Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 16: Thương đội
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tú cô nương, gặp !" Cổ Lệ Đóa Nhi mở to đôi mắt sáng lấp lánh chào hỏi nàng: "Các cũng chuẩn chợ phiên đúng , lúc nãy qua đây khác các sạp hàng bên ngoài sắp dựng xong , lát nữa chúng thể cùng qua đó."
Thương Ninh Tú mỉm gật đầu chào hỏi nàng , bên cạnh thêm một cô gái cùng, cảm giác khó chịu khi đám nam nhân ngoại tộc chằm chằm rõ ràng giảm nhiều.
"Oa, tỷ mặc y phục của bộ lạc Già Lam chúng quả nhiên là xinh nha." Ánh mắt Cổ Lệ Đóa Nhi lưu chuyển nàng: "Thương đội chắc chắn sẽ mang nhiều váy áo tới, bảo Khố Mục Lặc Nhĩ mua cho tỷ thêm mấy bộ, sắp sang đông ."
Nhân lúc Mục Lôi và Duy Khắc Thác đều , Thương Ninh Tú ý dò hỏi thêm chút tin tức từ Cổ Lệ Đóa Nhi, kết quả lời còn kịp khỏi miệng, cô nương nhiệt tình tự tìm chủ đề mới, kéo cánh tay nàng bảo nàng về hướng nào đó: "Tỷ xem, Tát Đan Đan đằng đang đ.á.n.h giá tỷ đấy, chính là nữ nhân mặc váy tím kìa."
Trong cả cái lều lớn chẳng mấy nữ nhân , Thương Ninh Tú dễ dàng theo hướng tay Cổ Lệ Đóa Nhi chỉ mà thấy Tát Đan Đan . Đó là một nữ nhân mang đậm phong tình dị vực, mái tóc xoăn sóng lớn màu nâu, đôi môi đầy đặn tô son đỏ thẫm, bên cạnh còn hai nam nhân tóc xoăn vạm vỡ cùng.
Tát Đan Đan thấy nàng sang cũng né tránh, cứ thế tiếp tục đ.á.n.h giá Thương Ninh Tú.
"Biết vì cô chằm chằm tỷ như thế ?" Cổ Lệ Đóa Nhi thần bí khoác tay Thương Ninh Tú ghé sát nàng, phân tích nàng: "Tỷ xem, ánh mắt , chút u oán, còn chút tò mò nhưng nhiều nhất vẫn là ghen tị."
"Muội thể nhiều thứ thế ư?" Thương Ninh Tú hồ nghi liếc nàng một cái.
"Biết là vì ." Cổ Lệ Đóa Nhi cũng trả lời nàng, tự úp mở, đôi mắt tròn xoe như nai con chằm chằm Thương Ninh Tú, thốt lời kinh : "Bởi vì cô vẫn luôn thèm khát thể của Khố Mục Lặc Nhĩ, chắc chắn là giao lưu với tỷ một chút, tỷ lén cho , sướng ?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh của Thương Ninh Tú đỏ trắng, nhanh ch.óng hất tay Cổ Lệ Đóa Nhi .
Cổ Lệ Đóa Nhi trêu ghẹo tiểu thư khuê các thành công, ôm bụng ha ha, nhích ghế từng bước theo sát m.ô.n.g Thương Ninh Tú: "Ái chà Tú cô nương tỷ đáng yêu quá, mặt tỷ đỏ lựng kìa, đừng mà, các cô nương trong trại đều chuyện , tỷ ánh mắt ghen tị của Tát Đan Đan xem."
"Muội ... thể ... ..." Thương Ninh Tú ấp úng mãi thốt nên lời, Cổ Lệ Đóa Nhi mắt khuôn mặt nhỏ nhắn trông vô hại như , nàng thật sự thể tưởng tượng nổi nàng thể mặt đỏ tim đập những lời giữa chốn đông ...
"Đừng hổ mà Tú cô nương, quanh đây chỉ hiểu tiếng Hán, tỷ cứ yên tâm mạnh dạn mà ! Nam nữ yêu mến là chuyện luân thường, nam nhân thèm khát thể nữ nhân, nữ nhân cũng giống thôi ưm..." Lời Cổ Lệ Đóa Nhi còn hết Thương Ninh Tú bịt miệng , nàng hoảng hốt như con mèo dọa sợ, mắt thấy hai nam nhân to lớn Mục Lôi và Duy Khắc Thác đang về phía , Thương Ninh Tú vội vàng nhắc nhở nàng : "Muội mau đừng nữa!"
Ánh mắt Mục Lôi quét qua hai cô gái, ánh mắt đ.á.n.h giá của nam nhân khiến Thương Ninh Tú chột vô cùng, cứ liên tục nhét đồ ăn mặt Cổ Lệ Đóa Nhi, sợ nàng lời gì đó c.h.ế.t .
Duy Khắc Thác đảo mắt, dùng tiếng thảo nguyên hỏi Cổ Lệ Đóa Nhi: "Nàng và cô chuyện gì thế?"
Cho dù hiểu tiếng thảo nguyên, Thương Ninh Tú cũng thể đoán câu của Duy Khắc Thác là hỏi cái gì, nàng dùng ánh mắt trách móc cảnh cáo Cổ Lệ Đóa Nhi, vội vàng hì hì gật đầu đảm bảo hiệu cho nàng yên tâm, đó Cổ Lệ Đóa Nhi dùng tiếng Hán mà ai cũng hiểu trả lời: "Nói chút chuyện của con gái thôi, đám nam nhân thối các đừng hỏi nhiều."
Thương Ninh Tú bưng sữa bò uống từng ngụm nhỏ, lơ đãng chạm ánh mắt của Mục Lôi, nam nhân đang chằm chằm nàng bằng ánh mắt dò xét, Thương Ninh Tú chột tránh .
Bánh bao thịt cừu thảo nguyên kích thước lớn, Thương Ninh Tú ăn nửa cái sắp no, lơ đễnh gặm nhấm phần nhân thịt còn , tầm mắt bỗng nhiên thấy Trát Khắc và hai nam nhân khác đang ở một cái bàn cách đó xa, diện mạo ngoại hình của ba thể vài nét tương đồng, chắc là hai em của .
Thương Ninh Tú liếc ba một cái, thăm dò hỏi: "Cô nương tên A Thuần hôm qua thấy, hình như cùng bọn họ ngoài."
Cổ Lệ Đóa Nhi theo tầm mắt của Thương Ninh Tú, hiểu : "Ồ, Trung nguyên tên A Thuần đó hả, tính cách cô nhút nhát lắm, đều mấy sẵn lòng chuyện với , Tú cô nương tỷ đáng yêu hơn nhiều. Cô nương A Thuần bình thường hình như đều khỏi lều, đây còn tưởng là con gái Trung nguyên các tỷ đều thích ngoài, bây giờ xem chắc là do vấn đề tính cách của cô ."
Thèm mala quá
Ăn xong bữa sáng, bốn liền cùng đến chợ phiên bên ngoài trại.
Sạp hàng của thương đội dựng ở vị trí cách bên ngoài bộ lạc Già Lam hai dặm, dọc theo bờ sông Mịch La, thuộc khu vực giao của hai bộ lạc, cần cưỡi ngựa qua đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-16-thuong-doi.html.]
Cổ Lệ Đóa Nhi một con ngựa màu đỏ tía , màu lông bóng loáng đậm đà, cổ và yên ngựa đều treo một chuỗi chuông và mã não lớn kêu leng keng, là ngựa của con gái.
Mục Lôi vẫn dắt Tang Cách Lỗ , Thương Ninh Tú nhớ ở mặt vẫn luôn giả vờ là cưỡi ngựa, thế nên cũng mở miệng yêu cầu vật cưỡi riêng.
Thể vóc của Tang Cách Lỗ tuyệt đối coi là sự tồn tại hiếm trong loài ngựa, nó lắc cổ chạy chậm , đây Thương Ninh Tú chú ý lắm, bây giờ coi như nhịn mà theo bản năng chú ý đến mấy b.í.m tóc nhỏ bờm của nó. Cũng may, đầu nàng là kiểu tết tóc đuôi bò cạp phức tạp, còn những cái đầu Tang Cách Lỗ chỉ là dây thừng bện ba sợi mảnh đơn giản nhất.
Mục Lôi trầm giọng ha ha một tiếng, quàng qua cổ Thương Ninh Tú hôn lên má nàng một cái: "Đừng lo, ông đây còn nhiều kiểu, đổi tết cho nàng, sẽ trùng kiểu với nó ."
"Ai thèm ngươi tết cho chứ." Thương Ninh Tú đẩy một cái thoát .
Thương đội từ Hòa Thạc tới xuất phát bằng đường thủy, đường sẽ qua ba điểm chợ phiên, đây là trạm đầu tiên, giữa hai bộ lạc lớn là Duy Thát và Già Lam, xung quanh còn thể kết nối thêm chút bộ lạc nhỏ lẻ tẻ.
Cách một xa thể thấy cảnh tượng đông nghìn nghịt náo nhiệt phía , chợ phiên cắm trại ở đây quy mô lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của Thương Ninh Tú, nghiễm nhiên là cảnh tượng phồn hoa chỉ ở kinh đô Đại Ngân, chẳng qua diện mạo đường qua là ngoại tộc ngoài quan ải.
Thổ dân của nhiều bộ lạc lớn nhỏ tụ tập tại đây, quần áo diện mạo đủ loại, điểm chung là nam nhiều nữ ít, hơn nữa tạng của nam nhân trông đều vô cùng vạm vỡ.
Còn đến gần, lông mày Thương Ninh Tú nhíu , nhiều thô kệch như tụ tập cùng một chỗ, trận thế trông chẳng giống đang mua đồ, mà giống đến cướp của g.i.ế.c hơn. Lại sang phía các thương nhân Hán, khoan hãy đến chiều cao trung bình thấp hơn một đoạn lớn, vai lưng vóc dáng đều gầy gò hơn rõ rệt.
Trước nàng , nhiều thương đội thích xuất quan ăn với ngoại tộc, kiếm nhiều nhưng trong mắt Thương Ninh Tú hành vi độ nguy hiểm thật sự cao, dù nơi núi cao hoàng đế xa, gặp ngoại tộc đ.á.n.h cướp bắt bớ thật sự là chuyện quá đỗi bình thường.
Đến mặt, khi mấy xuống ngựa thì vài Hán đón tiếp, tuổi đều lớn, là tiểu tư theo thương đội kiếm sống, phụ trách dắt ngựa của khách chuồng. Loại tiểu tư trực thuộc sự quản lý của thương đội, cơ bản tiếng thảo nguyên mấy, chỉ lo cắm đầu việc là .
Mục Lôi hiển nhiên là khách quen của chợ phiên, ném dây cương tùy ý cho một tên tiểu tư đang khúm núm trong đó, ôm Thương Ninh Tú trong.
Thương Ninh Tú thấy thằng nhóc trẻ tuổi gầy gò ốm yếu, sợ là còn chịu nổi một cú đá của Tang Cách Lỗ, nàng kìm đầu lo lắng mấy , Mục Lôi : "Người xuất quan lăn lộn theo thương đội ít nhiều vẫn chút bản lĩnh, mấy thằng nhóc lanh lợi lắm, chỉ cần gọi nó, chỉ dắt cưỡi thì bình thường sẽ xảy vấn đề gì."
Quả nhiên, thằng nhóc gầy gò thành thục kéo dây cương hai cái, Tang Cách Lỗ chỉ phì mũi một tiếng, chậm rãi theo.
Trong chợ phiên quả thật thể là cái gì cũng , đủ loại vải vóc váy áo, trang sức hộp trang điểm, đồ ăn vặt, khí cụ đồ dùng, còn nhiều món đồ lớn nhỏ từng thấy hoặc từng thấy, bày biện chật ních ba con phố dài.
Cổ Lệ Đóa Nhi kéo Duy Khắc Thác lao đầu đám đông biến mất tăm, Thương Ninh Tú câu nệ hơn bọn họ nhiều, mím môi tránh né dòng nhưng vẫn tránh khỏi nhiều ánh mắt đ.á.n.h giá dò xét xung quanh qua . Nàng ở trong đám thật sự quá bắt mắt, bất kể là thương nhân Hán bày sạp là ngoại tộc đến chợ ít nhiều đều thêm hai mắt.
Bàn tay to của Mục Lôi đặt lên vai nàng, thuận miệng : "Muốn cái gì cứ chọn, bao nhiêu cũng , cần lo khuân về , trong thương đội đều phu khuân vác và xe chở hàng, khi kiểm kê sẽ bao đưa trong trại."
"Chu đáo thế ư?" Thương Ninh Tú chút ngạc nhiên.
"Bọn họ đến để kiếm tiền, tự nhiên nghĩ chu tất cả các cách thể bán nhiều đồ hơn." Mục Lôi , hiếm khi tâm trạng tệ, giải thích thêm cho nàng hai câu: "Tiền tệ lưu thông ở chợ phiên là hạt bạc, thương hộ cũng sẽ trực tiếp nhận hạt mã não hoặc hạt lam hồng, mấy thứ đó ở thảo nguyên đáng tiền, bọn họ mang về Trung nguyên là thể bán đắt gấp mấy ."
Mục Lôi đưa Thương Ninh Tú đến sạp quần áo may sẵn , chủ sạp là một lão bác khuôn mặt hiền lành, con đường buôn bán ông nhiều năm, nhiều nên cũng học một ít tiếng thảo nguyên, tuy phát âm chuẩn lắm nhưng thể giao tiếp đơn giản, híp mắt đón tiếp chào hỏi, lời một nửa bỗng nhiên phát hiện nữ nhân mặc váy áo ngoại tộc tết tóc đuôi sam bên cạnh nam nhân khuôn mặt của Trung nguyên, lời trong miệng lão bác dừng, ánh mắt quét thêm nàng hai cái.
cũng chỉ hai cái mà thôi, thể ăn buôn bán nhiều năm như ở ngoài quan ải đều là cáo già, lời gì nên hỏi chuyện gì nên quản, trong lòng đều rõ.