"Mẹ ngay là thằng Út nhà hiếu thảo mà, còn để cho với cha nếm thử." Trương Thu Phương liếc mấy đứa con trai một cái. Tất cả đều hiếu thảo bằng Nhất Nhiên. Hai già mà thực sự chút đồ gì là chúng nó chỉ hận thể lột sạch sành sanh để đưa cho con ăn thôi, gì chuyện nghĩ đến việc cho hai già nếm thử miếng nào.
Tô Nhất Nhiên lắc đầu: "Mọi đều hiếu thảo cả mà."
Trương Thu Phương hừ một tiếng, cầm bánh Saqima và thịt mất.
Tô Nhất Nhiên thì cầm ba miếng bánh Saqima còn phòng .
Nhà họ Tô đông , thể mỗi một phòng , nên ngủ chung phòng với sáu Tô Thanh Nhiên. Tô Nhất Nhiên đẩy cửa liền thấy Tô Thanh Nhiên đang giường cầm một quyển sách .
"Chẳng bảo đừng sách trong phòng ? Ánh sáng , hại mắt lắm đấy." Tô Nhất Nhiên vô cùng tán thành.
Tô Thanh Nhiên một cái, trả lời câu hỏi đó, thứ đồ trong tay Tô Nhất Nhiên: "Biết ngay là thế nào cũng mang đồ về mà."
"Tự để đó mà ăn, đừng để mấy đứa nhóc hưởng lợi hết đấy." Tô Nhất Nhiên đưa đồ qua dặn dò một câu, dù cũng là lời dặn bằng thừa. Chỉ cần mấy đứa cháu trai cháu gái đến một cái là Tô Thanh Nhiên sẽ nhịn mà đưa đồ cho chúng ngay.
Anh định bảo ngoài mà sách, nhưng lời đó nỡ thốt .
Trước đây Tô Thanh Nhiên vốn ngoan ngoãn ngoài, nhưng vì chân trái của dị hình nên lúc nào cũng trong làng chỉ trỏ, thậm chí lưng còn bảo là quái vật. Đám trẻ con càng dùng đá ném , Tô Thanh Nhiên đều nhẫn nhịn cả.
một Tô Nhất Nhiên bắt gặp cảnh đó. Tô Nhất Nhiên chẳng chẳng rằng, trực tiếp lôi đứa trẻ cầm đầu đ.á.n.h, ném đối phương xuống đất. Kết quả là đầu đứa trẻ va đá, rách một lỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-nho-thap-nien-70-om-dui-dai-ca-an-thit-ca-doi/chuong-23.html.]
Chuyện ầm ĩ lớn, đối phương đòi kiện Tô Nhất Nhiên lên đồn công an, bắt Tô Nhất Nhiên lao động cải tạo.
Cuối cùng nhờ bác cả Tô Quốc Thịnh mặt mới giải quyết êm xuôi chuyện . trong mắt Tô Thanh Nhiên, nếu tại thì năm chuyện như , càng vì chuyện mà khiến danh tiếng của năm càng thêm tệ hại.
Tô Nhất Nhiên chân trái của Tô Thanh Nhiên. Cái chân đó gầy guộc chỉ bằng hai ngón tay lớn, vô cùng dị dạng, chỉ thể để cảnh chứ chẳng thể nào chịu lực .
Anh vẫn còn nhớ lúc nhỏ, cha vì chuyện của Tô Thanh Nhiên mà chạy vạy khắp các bệnh viện, dùng đủ loại phương t.h.u.ố.c dân gian, thậm chí còn lén lút tin cả mấy chuyện mê tín, kết quả là chẳng chút tác dụng nào. Đến cuối cùng đều đành chấp nhận phận, dị tật bẩm sinh thì cách nào chữa trị .
Ánh mắt Tô Nhất Nhiên rơi quyển sách Tô Thanh Nhiên: "Chăm chỉ sách , cố gắng mà thi đậu cấp ba."
Trong mắt Tô Thanh Nhiên lóe lên tia sáng, nặng nề gật đầu.
Tô Nhất Nhiên đứa em trai , miệng khẽ mở định bảo đối phương lúc thi cử cần kiêng dè Tô Việt Nhiên, cứ dựa thực lực thật sự mà thi cấp ba, nhưng rốt cuộc vẫn lời.
Tô Thanh Nhiên luôn giấu giếm thực lực, một phần là vì e ngại suy nghĩ của Tô Việt Nhiên, phần nữa là trở thành đối tượng chú ý, nhắc đến, càng soi mói.
Tô Nhất Nhiên suy nghĩ một lát, cảm thấy nên tìm cha bàn bạc một chút về việc lắp bóng đèn điện trong phòng.
Làng Sơn Nguyệt điện , nơi ở gần một trạm thủy điện nên thông điện từ lâu. dùng điện thì trả tiền điện, ngoài nhà trưởng làng Dư Trường Thọ thì chẳng ai nỡ dùng cả, nhà nào nhà nấy vẫn cứ dùng đèn dầu hỏa.