mục Lôi đặt giá gỗ hấp thịt, dường như ý định tiếp tục đề tài , Thương Ninh Tú để tâm, kéo cái ghế nhỏ gần , ngẩng đầu truy hỏi: "Cho nên ngươi nguy hiểm, tuyến đường từng xảy chuyện?"

Vóc dáng Mục Lôi to lớn rắn chắc, Thương Ninh Tú bên cạnh trông như một cục bông nhỏ nhắn, xinh xắn trắng trẻo, khơi gợi khiến nhịn tay trêu ghẹo.

Ánh lửa soi sáng sườn mặt tú lệ của nàng, nam nhân nghiêng mắt liếc , váy áo thảo nguyên chiết eo, vốn dĩ nổi bật đường cong, mà tư thế thể nàng nghiêng về phía , càng khiến bộ n.g.ự.c ép hình dáng rõ rệt.

Ánh mắt Mục Lôi chậm rãi lướt từ nàng lên, "Xảy chuyện là bình thường, thương đội cũng tự mang theo tiêu sư hộ tống nhưng gặp khác còn dễ , chứ đụng đám ch.ó ngao do con rắn vô nuôi thì ít chịu thiệt."

"Bởi vì đó đường về trại từng đụng độ bộ lạc Ba Xà ? Bọn họ sẽ chạy quanh phạm vi bên ngoài lãnh địa bộ lạc nhà khác ? Đây chẳng là cường đạo thảo nguyên ư..." Thương Ninh Tú c.ắ.n môi, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sáp về phía một chút, "Ngươi hôm qua ngoài tuần tra lãnh địa, cũng thấy dấu vết gì ? Phải , cho nên ngươi mới như ."

Nam nhân trả lời nàng, tự dậy, ánh mắt Thương Ninh Tú dõi theo , thấy mà chẳng chẳng rằng đến bên bàn uống một ngụm lớn nước lạnh.

Lúc chuyện tự toát một luồng khí chất lạnh lùng kiêu ngạo khó thuần, Thương Ninh Tú từ nhỏ gặp qua nhiều quan quyền quý, cũng đều là những kẻ lộ vui buồn mặt, giỏi ngụy trang cảm xúc, nàng ít nhiều đều thể phỏng đoán chút tâm tư đối phương. tên nam nhân thô lỗ thảo nguyên khác, cảnh sinh trưởng và quy tắc hành xử của hai khác một trời một vực, nhiều lúc nàng thật sự thể lý giải nổi sự chuyển biến cảm xúc của nam nhân .

Không ai chuyện, trong lều yên tĩnh một lát, tiếng nuốt ừng ực của nam nhân trở nên đặc biệt rõ ràng, qua một hồi lâu Mục Lôi mới nhạt giọng đáp: "Phải, hôm qua ở vùng đất ngập nước ngoài rìa lãnh địa phát hiện dấu chân ch.ó, gần đây rắn hoạt động thường xuyên, thái bình lắm."

Trong lòng Thương Ninh Tú đ.á.n.h trống liên hồi, khoan hãy nàng thể thành công lén lút trộn , lỡ như trót lọt thật, mà thương đội đầu bộ lạc khác cướp, thì mới thật sự là phận hẩm hiu.

Mục Lôi cố ý tránh ánh mắt nàng nhưng Thương Ninh Tú cứ sáp mặt , đầu nàng còn cao tới bả vai nam nhân, ngẩng đầu hỏi: "Cho nên nguy hiểm mà ngươi chỉ đơn thuần là tuyến đường, ngươi cảm thấy thương đội khả năng sẽ gặp chuyện ?"

Nàng đầy bụng tâm tư, tự nhiên chú ý đến sự đổi trong ánh mắt nam nhân, cái miệng nhỏ đỏ mọng cứ đóng đóng mở mở, Mục Lôi chằm chằm một lúc, thở hắt một nặng nề, dằn mạnh ấm trong tay xuống bàn, "bộp" một tiếng vang trầm khiến nữ nhân nhỏ bé mắt giật nảy .

Ngay đó dùng đôi bàn tay to lớn xốc nách nàng, nhấc bổng lên đặt thẳng lên bàn.

Mọi chuyện xảy quá nhanh, Thương Ninh Tú thậm chí còn kịp phản ứng đè ngửa .

Cảm giác mất trọng lượng khi ngửa khiến đồng t.ử Thương Ninh Tú co rút trong thoáng chốc, Mục Lôi khi đặt nàng xuống, tay vươn giật phăng đai lưng, lực tay mạnh đến mức thắt lưng Thương Ninh Tú cũng kéo thốc lên theo.

"Tên mãng phu , ngươi gì!" Thương Ninh Tú giãy giụa dậy, lập tức dùng một tay ấn ngược trở mặt bàn.

Mục Lôi khống chế nàng quả thật quá dễ dàng, mặc cho Thương Ninh Tú giãy đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hai chân đá văng ghế đổ xuống đất, chỉ cần ép về phía một cái, cả nàng chèn c.h.ặ.t mép bàn thể động đậy.

"Ngươi sẽ động , ngươi gì!" Thương Ninh Tú nhanh như b.ắ.n, cuống đến mức run rẩy, hai tay cào cấu gỡ bàn tay to thô ráp cổ , dùng hết sức lực cũng tác dụng, nàng cảm thấy giống như cá thớt, sắp sửa đối mặt vận mệnh g.i.ế.c mổ.

Mục Lôi hậm hực giật phăng đai lưng của nàng, thở cũng trở nên nặng nề thô dốc, nhịn đến khổ nổi, cau mày quở trách: "Không cho mà cứ lượn lờ mặt ông đây, ai nó mà chịu nổi, chỉ còn thiếu một ngày nữa thôi, phá lệ một ?"

Hắn đợi nàng trả lời mà trực tiếp tay: "Còn tắm nước lạnh nữa là ông đây nổ tung mất, nghẹn hỏng nam nhân của nàng thì nàng hối hận kịp ."

Sự giãy giụa của Thương Ninh Tú cũng đạt đến đỉnh điểm ngay khoảnh khắc , nàng thét lên ch.ói tai, mặc kệ tất cả vặn vẹo cong lên, chiếc bàn chịu nổi lực lượng giằng co của hai đẩy trượt về phía , kéo lê mặt đất tạo âm thanh trầm đục kéo dài.

Mục Lôi sức lực lớn nhưng rốt cuộc vẫn kiêng dè nàng ngọc cành vàng nên thật sự xuống tay nặng để trấn áp, cái bàn động Thương Ninh Tú bắt khe hở trong nháy mắt, cố sống cố c.h.ế.t lăn từ bàn xuống.

Trong lúc hoảng loạn, vài chỗ Thương Ninh Tú tránh khỏi va đập cạnh bàn nhưng nỗi đau âm ỉ quan trọng bằng nguy hiểm sắp ập đến, nàng nín một hoảng loạn bỏ chạy mau ch.óng rời xa nam nhân , ngặt nỗi tư thế tiếp đất trọng tâm vững, loạng choạng vài bước suýt nữa thì đ.â.m sầm chiếc nồi sắt đang nung đỏ rực .

"Có mọc mắt hả, nàng chạy !" Mục Lôi kinh hồn bạt vía, nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cánh tay nữ nhân kéo giật trở .

Đối với Thương Ninh Tú mà , hai cánh tay của nam nhân chính là tường đồng vách sắt khó thoát nhất, khi dùng sức thì cứng như đá, cứ thế một một dễ dàng kẹp c.h.ặ.t ngang nàng lôi về phía giường, nàng ngay cả động đậy cũng xong.

Mục Lôi ấn nàng xuống giường, cảm xúc và biểu cảm của cả Thương Ninh Tú giống như một sợi dây đàn căng đến cực hạn, bất cứ lúc nào cũng khả năng đứt gãy, nàng vì kinh hãi mà trừng lớn hai mắt, nàng c.h.ế.t, nàng sống sót trốn khỏi nơi , trở về cố thổ Trung nguyên, trở về bên cạnh cha trong ngôi nhà của .

Đáng tiếc trời chiều lòng .

Mục Lôi thấy dáng vẻ nàng , ngay khoảnh khắc l.ồ.ng n.g.ự.c Thương Ninh Tú phập phồng hạ quyết tâm, nam nhân liền bóp c.h.ặ.t lấy khớp hàm của nàng, lực đạo bóp đến mức nàng đau điếng, trong nháy mắt liền trào nước mắt, Mục Lôi khẩy : "Học cái gì học học mấy cái chiêu trò rách nát , gì, c.ắ.n lưỡi tự vẫn ? Hàm răng sữa như mèo con của nàng c.ắ.n đứt ? Cùng lắm chỉ c.ắ.n sưng lên một cục to đau mất ba bốn ngày thôi."

Thương Ninh Tú giữ c.h.ặ.t nửa khuôn mặt tiến thoái lưỡng nan, cử động , lời cũng chẳng thể thốt , chỉ thể trừng mắt đầy phẫn uất.

"Nàng còn phục nữa cơ đấy." Mục Lôi hứng thú dạt dào ánh mắt nàng, châm chọc : "Biết c.ắ.n lưỡi thế nào mới c.h.ế.t ? Phải c.ắ.n đứt cuống lưỡi phun đầy miệng m.á.u, đến lúc đó m.á.u sặc hết khí quản, sống dở c.h.ế.t dở treo mạng mấy ngày, cho đến khi m.á.u nàng chảy khô. Không chỉ đau đớn, mà tướng c.h.ế.t còn thê t.h.ả.m xí."

Ánh mắt kiên định của Thương Ninh Tú d.a.o động, lộ thêm vài phần sợ hãi, đồng t.ử màu hổ phách của Mục Lôi ghé sát gần nàng, đầy vẻ hung hãn tiếp: "Mấy năm trong bộ lạc một kẻ phản bội, trốn tránh hình phạt cũng định c.ắ.n lưỡi tự vẫn, kết quả thế nào nàng ? Người thì c.h.ế.t, tự c.ắ.n thành kẻ câm, ngậm đầy miệng m.á.u ăn vô ngủ , vẫn cứ chịu hình."

Mục Lôi sự đổi trong biểu cảm của nàng liền đạt mục đích, hài lòng , lực đạo trong tay buông lỏng một chút, ngón cái thô ráp đầy vết chai nhẹ nhàng vuốt ve gò má bóp đỏ của nàng như để trấn an.

Nam nhân tiểu mỹ nhân tính tình bướng bỉnh, cũng sợ nàng thật sự chuyện quá khích gì thể cứu vãn nhưng cũng thể dễ dàng dừng , c.ắ.n răng mãi mới chọn một cách thỏa hiệp.

Trong khoảnh khắc , đồng t.ử Thương Ninh Tú chấn động dữ dội, ánh mắt tràn đầy vẻ thể tin nổi.

 

 

Loading...