Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-01-22 14:44:38
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ, cái gì ..." Tô Quốc Hưng nhíu mày, thở dài, đẩy đẩy Trương Thu Phương, bảo bà gì đó.

 

Trương Thu Phương Tô Việt Nhiên và Dương Bích Anh, mắt đỏ hoe, rõ là vì đau lòng vì tức giận. Một câu cứ quanh quẩn trong lòng, bà thực sự với đứa con trai ngoan rằng —— giỏi lắm, liên kết với bà nội để đối phó với cả nhà, thật là giỏi lắm.

 

Tô Quốc Hưng cảm thấy trạng thái của vợ , kéo Trương Thu Phương phòng để chuyện riêng: "Để và Thu Phương bàn bạc một chút."

 

Vừa đóng cửa phòng, nước mắt Trương Thu Phương liền rơi lã chã, khiến Tô Quốc Hưng giật b.ắ.n .

 

"Thu Phương, bà ?"

 

Trương Thu Phương c.ắ.n răng: "Tô Việt Nhiên, bao nhiêu năm qua nó bao giờ đổi, vẫn là cái loại m.á.u lạnh vô tình như thế."

 

"Thu Phương." Tô Quốc Hưng vui, trực tiếp khiển trách, "Bà tự xem, như lọt tai ? Đó là con trai do bà sinh đấy."

 

Trương Thu Phương ngước mắt, khóe miệng nở một nụ khổ: "Phải, con trai sinh , cái loại con trai ngoan mà lúc nhỏ thể dửng dưng trai c.h.ế.t đuối..."

 

Lúc Tô Việt Nhiên còn nhỏ, quan hệ với Tô Nhất Nhiên thực khá , dù Tô Nhất Nhiên thích chăm sóc Tô Thanh Nhiên - đứa em trai chỉ thể quanh quẩn trong nhà hơn.

 

Cho đến một ngày, Tô Việt Nhiên và Tô Nhất Nhiên bờ hồ chơi nước, Tô Việt Nhiên trực tiếp đẩy Tô Nhất Nhiên xuống nước, bờ Tô Nhất Nhiên vùng vẫy.

 

Tô Nhất Nhiên vùng vẫy kêu cứu, bé vốn to mồm nên gọi Trương Thu Phương đến thật.

 

Sau khi cứu Tô Nhất Nhiên lên, Trương Thu Phương Tô Việt Nhiên một cái. Ánh mắt đó bà vĩnh viễn bao giờ quên , đó là ánh mắt chỉ hận thể để Tô Nhất Nhiên c.h.ế.t đuối ngay lập tức.

 

đó Tô Việt Nhiên chỉ là đùa giỡn, nhưng Trương Thu Phương tin.

 

"Bà cũng thật là, thể chấp nhặt với một đứa trẻ." Tô Quốc Hưng đồng tình.

 

Trương Thu Phương như : "Ông ngốc, thì kẻ ngốc. Mẹ ông chính là do nó gọi đến đấy... Mẹ ông đúng là dạy cháu thật."

 

"Thu Phương... Việt Nhiên cũng là con của chúng , là con trai bà sinh ." Tô Quốc Hưng nghiêm mặt , "Nếu Việt Nhiên thử, chúng cứ giúp nó thử xem ? Nó mà trở thành sinh viên Công Nông Binh thì cũng là niềm tự hào của chúng ."

 

"Hừ... sinh viên Công Nông Binh, ông cũng điên theo nó ? Loại như Dư Trường Thọ mà đem chuyện cho ông chắc?"

 

"Thì cũng thử mới , Việt Nhiên hiếm khi đưa yêu cầu với chúng ."

 

Trương Thu Phương lạnh một tiếng, chẳng buồn tiếp. Phải, Tô Việt Nhiên trực tiếp yêu cầu, nhưng nó sẽ Năm quần áo mới, thế là họ chuẩn cho nó một bộ y hệt.

 

...

 

Tô Quốc Hưng và Trương Thu Phương bước khỏi phòng, đều đang đợi họ. Lúc , chẳng ai còn tâm trạng để tiếp tục ăn cơm.

 

Trương Thu Phương khoanh tay đó, một lời.

 

Tô Quốc Hưng mấy đứa con: "Tiền trong nhà đều là của chung, cách khác, cũng đều là của các con. Ý kiến của các con thế nào?"

 

Tô Hữu Hiếu và Tô Hữu Phúc , gì cho . Không đồng ý thì giống như c.h.ặ.t đứt tiền đồ của em trai, nhưng nếu đồng ý thì cảm giác tiền là đem biếu cho khác, chẳng ý nghĩa gì.

 

Trương Trân Trân thấy im lặng liền lên tiếng: "Con đồng ý, tiền của cả nhà, dựa cái gì mà đưa hết cho một Tô Việt Nhiên dùng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-nho-thap-nien-70-om-dui-dai-ca-an-thit-ca-doi/chuong-58.html.]

 

Tô Hữu Lễ trừng mắt: "Cô im miệng cho ."

 

"Dù cũng đồng ý."

 

"Có phần cho cô chuyện ?" Tô Hữu Lễ trực tiếp kéo Trương Trân Trân một cái, "Còn im miệng, cho cô mặt."

 

Lúc Trương Trân Trân mới miễn cưỡng ngậm miệng .

 

Tô Quốc Hưng những còn : "Các con thì , cũng nghĩ như ?"

 

Vẫn ai lên tiếng, điều khiến Tô Quốc Hưng vô cùng khó xử.

 

Dương Bích Anh thấy tình cảnh liền mắng nhiếc các cháu trai và cháu dâu: "Chúng mày đứa nào đứa nấy đều thật nhẫn tâm, đều thấy Việt Nhiên khấm khá hơn, còn là là chị mà hổ ?"

 

Tô Nhất Nhiên mà phiền lòng, thẳng Tô Việt Nhiên: "Tô Việt Nhiên, em nhà bỏ tiền mua quà biếu Dư Trường Thọ?"

 

Tô Việt Nhiên im lặng.

 

Tô Nhất Nhiên tiếp tục: "Vậy nếu tặng quà xong mà em vẫn suất sinh viên Công Nông Binh, hậu quả em tự gánh vác chứ?"

 

Lúc Tô Việt Nhiên mới thẳng Tô Nhất Nhiên: "Vâng, em tự gánh vác. em suất chắc chắn nhiều nhắm đến, ai cũng đang tặng quà, chỉ cần món quà của em khiến Dư Trường Thọ thể từ chối thì chắc chắn sẽ lấy suất ."

 

Tô Nhất Nhiên hiểu: "Vậy em thấy tặng bao nhiêu tiền thì hợp lý?"

 

Tô Việt Nhiên dường như tính toán từ : "Một trăm tệ tiền mặt và quà cáp trị giá một trăm tệ nữa."

 

"Cái gì?" Ngô Mỹ Hoa và Lý Tình lập tức nhịn , đưa tận hai trăm tệ.

 

"Không , tuyệt đối ..."

 

"Số tiền là bố để dành chia gia đình để xây nhà, thể dùng như thế ."

 

Dương Bích Anh đập bàn: "Chúng mày thì cái gì? Việt Nhiên mà sinh viên Công Nông Binh thì mấy cái hai trăm tệ chẳng mấy chốc mà thu về , một lũ thiển cận. Vẫn là Việt Nhiên thông minh, ai cũng tặng quà, mấy thứ lặt vặt đó Dư Trường Thọ thèm chắc? Đã tặng thì tặng thứ khiến ông thể từ chối."

 

Trương Thu Phương : "Mẹ đúng lắm, nhưng nhà khó khăn, thương Việt Nhiên như thế, trực tiếp bỏ tiền giúp nó luôn ?"

 

Dương Bích Anh lập tức bắt đầu lau nước mắt: "Ôi trời ơi, cái mà khổ thế , chuyện của cháu trai mà còn ép bà già bỏ tiền... xuống lỗ đến nửa , lấy tiền, ôi con cái sinh thật bất hiếu quá..."

 

Trương Thu Phương chẳng buồn để ý đến bà già nữa, chỉ tổ chuốc thêm bực .

 

Tô Việt Nhiên chủ động lên tiếng: "Cứ coi như em mượn của gia đình, đợi em thành sinh viên Công Nông Binh, em sẽ trả tiền cho ."

 

Tô Nhất Nhiên suy nghĩ một chút: "Người một nhà chuyện khách sáo như ?"

 

Tô Việt Nhiên ngạc nhiên Tô Nhất Nhiên, dường như ngờ giúp .

 

Tô Nhất Nhiên trong nhà: "Con một ý ."

 

 

Loading...