Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 13: Bộ da thịt kiều quý

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Mục Lôi rời , Thương Ninh Tú một trong lều một lúc, đó mở gói quần áo Cổ Lệ Đóa Nhi tặng cho nàng xem.

Đó là một bộ y phục màu xanh lam bảo thạch, chất liệu mềm mại, kiểu dáng chiết eo, bên hông treo nhiều chuỗi hạt vật trang trí, cơ bản xâu từ trang sức bạc, hạt đá zircon qua mài giũa và mã não, vạt là quần váy. So với trang phục nữ t.ử Trung nguyên của bọn họ, bộ thấy là trang phục vô cùng thích hợp để cưỡi ngựa.

Thương Ninh Tú bê ghế chặn ở cửa, kéo tấm rèm voan nhung ở cửa phòng chứa đồ , mới yên tâm bộ quần áo .

Quần áo coi như vặn, chỉ là chiếc váy rõ ràng cắt may theo dáng của Cổ Lệ Đóa Nhi nhưng vóc dáng Thương Ninh Tú cao hơn nàng một chút, vạt váy bên thì gì, chỗ cổ tay ngắn một chút nhưng vấn đề lớn.

Trong phòng gương đồng, nàng thấy bộ dung mạo của , cầm chuỗi trang sức bạc đeo đầu kèm trong bọc ướm thử trán, thật sự chút tưởng tượng là dáng vẻ gì, bèn đặt lên bàn.

Trong phòng đồ vật để xem giờ, Thương Ninh Tú chỉ thể dựa cường độ ánh mặt trời lờ mờ phán đoán chắc là đến buổi chiều.

Nàng khoanh chân giường, chằm chằm về hướng cửa lều, trong lòng chút thất vọng.

Nàng cứ tưởng ánh mắt lúc của khẩn thiết như , nữ nhân Trung nguyên tên A Thuần nếu cũng trốn, ít nhất nên nghĩ cách qua đây một chuyến. Nàng là mới đến, gã nam nhân bá đạo nhốt trong phòng nhưng A Thuần thì khác, Trát Khắc rõ ràng hạn chế tự do của cô , cô còn thể thong dong ở cửa phơi nắng, lều của hai bên gần như , chắc tồn tại vấn đề lực bất tòng tâm, chẳng lẽ là quá nhát gan ?

cũng thể loại trừ việc cô đám nam nhân quấn lấy...

Khuôn mặt nhỏ của Thương Ninh Tú đỏ lên, tự hổ, vội vàng lắc đầu.

Đến chập tối, Mục Lôi trở về.

Nam nhân dường như tắm rửa ở bên ngoài, áo trong lỏng lẻo để lộ nửa vòm n.g.ự.c rắn chắc, áo khoác cứ thế tùy ý vắt vai, mở cửa lều, trong tay xách hai thùng nước đang bốc nóng, cửa khựng bước chân, ánh mắt dính c.h.ặ.t lên nữ nhân mặc váy xanh xinh giường dời mắt .

Mục Lôi từng thấy loại màu sắc đó mặc lên ai mà đến thế.

Làn da trắng như tuyết, vòng eo liễu đầy một nắm tay, dung mạo Thương Ninh Tú vốn dĩ đoan trang diễm lệ, phối với bộ váy áo dị vực , cho dù từng chải chuốt trang điểm kỹ càng, cũng thể thấy vài phần phong tình.

Ánh mắt nam nhân nóng rực, vốn từ vựng tiếng Hán nghèo nàn của tìm từ ngữ đủ để hình dung vẻ của nàng, chỉ cảm thấy đợi đến mùa xuân sang năm, đợi hoa Khác Tang sườn núi bãi cỏ phía đều nở rộ, nhất định đưa nàng đến biển hoa đó, để nàng giữa trăm hoa đua nở, nàng trời sinh nên thuộc về biển hoa xinh .

Thương Ninh Tú dời mắt để tránh hiềm nghi, hỏi: "Trên tay ngươi xách cái gì ?"

"Nước tắm cho nàng, nhiệt độ của thùng da đen bây giờ chuẩn, đỡ để đến đêm hàn khí nặng nàng dễ cảm lạnh." Giọng Mục Lôi tránh khỏi mang theo vẻ khàn khàn, xách thùng nước , đổ trong thùng tắm, "Bây giờ tắm , khéo cơm tối của lều lớn cũng xong ."

Có con rết chọc trong bát t.h.u.ố.c , Thương Ninh Tú bây giờ cảnh giác với những thứ từng qua, hỏi: "Thùng da đen là cái gì?"

"Thùng da lớn chứa nước, quét sơn đen, buổi trưa nắng gắt, thể trực tiếp nung nóng nước bên trong." Mục Lôi trầm giọng đáp lời nàng, thử nhiệt độ nước : "Người dò đường của thương đội đến , truyền tin tức tới, ngày mai là thể đến bộ lạc Già Lam. Nàng sắm thêm thứ gì thì cứ suy nghĩ cho kỹ, một cho đủ luôn."

Nghe thấy hai chữ thương đội, mắt Thương Ninh Tú sáng rực lên, vội vàng nhảy từ giường xuống, chạy vọt tới bên cạnh , vui vẻ hỏi: "Ngày mai là lúc nào?"

Gương mặt kiều diễm từ khi gặp nạn, nhíu mày tức giận thì là thút thít rơi lệ, đây là đầu tiên nàng lộ biểu cảm sinh động rạng rỡ như , đôi mắt sáng lấp lánh, giống như chứa đầy những vì bầu trời đêm thảo nguyên.

Mục Lôi vốn dĩ dám cái cổ và cổ tay trắng lóa của nàng, cho nên cố gắng tránh ánh mắt, bây giờ bất ngờ nàng chằm chằm như , tà hỏa trong lòng nam nhân kìm mà điên cuồng bốc lên.

"Nói chứ, là lúc nào?" Thương Ninh Tú thúc giục.

"Sáng sớm là tới, chắc buổi sáng là dựng xong sạp hàng." Mục Lôi vẩy vẩy nước tay, trong mắt tóe tia lửa, bàn tay to lớn ấm áp ẩm ướt túm lấy cái cổ trắng như tuyết , khống chế kéo nàng gần, cúi đầu hôn nàng.

Thương Ninh Tú đang định mở miệng chuyện, kịp đề phòng tiến quân thần tốc, lưỡi của nam nhân linh hoạt mạnh mẽ, cũng bá đạo y như chủ nhân của nó, khuấy đảo xúc cảm mềm mại trong khuôn miệng nhỏ nhắn, tim Thương Ninh Tú đập nhanh như đ.á.n.h trống, bàn tay cổ dính nước, nhạt cảm giác thô ráp vốn nhưng vẻ càng nóng bỏng hơn.

"Ư ư..." Nàng hừ hai tiếng giãy giụa, bắt đầu lùi về , nam nhân ép sát tiến lên, lưng đụng đầu giường, còn đường lui.

Mục Lôi thói quen nhai sống lá bạc hà, trong miệng thường xuyên mang theo mùi bạc hà nhàn nhạt, nếm kỹ thậm chí còn đắng.

Nụ hôn của kỹ thuật gì, lúc m.á.u nóng lên não đặc biệt chỉ gặm c.ắ.n khuấy đảo, Thương Ninh Tú hôn đến khổ thể tả, nửa là thẹn quá hóa giận nửa là khó chịu về mặt sinh lý, giãy giụa mãi mới rốt cuộc tìm chút khe hở thoát khỏi miệng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-13-bo-da-thit-kieu-quy.html.]

Mục Lôi chỉ dùng một tay bóp nhẹ cổ nàng, cũng hạn chế hai tay chỗ khác của nàng, đôi tay mềm mại trắng nõn của Thương Ninh Tú che lên miệng , trong mắt sóng nước lấp lánh đáng thương lắc đầu với .

Nam nhân hôn nghiền, thở nặng nề tìm đến môi nàng, thở nóng rực phả lên mu bàn tay nàng, thì thầm: "Buông , để ông đây hôn thêm một lát."

Thương Ninh Tú thế nào cũng buông tay, rầu rĩ : "Ngươi đ.â.m đau quá."

Mục Lôi ngẩn vài giây mới hiểu nàng đang đến đám râu lởm chởm mọc cằm hai ngày nay.

Nam nhân đôi mắt ngập nước của nàng giống như đang giả bộ, nhướng mày, đưa tay kéo lòng bàn tay nàng : "Để xem nào."

Tay Thương Ninh Tú cưỡng ép kéo , chiếc cằm trắng ngần trơn bóng quả thật vài vết đỏ, Mục Lôi khẽ chậc một tiếng, : "Cái bộ da của nàng, đúng là kiều quý, non nớt thật đấy." Nói liền buông nàng .

Sau khi tự do, Thương Ninh Tú vội vàng chạy xa vài bước, Mục Lôi xoay nàng, chằm chằm nàng hỏi: "Cạo sạch sẽ thì cho hôn hả?"

Thương Ninh Tú sâu vấn đề , lảng sang chuyện khác: "Ngươi còn trả lời , ngày mai thương đội giờ nào tới."

Mục Lôi dáng vẻ căng thẳng của nàng, khẽ một tiếng trả lời: "Sáng sớm mai sẽ đến, chắc buổi sáng là dựng xong sạp hàng." Sau đó nam nhân sờ đám râu ngắn cằm tìm d.a.o cạo nhưng nhớ nước múc thể để nguội, thế là vẫy tay với nàng, "Lại đây, nước sắp nguội ."

Thèm mala quá

"Vậy ngươi ngoài ." Thương Ninh Tú vô cùng cẩn trọng chằm chằm .

Mục Lôi nàng chọc , "Đây là lều của ông đây, nàng để cả cái trại xem trò của nam nhân của nàng ."

Thương Ninh Tú chôn chân ở đó động đậy, nam nhân xì một tiếng, nghĩ thầm dù cách ngày đại hôn cũng chẳng còn mấy hôm, đến lúc đó xem gì thì xem cái đó. Thế là bèn chủ động nhượng bộ, về phía cái bàn xuống.

Thương Ninh Tú thấy xuống đàng hoàng, lúc mới chậm chạp lê bước đến bên cạnh thùng tắm, kéo rèm voan nhung nữa, dặn dò : "Ngươi trộm."

"Biết Quận chúa nương nương, nàng cởi truồng trông như thế nào mặt là thể tưởng tượng ." Mục Lôi lật úp bát rót nước, vặn cổ đầy vẻ lưu manh, lớp áo trong rộng mở theo động tác thấp thoáng để lộ nửa vùng n.g.ự.c bụng rắn chắc, ánh mắt nam nhân chằm chằm bóng dáng yểu điệu rèm, miệng ngừng hươu vượn trêu chọc nàng.

Thương Ninh Tú đỏ bừng cả mặt, trong lòng tự khuyên răn bản chấp nhặt với đám dân đen, mái hiên, đạt mục đích là quan trọng nhất.

Thời gian tắm rửa lâu hơn tối hôm qua, Mục Lôi uống bát nước thứ ba để hạ hỏa cho , đoán chừng con chim Vân Phưởng nhỏ bé kiều quý chắc là gội đầu , dù tối hôm qua tối om muộn nên khó khô, giờ quả thật thích hợp hơn một chút.

Nam nhân đoán sai, qua một lúc, Thương Ninh Tú khi tắm xong hai má ửng hồng, ăn mặc chỉnh tề bước từ rèm, tóc đúng là đang ướt.

Mục Lôi dậy lấy một tấm t.h.ả.m nhung sạch sẽ để thấm nước cho nàng, mới giũ , Thương Ninh Tú mặt một cái, xuống bình thản.

Nói cho cùng, nàng là Quận chúa, chỉ cần chuyện nam nữ phòng da thịt chạm , thật nàng quen khác hầu hạ.

Mục Lôi vốn dĩ định giúp nàng , đó còn sợ đóa hoa mẫu đơn hủ lậu chịu, đối phương phối hợp thì đương nhiên là nhất .

Nam nhân gom mái tóc vẫn còn ướt trong lòng bàn tay, Trung nguyên để tóc thẳng uốn, rủ xuống một đường là xúc cảm còn mềm mượt hơn cả lụa là.

Tay Mục Lôi dừng ở một chỗ nào đó lưng chừng, khi day day cảm giác dính nhớp để xác nhận, đưa tay lên mũi ngửi ngửi, đó khẽ : "Tiểu Quận chúa của , cần hầu hạ lên tiếng chứ, bồ kết còn xả sạch ."

Thương Ninh Tú ngay ngắn, bỗng nhiên đỏ mặt, Quận chúa cao quý xưa nay nha hầu hạ, bao giờ tự động tay gội đầu. Nàng đầu , lắp bắp : "Vậy, cứ cứ như ."

"Không , như khô sẽ bết ." Nam nhân đặt t.h.ả.m nhung xuống, vén rèm bên trong, xách thùng nước ngoài, "Đợi một lát, xách thùng nước khác."

Động tác của Mục Lôi nhanh, chỉ chốc lát .

Nhiệt độ nước sạch trong thùng vặn thích hợp, nghĩ ngợi, đổ trong chậu lớn đặt bên mép giường, xắn tay áo để lộ cẳng tay đường nét cơ bắp săn chắc, Thương Ninh Tú lập tức cúi đầu xoay để né tránh.

"Quay đầu đấy, đây." Nam nhân phía lên tiếng gọi nàng, "Nằm xuống , gội cho nàng, đỡ ướt hết ."

 

 

Loading...