Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 10: Cổ Lệ Đóa Nhi
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:50
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng mừng sợ, mở cửa lều .
Bên ngoài ánh nắng chan hòa, thể là gió nhẹ nắng ấm. Đêm qua ánh sáng lờ mờ, cộng thêm việc nàng vác vai Mục Lôi đưa đây, cho đến tận bây giờ nàng mới rõ khung cảnh xung quanh.
Mấy thanh niên mặc trang phục ngoại tộc đang tụ tập c.ắ.n hạt dưa bên ngoài một túp lều cách đó xa, nào nấy đều cao lớn, thấy nàng cuối cùng cũng phá khóa thì khỏi ồ lên, hướng về phía nàng cợt, miệng những câu tiếng thảo nguyên mà nàng hiểu.
Thương Ninh Tú ánh mắt xem náo nhiệt của bọn họ vây ở giữa, trong lòng sợ hãi tức giận, bất lực vì hai bên bất đồng ngôn ngữ, nàng thậm chí còn thể quát mắng một câu.
Xung quanh là lều của ngoại tộc, từng mái vòm màu trắng sữa sừng sững ánh mặt trời. Thương Ninh Tú phân biệt phương hướng, nàng cố gắng tìm kiếm cái cổng lớn hình sừng dê mà thấy khi mới trại hôm qua nhưng chân mới bước vài bước, mấy gã thanh niên ngoại tộc đang dán mắt nàng vây .
Thèm mala quá
Gã nam nhân cầm đầu mái tóc ngắn xoăn như lông cừu màu đen, đeo một cái đai trán bằng da, mắt xanh mũi cao. Hắn sáp gần, Thương Ninh Tú liền nhận ngay, đây chính là gã trai to xác gặp ở cửa tối hôm qua, kẻ đó Mục Lôi túm cổ áo ném .
Giọng của gã tóc xoăn trầm ấm, mang theo ngữ điệu vui vẻ, đôi mắt chằm chằm nàng lóe lên tia sáng, lôi kéo mấy bên cạnh khoe khoang: "Ta bảo là cô nương xinh nhất mà, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng xem."
Thương Ninh Tú hiểu tiếng thảo nguyên của bọn họ, bọn họ đang cái gì, chỉ cảm thấy ánh mắt của những phóng túng hợp phép tắc, mấy gã lỗ mãng ép ngược trở cửa lều. Nàng nhận mấy đó rốt cuộc vẫn e ngại Mục Lôi, bởi vì gã tóc xoăn khi thấy nàng rụt về trong cửa liền dừng bước.
"Cút ngay!" Thương Ninh Tú ở cửa lều nghiêm giọng xua tay với bọn họ, xua tan bức tường đang vây bên ngoài nhưng rõ ràng hành động của nàng chẳng tác dụng gì, thậm chí còn khiến gã tóc xoăn ồ lên, nhe hàm răng trắng bóc lải nhải với nàng những lời gì đó rõ.
Mấy gã nam nhân bên ngoài ý định rời . Thương Ninh Tú chút nghi ngờ rằng nếu sự bảo vệ của túp lều , thể bọn họ sẽ trực tiếp cưỡng ép vác nàng nữa vì thế trong lúc bất lực, nàng đành vội vàng đóng cửa .
Sau khi cửa lều đóng ngăn cách ít tiếng đùa ồn ào bên ngoài, tuy vẫn thể thấy bóng dáng cao lớn của mấy đang tụ tập vây quanh nhưng trái tim đang đập loạn xạ của Thương Ninh Tú cuối cùng cũng bình đôi chút. Chuyển từ tay một tên ác bá sang tay một đám ác bá là mục đích của nàng.
lúc , tiếng chuyện bên ngoài nhỏ dần, nhanh liền im bặt . Thương Ninh Tú vội vàng ghé khung cửa ngóng động tĩnh, nàng thấy một giọng trầm thấp quen thuộc quát một câu gì đó, mang theo cảm xúc vui rõ rệt, đó bóng ở cửa liền chạy trốn tán loạn như chim vỡ tổ.
Nàng , là Mục Lôi về.
Thân hình cao lớn của nam nhân đến gần, khi đẩy cửa bước thì Thương Ninh Tú ngay ngắn bàn. Trên tay Mục Lôi xách theo gói t.h.u.ố.c buộc kỹ cùng một chồng đồ đạc lớn khác, theo còn một nam một nữ bước . Người nam chính là Duy Khắc Thác gặp đêm qua, bên cạnh y còn một cô nương nhỏ nhắn nép y như chim nhỏ, dáng vẻ vô cùng lanh lợi xinh xắn, cửa ngó xung quanh tìm đồ, khoảnh khắc thấy Thương Ninh Tú thì hai mắt sáng rực lên.
Hai nam nhân tay vai đều mang ít đồ đạc, khi nhà, Mục Lôi đóng cửa nữa, giới thiệu với nàng: "Đây là vợ của Duy Khắc Thác."
"Để để ! Ta tự giới thiệu!" Cô nương nhiệt tình nhảy chân sáo đến gần Thương Ninh Tú, mặt nàng, híp mắt khẽ nhún thi lễ gặp mặt theo kiểu Hán với nàng, tinh nghịch :
"Xin chào cô nương xinh , tên là Cổ Lệ Đóa Nhi, là dịch theo âm, tiếng thảo nguyên nghĩa là hoa hướng dương. Ta là vợ của Duy Khắc Thác, cực kỳ thích văn hóa Hán tộc của các tỷ, vui quen với tỷ, hy vọng chúng thể trở thành bạn ."
Cổ Lệ Đóa Nhi đôi mắt màu trong veo, tròn xoe như mắt nai con, mái tóc xoăn màu nâu càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nàng . Trên má nàng một lớp tàn nhang nhỏ màu hồng nhạt, tập trung mắt và sống mũi, giống như trời sinh mang theo sắc hồng phấn của phấn son, vô cùng dễ thương.
Thương Ninh Tú đáp nàng bằng một lễ tiết Hán tộc chuẩn mực hơn, đó khẽ giọng tự báo danh tính: "Thương thị nữ Ninh Tú."
Cổ Lệ Đóa Nhi là tính cách vô cùng náo nhiệt, chỉ huy trượng phu Duy Khắc Thác của mau ch.óng dán những thứ bọn họ mang đến theo tiêu chuẩn nàng đó, lôi từ trong bọc đồ bàn một cái túi vải nhỏ mở cho nàng xem.
Bên trong là một bộ váy áo màu xanh lam ngọc, chỉ qua một góc bọc đồ mở cũng thể thấy váy đính ít phối sức bằng bạc, giống với bộ đồ Cổ Lệ Đóa Nhi, rõ ràng trong đựng một bộ trang phục thảo nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-10-co-le-doa-nhi.html.]
"Tỷ xem , bạn , đây là váy mới, quà gặp mặt tặng tỷ." Cổ Lệ Đóa Nhi dâng chiếc váy cho nàng như dâng bảo vật, tiếp lời: "Tỷ mặc chắc chắn sẽ , tỷ trắng như mà. Hi hi, đúng lúc hai ngày nữa thương đội Hán sắp đến , đến lúc đó các tỷ thể mua sắm thêm một ít đồ đạc, cái lều bây giờ chẳng chút cảm giác gia đình nào cả."
Thương Ninh Tú nâng bộ quần áo trong tay, tim đập thót một cái: "Có thương đội Hán sẽ đến ?"
Cổ Lệ Đóa Nhi: " , thương đội của ba nước Trung nguyên đều thích đến thảo nguyên ăn, thường xuyên lắm, bọn họ sẽ mang nhiều món đồ thú vị tới."
"Vậy chuyến là của nước nào?" Thương Ninh Tú hỏi chút căng thẳng, còn mất tự nhiên liếc trộm về phía Mục Lôi, may mà nam nhân chỉ đang xổm trong góc nhóm lò sắc t.h.u.ố.c, dường như để ý câu chuyện bên của bọn họ.
Đôi mắt Cổ Lệ Đóa Nhi đảo một vòng, đầu hỏi Duy Khắc Thác: "Chàng ơi, thương đội đến là của nước nào nhỉ? Ta nhớ hình như với một , là Hòa Thạc ?"
Ánh mắt Thương Ninh Tú cũng chuyển theo, lúc mới phát hiện Duy Khắc Thác đang treo lụa đỏ lên đầu giường và tủ, màu đỏ tươi trong nháy mắt đau mắt Quận chúa. Nàng nhất định nhân dịp thương đội cùng trốn về Trung nguyên, cho dù là Hòa Thạc cũng , về Trung nguyên sẽ nghĩ cách đường vòng về Đại Ngân.
"Là Hòa Thạc, sẽ mang món gà chảy nước miếng và kẹo lạc nàng thích nhất tới, vui hả, con mèo ham ăn." Duy Khắc Thác treo lụa trả lời.
Nhắc tới kẹo lạc, Cổ Lệ Đóa Nhi như nhớ điều gì, lấy từ trong n.g.ự.c một túi vải nhỏ, mở đưa tay Thương Ninh Tú: "Đây là kẹo sữa, thơm ngọt, tỷ nếm thử , là loại kẹo đặc trưng thảo nguyên chúng đấy."
Trong lòng Thương Ninh Tú đang mang tâm sự, cũng chẳng nếm mùi vị gì, ăn tượng trưng một viên cảm ơn Cổ Lệ Đóa Nhi, vội vàng thăm dò tiếp: "Thương đội tới sẽ buôn bán theo hình thức nào? Sẽ họp chợ ?"
"Có chứ, bọn họ sẽ tìm bãi đất trống bên ngoài trại để đóng quân, bày biện tất cả những thứ mang đến, chúng sẽ qua đó chọn lựa. Bộ lạc chúng lâu tổ chức hôn lễ chính thức, đều là tâm đầu ý hợp thì trực tiếp ở bên thôi. Lúc Khố Mục Lặc Nhĩ tuyên bố tổ chức hôn lễ, đều kích động c.h.ế.t, bây giờ nghĩ thì sự lãng mạn nhiệt huyết thảo nguyên vẫn cần cảm giác nghi thức, đáng để mong chờ lắm đó Tú cô nương."
Cổ Lệ Đóa Nhi hai tay chống cằm, hai mắt sáng rực Thương Ninh Tú, đến mức da đầu nàng tê dại. Thương Ninh Tú chút khó khăn mở miệng hỏi: "Hắn chuẩn thế nào?"
"Hôn kỳ ấn định ba ngày , sẽ lửa trại hội long trọng, cả bộ lạc sẽ cùng cuồng hoan, tân lang tân nương tế lễ Lang Thần, lập lời thề ước mặt thần linh. Đây là phong tục của bộ lạc Già Lam chúng , giống với Trung nguyên các tỷ lắm đúng ? Khố Mục Lặc Nhĩ còn hỏi quy tắc bên chỗ các tỷ nữa đấy, các tỷ gọi kết hôn là " hỉ sự", cho nên nha, chúng mang nhiều lụa đỏ tới trang trí tân phòng cho các tỷ."
Cổ Lệ Đóa Nhi lắc lư cái đầu, xòe hai bàn tay khoe thành quả lao động đầy ắp trong phòng: "Có thấy thiết, cảm giác vui mừng !"
Thương Ninh Tú lụa đỏ giăng đầy phòng mà nổi, đáp bằng sự im lặng.
Cổ Lệ Đóa Nhi và Duy Khắc Thác đến chào hỏi một lát , lúc con nai nhỏ nhiệt tình còn nắm tay Thương Ninh Tú chỗ nàng nhiều đồ chơi vui, mời nàng nhất định đến lều của nàng khách.
Trong lều chỉ còn hai Thương Ninh Tú và Mục Lôi, lò sôi, ùng ục bốc nóng. Mục Lôi dùng vải trắng lót cán cầm, rót nước t.h.u.ố.c bát.
Nước t.h.u.ố.c đen đặc mang theo mùi vị đắng, khi bàn tay to lớn đầy chai sạn đưa cái bát đến mặt thì Thương Ninh Tú vẫn đang thất thần, mặt nước phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn xinh của nàng, Thương Ninh Tú ngẩn một thoáng: "Đây là cái gì?"
"Thuốc, chữa bệnh cho nàng đấy, dọc đường nàng sốt mãi dứt đó đau bụng, nhất định uống t.h.u.ố.c." Nam nhân tiến lên một bước, kề cái bát bên môi đỏ mọng của nàng, bỗng nhiên nhớ đôi môi của đóa mẫu đơn non nớt vô cùng, nóng một chút cũng sẽ bỏng, thế là thu về thổi mấy cái.
"Ta... tự thổi." Thương Ninh Tú cảm thấy hành động quá mật, vội vàng đưa tay bưng lấy cái bát.