Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-01-22 15:28:17
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vợ con , hào phóng quá mức ." Trương Thu Phương nhíu mày lắc đầu, hạ thấp giọng, "Con mang về cho mấy đứa nhỏ ít đồ , đừng thế nữa, còn để dành tiền."

 

Mấy nhà khác ai chuyện như ? Dùng đường phèn xào đồ, còn là để cho con nhà ăn.

 

Trương Thu Phương thương cháu nội, chỉ là sợ hai đứa mới kết hôn chẳng tính toán ăn, cái tính hào phóng thì cầm cự mấy hồi?

 

Tô Nhất Nhiên gật đầu: "Vâng, con sẽ với cô ."

 

Trương Thu Phương lúc mới hài lòng, uống bát nước nóng trong tay, chút vị ngọt thanh, cái ngọt so với ngọt của đường hóa học hình như chút giống .

 

Giang Thư Dao hề chuyện , cô cho bọn trẻ ăn hết, định để cho cả nhà cùng nếm thử.

 

"Các cháu là sẽ lời dì đúng ?"

 

" ạ." Những đứa trẻ ăn mứt vỏ bưởi vô cùng ngoan ngoãn lời.

 

"Vậy bây giờ các cháu xin các cháu ? Các chỉ là nóng ruột, sợ các cháu tiêu tiền bậy bạ thôi chứ thật sự đ.á.n.h các cháu ."

 

Mấy đứa nhỏ đều tỏ vẻ mặt đắn đo.

 

Giang Thư Dao tiếp tục ôn tồn chuyện với chúng: "Hóa các cháu những đứa trẻ hư giữ lời hứa ?"

 

"Ai bảo chứ, cháu là trẻ ngoan mà." Tô Tri Thu lớn.

 

Tô Tri Thu là đầu tiên tìm xin , dẫn đầu, Tô Tiểu Thiên và những đứa khác cũng hành động theo.

 

Giang Thư Dao thở phào nhẹ nhõm, nếu chuyện cứ căng thẳng mãi thì cô sẽ cảm thấy vô cùng lúng túng.

 

Thực Ngô Mỹ Hoa và Lý Tình cũng thấy ngại, thấy con cái đến xin , họ liền hào phóng cho mỗi đứa một hào, lũ trẻ cũng vui vẻ.

 

Tuy lúc là một đồng nhưng đồng tiền đó dùng rủi ro, còn một hào là tiền thể tiêu , thể hợp tác xã thôn Hồng Kỳ mua kẹo ăn.

 

Giang Thư Dao thì gọi cả nhà đến ăn mứt.

 

Trần Trân Trân là chạy nhanh nhất, trực tiếp bốc một nắm lớn Giang Thư Dao trợn mắt .

 

Tô Hữu Lễ cảm thấy chút mất mặt, vỗ Trần Trân Trân một cái, chút dùng lực Trần Trân Trân lập tức rống lên: "Anh cái gì ?"

 

"Có ai lấy đồ kiểu đó ? Vừa tham nhanh tay?"

 

" từng thấy loại kẹo bao giờ, lấy thêm một ít cho cháu trai mang về, nó bao giờ ăn cả."

 

Tô Tiểu Thiên đảo mắt một cái: "Thím tư ơi, tụi cháu cũng là đầu ăn đấy."

 

Ngô Mỹ Hoa vội vàng kéo kéo Tô Tiểu Thiên.

 

"Ý mấy hả? Giang Thư Dao kẹo cô còn gì." Trần Trân Trân về phía Giang Thư Dao, "Nghe nhà cô em trai, cô chắc chắn hiểu cho đúng ? Tự đồ ngon thì sẽ nghĩ đến nhà ."

 

Giang Thư Dao: ......

 

trêu ai chọc ai cơ chứ?

 

chút vui, cái bao lì xì gây một chuyện, cô cảm thấy liên quan đến nên tìm cách giải quyết, dùng mứt vỏ bưởi giải quyết xong mọc một Trần Trân Trân...

 

Giang Thư Dao bĩu môi, định hiểu, vả quan hệ với nhà cũng .

 

rốt cuộc cô cũng cãi nên liếc Trần Trân Trân một cái gì.

 

Thôi thì nhịn , Trần Trân Trân còn thế thì tuyệt đối nhịn nữa.

 

Tô Nhất Nhiên cái vẻ nén giận của cô, chỉ thấy chút buồn , lấy một miếng mứt vỏ bưởi nhét miệng cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-nho-thap-nien-70-om-dui-dai-ca-an-thit-ca-doi/chuong-190.html.]

Cô ngậm miếng mứt vỏ bưởi vị ngọt lịm, lửa giận trong lòng tiêu tan hơn phân nửa.

 

Còn Trần Trân Trân một thì rốt cuộc dám tham lam bốc nữa, mỗi ăn một miếng, khí khôi phục sự bình tĩnh.

 

......

 

Buổi tối cơm nước xong, Giang Thư Dao ngủ sớm thế, kéo Tô Nhất Nhiên ngoài dạo một vòng mới về tắm rửa.

 

Chỉ là thời gian vẫn còn sớm, nhất là bây giờ trời tối nhanh.

 

Vì buồn chán nên Giang Thư Dao dạy Tô Nhất Nhiên chơi cờ caro (ngũ t.ử kỳ), đây là loại cờ duy nhất cô thấy hứng thú và chơi, đồng thời cũng là một loại ký ức đẽ.

 

Hồi cô học trung học, một dạo cờ caro thể mưa gió khắp trường.

 

Lớp của cô, nam nam nữ nữ, phát cuồng đến mức hễ cứ tan học là lập tức lấy vở chơi cờ caro. Họ lấy tờ giấy trong vở bài tập , gập chồng hai tờ giấy theo chiều ngang và dọc, thế là tờ giấy trong suốt sẽ hiện những ô vuông nhỏ màu xanh, dùng bàn cờ luôn.

 

"Cái cờ đấy." Tô Nhất Nhiên chơi với cô hai ván xong liền phát hiện bí quyết.

 

Chơi cái cờ quan trọng thật sự là xếp thành năm quân một hàng ngay từ đầu, mà là khi hạ quân đủ nhiều, tạo thành một thế ba quân liền khiến đối phương thể ngăn chặn, hình thành kết quả chắc chắn thắng.

 

Hai chơi đến hăng say, thắng thua.

 

"Sao em nhiều thứ thế ?" Tô Nhất Nhiên một nữa cảm thán.

 

"Cô nàng kho báu đấy, hiểu ?"

 

Tô Nhất Nhiên nghĩ đến việc cô bao nhiêu thứ kỳ lạ: "Hiểu."

 

"Hừ, hiểu thì chắc chắn là hiểu ."

 

Tô Nhất Nhiên: ......

 

Vậy cô trả lời thế nào?

 

Hai chơi một lúc lâu, vạn vật lặng thinh, cho đến khi thở của họ trở nên dồn dập, Giang Thư Dao vô thức ngẩng đầu, Tô Nhất Nhiên cũng ngẩng đầu theo.

 

Mượn ánh lửa, họ thể thấy hình bóng trong mắt đối phương.

 

Trong khoảnh khắc , họ bao giờ cảm thấy gần đến thế.

 

"Hình như chút muộn ..." Cô khẽ .

 

Tô Nhất Nhiên gật đầu.

 

Giang Thư Dao vô thức gật đầu theo : "Vậy tụi ngủ thôi."

 

"Ừ."

 

Hai cởi áo khoác, thổi tắt đèn dầu, giường, yên lặng giấc ngủ.

 

……………………

 

Thành phố Yên Thành, Giang gia.

 

Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Thư Tố Cầm mở cửa, liền thấy của Lâm Vu ngoài cửa.

 

Mẹ Lâm lộ một nụ đầy thiện ý với Thư Tố Cầm, Thư Tố Cầm lùi một bước, nụ trông thật sự thoải mái chút nào.

 

Nụ mặt Lâm cứng đờ, bĩu môi, cũng thèm giả vờ nữa: "Lần bà lẩm bẩm, cháu trai nhà ngoại bà sắp thành phố Thanh Thành, tính toán thời gian thì hình như cũng sắp về . Bà thể giúp hỏi thăm tình hình xem Lâm Vu nhà quê thế nào ?"

 

 

Loading...