Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:03:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi bọn trẻ tản , một thanh niên cũng sẽ đến đây mua đồ ăn.

 

Đồng thời lúc , những tiệm ăn mì sợi nhỏ các thứ cũng bắt đầu kéo đến.

 

Trong tiệm đông , khí nóng hổi, tấp nập...

 

Giang Thư Dao trầm ngâm một lát, cảm thấy thể mở rộng mặt bằng , ban đầu cô thấy thế là đủ lớn, nhưng giờ xem vẫn đủ.

 

Trong tiệm đặt thêm một bàn ghế ở bên ngoài mà vẫn chật kín .

 

Sau khi giao tiền thu cho nhân viên, cô dạo quanh đó xem thử, thể thuyết phục khác bán mặt bằng .

 

Cô chỉ mua chứ thuê. Nếu thuê, đuổi lúc nào cũng , còn cửa hàng của thì xoay xở thế nào cũng .

 

Thời gian còn sớm, Tô Nhất Nhiên lái mô tô đến đón cô.

 

"Hôm nay chẳng thèm để ý đến em, mà cũng đến đón , em cứ tưởng quên em luôn chứ."

 

"Thì đúng là bận thật mà..." Tô Nhất Nhiên nhỏ giọng giải thích, vỗ vỗ yên xe mô tô.

 

Giang Thư Dao lúc mới leo lên .

 

Sau đó chiếc mô tô lao về phía thôn Sơn Nguyệt.

 

Giang Thư Dao cảm nhận điều gì đó: "Hôm nay tâm trạng vẻ khá nhỉ."

 

"Giải quyết ít vấn đề , thể chính thức thành phẩm."

 

"Hèn chi."

 

Tô Nhất Nhiên lái mô tô, tốc độ xe khá nhanh, cộng thêm đường xe khác nên cảm giác thoáng đãng: "Thực ... chút thấp thỏm..."

 

"Hửm?"

 

Tô Nhất Nhiên cúi đầu : "Em gì cũng thành công dễ dàng, mở xưởng rượu, mở quán ăn... Anh đây chỉ là thất bại, còn bây giờ chút sợ thất bại."

 

Giang Thư Dao ôm lấy eo : "Vậy thì quá, ở nhà chăm con , em nuôi ."

 

"Em đang tính toán chuyện đó đấy ?"

 

" . Toàn là đàn ông nuôi phụ nữ, phụ nữ thể nuôi đàn ông chứ? Em vẫn nuôi ai bao giờ, cảm giác đó sẽ thế nào, cho em cơ hội để em cảm nhận một chút ?"

 

"Xin nhé, ."

 

"Chậc... Tiếc quá mất."

 

Hai về đến nhà, theo thói quen là tắm rửa , tẩy rửa sạch sẽ xong mới xem con.

 

Giang Thư Dao kéo Tô Nhất Nhiên : "Đừng cử động, đừng cử động... cứ yên ở đây..."

 

Tô Nhất Nhiên chút khó hiểu nhưng quả thực cử động.

 

Sau đó phát hiện gì.

 

Họ yên ở đó động đậy, hai nhóc tì thấy lạ khi bố qua xem , thế là đều từ trong lòng các dì tuột xuống.

 

Giang Thư Dao mỉm hai đứa trẻ, chỉ chúng tự qua đây.

 

Chúng , chỉ là cho chúng thường xuyên. Cô trẻ con nhất nên quá sớm, bảo là xương cốt phát triển thiện, cô cũng thật giả thế nào nhưng vì con cái nên vẫn cứ theo.

 

Tô Sách rời khỏi dì Chu, loạng choạng về phía , bóng dáng nhỏ bé trông vẻ run rẩy nhưng vẫn luôn ngã, đó khi đến mặt Giang Thư Dao liền ôm chầm lấy chân cô, ngẩng đầu cô: "Mẹ... ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-nho-thap-nien-70-om-dui-dai-ca-an-thit-ca-doi/chuong-392.html.]

 

Tô Dật cũng chạy qua, nghiêng đầu trai một cái ôm lấy Tô Nhất Nhiên.

 

Giang Thư Dao nhịn : "Tô Nhất Nhiên, xem, chính là lựa chọn thứ hai của con trai chúng đấy."

 

Tô Nhất Nhiên: ...

 

Anh cũng chẳng thèm so đo, nào cô cũng bày trò , nhất định chứng minh con cái thích là cô hơn mới chịu.

 

Chương 139

Giang Thư Dao bế con trai lớn lên: "Tiểu Sách của chúng ngoan quá, yêu con nhiều lắm."

 

Giang Thư Dao kìm áp mặt mặt Tô Sách, Tô Sách chớp chớp đôi mắt to tròn, đưa đôi bàn tay nhỏ bé mềm mại ôm lấy mặt Giang Thư Dao, hôn "chụt" một cái lên đó.

 

Trái tim Giang Thư Dao như tan chảy.

 

Cậu bé Tô Dật cũng bắt chước hôn Tô Nhất Nhiên một cái.

 

Giang Thư Dao tị nạnh: "Anh là hưởng sái của em thôi."

 

Tô Nhất Nhiên chẳng thèm để ý đến Giang Thư Dao, chỉ chỉ mặt với Tô Dật: "Con trai, nào, hôn thêm cái nữa."

 

Tô Dật híp mắt, ngoan ngoãn "cắn" Tô Nhất Nhiên một cái nữa.

 

Giang Thư Dao hứ một tiếng, bế Tô Sách ăn cơm.

 

Hôm nay tình mẫu t.ử của cô dâng trào, bế Tô Sách, đích đút con ăn. Cơm của Tô Sách và Tô Dật đều riêng, mềm, dễ nuốt.

 

Dì Hoàng thấy cảnh chút lúng túng: "Hay là để đút cho."

 

"Không cần , hôm nay để cháu tự đút, vẫn đút cho Tiểu Sách ăn nhiều, nào?"

 

Tô Sách hiểu , đưa bàn tay mềm mại chỉ bát, bảo Giang Thư Dao tiếp tục đút.

 

Tô Sách đút, Tô Dật cũng chịu thua, cũng cô đút, thế là Giang Thư Dao lúc thì đút cho Tô Sách, lúc thì đút cho Tô Dật.

 

Hai đứa trẻ cứ như đang chơi đùa, ăn xong là há to miệng, kêu a a.

 

Cho đến khi hai đứa nhỏ đều no , Giang Thư Dao mới bắt đầu tự ăn cơm.

 

...

 

Buổi tối, Giang Thư Dao giường xem tivi, xem một lát nhịn với Tô Nhất Nhiên: "Bây giờ em mới hiểu tại nhiều mâu thuẫn chồng nàng dâu đến thế. Chỉ cần em nghĩ đến một phụ nữ khác đến tranh giành con trai với em, lòng em cứ như kiến bò , chỉ đuổi phụ nữ đó cho khuất mắt."

 

Tô Nhất Nhiên liếc cô: "Ồ, đợi hãy câu đó."

 

Mặc dù Tô Sách và Tô Dật phần lớn thời gian đều ngoan, nhưng thỉnh thoảng cũng những lúc lóc thôi, khi đó phản ứng của Giang Thư Dao sẽ là —— Trời ạ, nhà ai con trai , cho đây, mau bế cho rảnh nợ.

 

Suy nghĩ của cô cứ đổi xoành xoạch, Tô Nhất Nhiên để tâm.

 

"Sau thì , chẳng lẽ chúng còn là con trai em nữa ?"

 

"Sau sẽ còn đáng yêu như thế nữa."

 

"Cũng đúng, chúng còn em tức c.h.ế.t, khiến em đuổi chúng khỏi nhà, đời đừng bao giờ nữa." Giang Thư Dao nghĩ đến đây, như thể sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c , "May quá, nãy suýt chút nữa em còn tưởng tiềm năng chồng ác độc cơ, tự dọa một trận khiếp vía."

 

Tô Nhất Nhiên: ...

 

"Ngủ em, bớt nghĩ vớ nghĩ vẩn."

 

 

Loading...