Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 14: Thú vui chốn khuê phòng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú c.ắ.n nhẹ khóe môi, trong lòng chút do dự nhưng quả thật cũng mái tóc quý giá chịu tội rối, dù hiện giờ cũng cùng ở chung một phòng một ngày một đêm, ở đây cũng thứ ba thấy, ngày mai nếu thật sự thể nương theo thương đội mà chạy trốn, đường đào vong còn đến khi nào mới thể gội rửa ...
Nghĩ đến đây, Thương Ninh Tú bèn lời nghiêng xuống, cứ coi là gã sai vặt trong phòng là , nàng tự an ủi như .
Mục Lôi nương theo động tác của nàng vén lấy mái tóc ướt át , để nàng ở mép giường, từ từ thả tóc trong chậu nước ấm.
Đây là đầu tiên Thương Ninh Tú nghiêng một cách bình tĩnh như mặt nam nhân , hơn nữa cách giữa hai cũng tính là xa, khi ánh mắt nàng chạm đôi đồng t.ử màu hổ phách thì nên , bèn dứt khoát rũ mắt xuống nữa.
Mục Lôi múc nước ấm dội xuống, tiếng nước rào rào vang lên từng đợt.
Thương Ninh Tú gối một bên mặt lên cánh tay , thấy tiếng nước tạm ngừng, bỗng nhiên một bàn tay to ướt sũng nhéo vành tai nàng một cái, mang theo nước nóng hổi, dọa Thương Ninh Tú rụt cổ suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, Mục Lôi hỏi nàng: "Tai đỏ thành thế , nàng đang nghĩ đến cái gì ?"
"Ta, ngươi, tên đăng đồ t.ử nhà ngươi, lúc nào cũng động tay động chân thế!" Thương Ninh Tú tóc đang ướt tiện dậy, chỉ thể dùng tay che kín tai , hai má đỏ bừng mắng .
"Cái cổ của nàng trắng như tuyết , vành tai đỏ lên là bắt mắt bao nhiêu, thấy cũng khó. Nói , nghĩ đến cái gì ?" Mục Lôi khẩy một tiếng, miệng thì trêu ghẹo nàng nhưng động tác tay vẫn hề dừng , nhanh xả sạch mái tóc như gấm vóc của nàng, dùng khăn vải lau khô.
Thương Ninh Tú c.ắ.n c.h.ặ.t răng lên tiếng nhưng tai đỏ lên trông thấy, khó khăn lắm mới chịu đựng đến khi kết thúc, nàng vội vàng dậy, lui về phía vài bước tránh xa nam nhân .
Lực tay Mục Lôi lớn, ngay cả lau tóc cũng khô hơn nàng tự , đó lúc nàng tự gội xong thì đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước, đầu vai cũng thấm ướt một mảng lớn. hiện giờ thì khác, chỉ nhỏ nước mà còn vuốt mượt mà hơn nàng tự .
Nam nhân dùng luôn khăn lau tóc cho nàng để lau khô nước tay , ngọc trắng trẻo hồng hào trốn xa tít, lấy một chiếc lược sừng trâu từ trong tủ đồ , vẫy tay với nàng: "Lại đây, chỗ ."
Thấy Thương Ninh Tú yên tại chỗ nhúc nhích, Mục Lôi bất đắc dĩ : "Mau đây, hỏi nàng nữa, đỏ thì đỏ thôi."
Thương Ninh Tú lúc mới lên ghế, mặc cho nam nhân phía chải mượt ba ngàn sợi tóc đen của nàng.
Năm ngón tay nam nhân luồn giữa tóc nàng cảm nhận xúc cảm thần kỳ khác biệt , kìm cảm thán: "Tóc nàng thật đấy, ông đây cũng nỡ vò mạnh tay."
Bên ngoài vẫn còn mặt trời, nhiệt độ cũng hạ xuống, cộng thêm kỹ thuật lau tóc , nước cơ bản khăn vải thấm hút hết, tóc Thương Ninh Tú khô nhanh.
Mục Lôi chằm chằm bóng lưng thẳng tắp đoan chính của nàng, mái tóc dài quá thắt lưng rủ xuống mềm mại, trong lòng khẽ động, trực tiếp ấn nữ nhân đang định dậy xuống , đưa tay chia tóc nàng hai vuốt thành hai lọn, hì hì : "Ta tết hai b.í.m tóc cho nàng xem thử."
Thương Ninh Tú cảm thấy tên mãng phu thô kệch nên mấy thứ của con gái, khỏi cau mày, yên tâm hỏi: "Ngươi mà cũng cái ?"
Nàng trực tiếp từ chối , dù tóc nàng xưa nay đều do nữ sử chăm sóc, bản Thương Ninh Tú b.úi tóc nhưng cứ xõa tóc như quả thật là thất lễ.
"Sao , mấy b.í.m tóc nhỏ đầu Tang Cách Lỗ đều là do tết đấy."
Thương Ninh Tú: "..."
Động tác của Mục Lôi nhanh, chất tóc của nàng , tóc gãy rụng ít dài hơn lông ngựa nhiều, hiệu quả tết hai b.í.m tóc đuôi sam dài khiến Mục Lôi vô cùng hài lòng, bỗng nhiên dường như hiểu cái gọi là "thú vui chốn khuê phòng" mà Hán là ý gì, nam nhân kiệt tác của ha hả: "Hóa giúp nữ nhân chải đầu thú vị đến thế."
Thương Ninh Tú chút yên tâm về tay nghề của , thấp thỏm sờ soạng vài cái nhưng sờ kết quả gì, nàng đời bao giờ cần một tấm gương đồng như giờ phút .
Mục Lôi hiển nhiên là suy nghĩ của nàng, hứa hẹn: "Ngày mai thương đội đến, mua cho nàng một tấm gương lớn nhất. Còn cần cái gì nàng cũng nghĩ luôn nhưng mà sót cũng , thương đội thường xuyên đến, thiếu cái gì thì bổ sung cũng ."
Thương Ninh Tú thấy thương đội ngày mai thì trong lòng vui vẻ, hiếm khi mím môi gật đầu đáp một tiếng: "Ừm."
Có kỳ vọng và hân hoan, thời gian buổi tối trở nên đặc biệt khó khăn. Nàng trằn trọc khó ngủ, đến đêm khuya m.ô.n.g bỗng nhiên một bàn tay to ấm áp vỗ mạnh một cái: "Đừng động đậy nữa."
Thương Ninh Tú hít sâu một , đỏ bừng mặt, thịt m.ô.n.g thấy đau, do Mục Lôi tay nặng, chỉ là vị trí quá mức nhạy cảm: "Ngươi cái gì !!"
Sau đó trong bóng đêm, nàng thấy tiếng sột soạt, đó là tiếng áo lót của nam nhân ma sát, dường như đang dậy.
"Ngủ ngủ , động đậy nữa." Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Thương Ninh Tú vội vàng lùi về một đoạn, đáng thương co treo ở ngay mép giường.
Nam nhân bên cạnh lúc mới trở .
Thương Ninh Tú định là ngủ nhưng dám động đậy, chỉ nghiêng nửa tỉnh nửa mê nhắm mắt suốt nửa đêm, đến lúc gần sáng mới mơ màng ngủ một lát nhưng nhanh tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-14-thu-vui-chon-khue-phong.html.]
Thèm mala quá
Chất liệu đỉnh lều một nửa che nắng một nửa thấu quang, tiết trời cuối thu, mặt trời ngày một lên muộn hơn, lúc trời tờ mờ sáng Thương Ninh Tú mở mắt, nàng dỏng tai ngóng động tĩnh bên ngoài, cảm giác hình như qua nhưng giờ kỹ thì dường như nữa. Trong lòng nàng sốt ruột, sợ bỏ lỡ thời cơ thương đội nhưng cũng bây giờ còn quá sớm, nàng thể nóng vội như , nhất định bình tĩnh.
Cứ dày vò như , cuối cùng cũng đợi mặt trời buổi sáng mọc lên, trời sáng choang.
Mỗi ngày khi thức dậy Mục Lôi đều thích chuyện lắm, mặt nam nhân vẫn còn vương nét lười biếng tỉnh táo, đấy mặc quần áo rửa mặt.
Thần sắc của Thương Ninh Tú tích cực hơn nhiều, nàng vốn sợ lạnh, ngủ cũng chỉ để nguyên quần áo mà ngủ chứ cởi áo khoác, rời giường là dáng vẻ chỉnh tề thể ngoài, nàng theo dùng hạt muối và nước sạch để rửa mặt súc miệng.
Thân hình cao lớn của nam nhân bên cạnh bàn, ngửa đầu uống cạn một bình nước lạnh để qua đêm cho tỉnh táo, đôi mắt màu hổ phách nhàn nhạt liếc nữ nhân nhỏ bé đang bận rộn mắt.
Sau khi Thương Ninh Tú lau sạch khuôn mặt nhỏ nhắn, thuận tay sờ lên đầu , phát hiện tay nghề của hình như cũng tệ, b.í.m tóc ngủ một đêm cũng dấu hiệu lỏng lẻo, sờ cảm giác vẫn thể ngoài .
lúc , nàng thấy giọng lạnh nhạt tùy ý của nam nhân: "Cần thứ gì nghĩ kỹ , nhiều thì liệt kê một cái danh sách, trong tủ giấy b.út."
Động tác của Thương Ninh Tú cứng đờ , nàng đó nhúc nhích nữa, hỏi : "Tại ? Ta cũng cùng ."
"Nàng cứ ở trong lều đợi , lúc thương đội mở sạp đến , chen chúc mùi mồ hôi, thích hợp với loại tiểu cô nương cao quý như nàng."
"Ta để ý, cứ cùng ." Thương Ninh Tú chịu , cau mày : "Ngươi là một đại nam nhân, đồ đạc của con gái nhà ngươi chọn ? Mua về ý , chịu ấm ức chẳng vẫn là ." Nàng nắm rõ tính nết ăn mềm ăn cứng của nam nhân , c.ắ.n môi oán trách:
"Hơn nữa đây là đầu tiên thấy loại chợ phiên quan ngoại , chỉ xem náo nhiệt chút . Một ngẩn ngơ trong lều, từ sáng đến tối, chẳng thú vị chút nào. Ta , ngoài hít thở khí, ngươi canh chừng còn c.h.ặ.t hơn cai ngục, còn sợ chạy mất ."
Mục Lôi chằm chằm nàng, bỗng nhiên bật .
Ưu thế chiều cao của nam nhân rõ ràng, nhất là tướng mạo dị tộc với đường nét góc cạnh rõ ràng như Mục Lôi, khi để lộ ý với tư thế từ cao xuống thế , luôn mang theo một loại cảm giác miệt thị thâm sâu khó lường.
Dường như đang nhạo phép khích tướng ngây thơ vụng về của nàng.
"Thật sự cùng xem thử?" Mục Lôi hứng thú hỏi nàng.
Thương Ninh Tú thấy hi vọng, vội gật đầu với , đó liền thấy nam nhân chậm rãi xuống ghế dài. Khóe miệng vẫn ngậm ý , theo bản năng Thương Ninh Tú linh cảm lành, nàng cố tỏ trấn định, khi Mục Lôi vẫy tay gọi, nàng từ từ bước tới.
Nàng dừng cách một cánh tay, nam nhân đ.á.n.h giá dáng vẻ cẩn trọng của đóa mẫu đơn, khẽ một tiếng, hất cái cằm nhẵn nhụi lên : "Ta cạo râu ."
Trong lòng Thương Ninh Tú thót một cái, nháy mắt nhớ tới chuyện tối hôm qua, nàng đó lên tiếng, Mục Lôi dang rộng hai tay chống lên đầu gối, nghiêng về phía : "Nghe hiểu ?"
"Không hiểu cũng , dù gì là nàng việc cầu , hiểu thì thôi." Mục Lôi cũng miễn cưỡng, bình thản ở đó, chờ nàng cúi đầu.
Một lúc lâu trôi qua, con chim Vân Phưởng bướng lì vẫn đó nhúc nhích, bàn tay nàng nắm c.h.ặ.t nắm, nam nhân khẩy một tiếng: "Rất khó ? Xem nàng cũng lắm."
Hắn dậy bộ , dừng vài giây, nghĩ thông day day khóe môi tự .
Nam nhân dẫm một chân lên ghế dài, từ cao xuống cạn lời : "Có gì mà khó xử? Lại đây, ông đây mẫu cho nàng." Nói xong trực tiếp tay kéo mạnh qua, thể Thương Ninh Tú cứng đờ nhưng giãy giụa gì mấy.
Bị cưỡng hôn sống sượng và việc bản rõ tiếp theo sẽ xảy chuyện gì nhưng ngầm đồng ý hành vi của đối phương, đây là hai loại cảm giác giống . Hô hấp Thương Ninh Tú đình trệ, giống như một con b.úp bê vải xinh xách lên đặt ở bàn.
Mục Lôi cũng chẳng kinh nghiệm gì nhưng mỗi thấy nàng là thể thầy đố mày nên, nam nhân cấp bách nâng cằm nàng lên, thở nặng nề phả mùi bạc hà thanh mát pha chút vị đắng, hôn sâu lên nữ nhân mặt.
Cằm cạo sạch râu còn cảm giác đau đớn châm chích như , mang theo sự nóng hổi áp sát mặt nàng, hai tay Thương Ninh Tú chống lên mặt bàn phía nắm c.h.ặ.t, nàng mở to mắt đỉnh lều, suy nghĩ tỉnh táo khiến xúc cảm đảo lộn thô bạo truyền đến từ môi trong miệng rõ ràng hơn bất cứ nào đây.
Nhiệt độ cơ thể nam nhân đang tăng lên, hôn đến mức đắm chìm, tìm kiếm mút mát hương vị ngọt ngào , chìm đắm trong đó, càng hôn càng sâu.
Thương Ninh Tú đẩy , nhịn nhịn, con sói đói mặt cuối cùng cũng phát hiện nàng còn chút lương thực dư thừa nào để nuốt nữa, khí thế dịu , an ủi tòa thành trì chiến tranh cướp bóc sạch trơn.
Hành vi đối với Thương Ninh Tú mà chẳng khác nào là một loại giày vò khác, nam nhân bỗng nhiên tiến lên một bước, nàng kinh hãi nhận chạm thứ gì đó.