Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-01-22 15:21:59
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhất Nhiên trầm tư gật đầu, hiểu ý của cô.

 

"Ngoài , còn suy nghĩ gì nữa ?"

 

"Nếu chúng kết hôn, em sẽ ở riêng..." Hai sống qua ngày, tự tại bao.

 

Tô Nhất Nhiên lắc đầu: "Nhà ở riêng thì lẽ đợi Tô Việt Nhiên kết hôn, hơn nữa, tiền trong tay bố hình như đủ lắm..."

 

"Làm cái gì mà đủ?"

 

"Tiết kiệm tiền chia cho xây nhà."

 

"Vậy thì mãi mãi cũng đủ ."

 

"Tại ?"

 

"Bởi vì luôn những chuyện ngoài ý xảy mà, ốm, chuyện, đều tiêu tiền, tiền tiết kiệm mãi mãi sẽ bao giờ đủ."

 

"Vậy ?"

 

"Vay tiền chứ , cứ xây nhà lên , tiền vay thì trả dần."

 

Tô Nhất Nhiên cảm thấy lý một cách kỳ lạ, gật gật đầu, đó sực nhớ điều gì: "Em thật sự cảm thấy đáng yêu ?"

 

" !"

 

"Bà đang nghĩ cách để rước em cửa đấy."

 

Giang Thư Dao: "Hình như vội vàng quá?"

 

"Bởi vì bà sợ em bay mất."

 

"Em mọc cánh . Bà nghĩ thế nào?"

 

"Bảo thăm dò ý tứ của em, em bao nhiêu tiền sính lễ."

 

Sính lễ?

 

hề xa lạ với từ , đây xem vô tin tức, cô gái vì đòi sính lễ mà coi thường, cũng phía nhà trai phàn nàn nhà gái đòi hỏi quá đáng. Cô từng cảm thấy đáng cho nhà gái, cũng từng cảm thấy phẫn nộ cho nhà trai vì đòi nhiều tiền như .

 

Giờ đây đến lượt bản cô.

 

Nếu là ở kiếp , cô nhất định sẽ đòi sính lễ, bất kể nhiều ít, bắt buộc hình thức .

 

hiện tại, nhà họ Tô như thế , cô đòi sính lễ, chắc chắn là tiền từ quỹ chung của gia đình bỏ , chẳng việc ở riêng càng xa vời ?

 

Hơn nữa, cô quả thật thiếu tiền.

 

"Thôi , em trở thành cái 'ngoài ý ' của nhà ."

 

Tô Nhất Nhiên ngạc nhiên: "Em nghiêm túc đấy ?"

 

"Nói nhảm, cái cũng dùng tiền, cái cũng dùng tiền, nhà bao giờ mới tiết kiệm đủ tiền?"

 

"Em ở riêng đến thế ?"

 

"Đương nhiên . Sau khi ở riêng, tìm một chỗ xa xa một chút mà xây nhà, ở nhà món gì cũng ..."

 

Tô Nhất Nhiên cầm cành củi khô gõ cô một cái: "Nói cho cùng vẫn là vì cái ăn."

 

"Dân dĩ thực vi thiên" (Dân lấy cái ăn trọng).

 

Tô Nhất Nhiên gõ cô một cái nữa.

 

"Anh gì đấy?"

 

Tô Nhất Nhiên: "Nhắc em, lật bánh thêm một nữa ."

 

Giang Thư Dao: ...

 

Tô Nhất Nhiên thấy bộ dạng nén giận của cô thì bật : "Được , thái độ của em . Bố đưa sính lễ cho em, nhưng Tô Nhất Nhiên sẽ đưa."

 

Giang Thư Dao đảo mắt trắng dã: "Cái gì mà đưa? Lẽ nào tiền đó của em? Anh dùng tiền của em qua tay một cái, rốt cuộc ý gì?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-nho-thap-nien-70-om-dui-dai-ca-an-thit-ca-doi/chuong-165.html.]

Tô Nhất Nhiên: ...

 

Tô Nhất Nhiên nghĩ một lát: "Thì là ý tứ của cái ý tứ đó thôi."

 

"Cái ý tứ thật là nhiều..."

 

Tô Nhất Nhiên hiểu , cô ý từ chối việc kết hôn, liếc cô một cái, xác định hiểu sai, hiểu , tim hoảng loạn, còn chút mong đợi nên lời.

 

Sau khi bánh chín, Giang Thư Dao lấy nó , đặt sang một bên, dùng d.a.o cắt thành nhiều miếng.

 

Miếng đầu tiên, cô đưa trực tiếp cho Tô Nhất Nhiên.

 

Tô Nhất Nhiên đón lấy.

 

Giang Thư Dao: "Nóng c.h.ế.t ."

 

Tô Nhất Nhiên: "Vẫn dễ c.h.ế.t thế , mà c.h.ế.t thì chẳng em góa phụ ."

 

"Góa phụ trông cửa?"

 

Tô Nhất Nhiên vui vẻ: "Em nghĩa là gì ?"

 

"Đương nhiên ."

 

Tô Nhất Nhiên lắc đầu: "Sau khi nam nữ đính hôn, phía nhà trai vì lý do nào đó mà qua đời, nhà gái ở nhà đẻ, cả đời thủ tiết cho phía nhà trai, trọn đời lấy chồng nữa."

 

Giang Thư Dao sững , cô phát hiện , thật sự ý nghĩa cụ thể, thuộc kiểu nửa đầu, nửa .

 

Lúc , cô cảm thấy cấp thiết cần một chiếc điện thoại di động, đó tra cứu xem "góa phụ trông cửa" (vọng môn quả) rốt cuộc là ý nghĩa gì, Tô Nhất Nhiên đang lừa dối .

 

Tô Nhất Nhiên "chậc chậc" hai tiếng, cầm miếng bánh tay bắt đầu ăn, nóng một chút nhưng thể chấp nhận , đặc biệt là lúc trời lạnh thế , cầm tay thể coi như đồ sưởi tay.

 

Cái bánh to, Giang Thư Dao ăn một miếng là đủ .

 

Còn về Tô Nhất Nhiên, ăn bốn miếng.

 

Cô chia hai miếng nữa cho Giang Bích Vi, còn cách nào khác, Giang Bích Vi một đại diện cho hai , thể để ăn còn Từ Thành Minh thì .

 

Lúc Giang Thư Dao đưa bánh cho Vương Tích Nhân, Vương Tích Nhân liếc Giang Bích Vi mấy cái.

 

Giang Thư Dao thở dài một , cũng đưa cho Vương Tích Nhân hai miếng bánh.

 

Vương Tích Nhân: "Cuối cùng cũng một mà cảm thấy chịu thiệt lớn nữa ."

 

Giang Thư Dao hỏi cô , ăn hết hai miếng ?

 

Vương Tích Nhân mới thèm quan tâm, Giang Bích Vi hai miếng, đừng quan tâm lý do là gì, còn cô một miếng, cô chính là cảm thấy đặc biệt chịu thiệt.

 

Mặc dù Vương Tích Nhân thật sự chỉ ăn hết một miếng bánh.

 

Sau khi Vương Tích Nhân ăn xong một miếng thì tài nào ăn thêm nữa, cô miếng bánh còn ấm tay, thở dài một , ngước mắt lên thấy Trương Quân Mạch ở xa.

 

Vương Tích Nhân tới, nhét miếng bánh tay Trương Quân Mạch: "Cho ăn đấy."

 

"Tại ?" Trương Quân Mạch hiểu tại cho ăn.

 

" ăn hết, thấy thuận mắt."

 

Trương Quân Mạch gật đầu tỏ ý hiểu: "Vậy cô cái gì?"

 

Ban đầu định , cô cho ăn bánh, cũng sẵn lòng đưa một thứ cho cô .

 

Kết quả...

 

Vương Tích Nhân nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Muốn tiền, phiếu, còn về thành phố."

 

Trương Quân Mạch: ...

 

Anh một hồi: "Cô nghĩ thật đấy."

 

Vương Tích Nhân cúi đầu, thở dài một tiếng: "Haizz, cũng cảm thấy nghĩ thật ."

 

Trương Quân Mạch: ...

 

 

Loading...