Ngay cả Tô Quốc Thịnh cũng nghĩ gì nhiều.
“Lão Tô , là với ông.” Ngô Thanh Đống chút áy náy, lúc đó ông thật sự tưởng Tô Quốc Thịnh bao che cho Tô Nhất Nhiên...
“Sao thế?”
Ngô Thanh Đống trả lời, trực tiếp đưa bức thư tố cáo đó qua.
Tô Quốc Thịnh nghi hoặc nhận lấy, đó xem qua một lượt, đột nhiên hiểu điều gì đó.
Tô Quốc Thịnh cũng rắn độc c.ắ.n, coi là điển hình. Chỉ là đó tuy , nhưng đều suy đoán, chắc chắn là rừng sâu. Mùa mà rừng sâu thì khó gặp rắn.
hiểu thấu mà toạc , đều hiểu rõ, chắc là để kiếm chút thịt ăn, chuyện gì đáng hổ cả. Ai mà chẳng kiếm chút thịt, đem muối để dành ăn Tết, cho cái Tết sung túc hơn một chút.
“Haiz, cũng ma xui quỷ khiến, thấy bức thư tố cáo xong còn thật sự dẫn núi tìm kiếm bằng chứng nọ.” Ngô Thanh Đống nhắc mà chính cũng thấy đỏ mặt.
Tô Quốc Thịnh thấy phản ứng của Ngô Thanh Đống thì hiểu: “Không tìm thấy gì ?”
“Ừ, chẳng gì cả... Cũng chẳng kẻ tố cáo đó là tâm địa gì nữa.” Ngô Thanh Đống chút khó xử, “ đưa thư cho ông cũng là để ông tự sự phòng , lẽ đang nhắm ông đấy.”
Ngô Thanh Đống chút suy đoán, cảm thấy khả năng là những họ Dư . Sau khi Dư Trường Thọ mất chức đội trưởng đó, nhà họ Dư liền sa sút hẳn , phần lớn chuyển , những chuyển thì cuộc sống chắc chắn bằng đây.
Tô Quốc Thịnh gật đầu, tỏ ý .
Sau khi Ngô Thanh Đống rời , Tô Quốc Thịnh lật qua lật bức thư tố cáo xem xem nhiều . Nét chữ của thư tố cáo chắc là chữ thật của , ngụy trang ở một mức độ nhất định, nhưng dù ngụy trang thế nào thì cũng chút hình bóng cũ, nhưng ông nghĩ đó là nét chữ của ai.
Đây là điểm mấu chốt nhất.
Điểm mấu chốt nhất là ông một chuyện từ bức thư tố cáo : luôn quan sát Tô Nhất Nhiên, nhắm Tô Nhất Nhiên, nếu sẽ rõ ràng những chuyện đó như .
Có lẽ kẻ tố cáo đó suy tính chu , bức thư còn tiết lộ một chuyện: đó lẽ tiếp xúc nhiều với Tô Nhất Nhiên.
Nếu là khác thì còn mở rộng phạm vi, nhưng vì sự đặc biệt của Tô Nhất Nhiên, những thể tiếp xúc với thực chỉ là nhà mà thôi.
Tô Quốc Thịnh bức thư tố cáo , im lặng lâu.
……………………
Sau khi Tô Nhất Nhiên về đến nhà, còn vững Tô Hữu Lễ gọi giật : “Nhất Nhiên, bác cả bảo em hễ về là tìm bác ngay.”
“Ồ, ạ.” Tô Nhất Nhiên nhấc chân về phía nhà Tô Quốc Thịnh.
Tô Tiểu Thiên gọi một tiếng “Bác năm”, một câu còn kịp hết thấy Tô Nhất Nhiên xa .
Tô Tiểu Thiên: ...
Cậu nhóc cũng chuyện tìm bác năm mà, tại chẳng ai chịu hết ?
Tô Tiểu Thiên ấm ức cực kỳ.
Tô Nhất Nhiên đến nhà bác cả, đầu tiên thấy là bà nội Dương Bích Anh. Anh gật đầu, chào một tiếng: “Bà nội ạ.”
Dương Bích Anh bĩu môi: “Lại đến phiền bác cả mày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-nho-thap-nien-70-om-dui-dai-ca-an-thit-ca-doi/chuong-161.html.]
Giọng điệu chút .
Tô Nhất Nhiên để tâm, trực tiếp tìm Tô Quốc Thịnh.
Dương Bích Anh luôn theo nhà Tô Quốc Thịnh, vì Tô Quốc Thịnh là con cả, mà vì nhà Tô Quốc Thịnh điều kiện hơn một chút, hơn nữa Tô Quốc Thịnh thể trấn áp bà lão .
Dương Bích Anh mà sang nhà khác là thích giở quẻ, gào thét chỗ đau chỗ nhức, bắt đưa khám bệnh nọ, khám một hồi thì chẳng chuyện gì cả.
Dương Bích Anh già , thích con cháu vây quanh nên sẽ cố tình gây một chuyện.
Nhà Tô Quốc Thịnh phụng dưỡng Dương Bích Anh cũng là vạn bất đắc dĩ.
Ở đây quy định con cả phụng dưỡng cha , thậm chí lúc chia gia đình, già cũng theo bất kỳ đứa con nào, tự lập thành một hộ, cho đến tận khi già còn sức lao động, thể tự sinh tồn nữa. Lúc con cái sẽ tụ họp thảo luận cách phụng dưỡng già, nếu già tuổi tác quá lớn thì mỗi nhà ở một năm, nếu già tuổi tác lớn thì mỗi nhà ở một tháng.
Tô Nhất Nhiên mặt Tô Quốc Thịnh: “Bác cả, bác tìm cháu ạ?”
Tô Quốc Thịnh gật đầu, đưa bức thư tố cáo mà ông xem nhiều đó cho Tô Nhất Nhiên.
Tô Nhất Nhiên chút nghi hoặc nhưng vẫn nhận lấy, chăm chú xem.
Lúc Tô Quốc Thịnh mới bắt đầu giải thích: “Đây là thư tố cáo mà Ngô Thanh Đống nhận , ông chắc là dẫn núi lùng sục , chẳng tìm cái gì cả, ngược còn rắn độc c.ắ.n.”
Tim Tô Nhất Nhiên thắt một cái, chút hiểu bác cả cho chuyện là để cảnh giác hơn.
Tô Nhất Nhiên xem xong bức thư tố cáo .
Tô Quốc Thịnh hai tay chắp lưng: “Bác thấy chữ chút quen mắt, cháu nhận là của ai ?”
Tô Nhất Nhiên trả bức thư cho Tô Quốc Thịnh: “Bác cả còn chẳng nhận thì cháu mà nhận ?”
Tô Quốc Thịnh sâu mắt Tô Nhất Nhiên một cái.
Cái nhà Tô Quốc Hưng đó, hai ông bà già chẳng học hành gì nhiều, mà . Đứa lớn đứa hai đứa tư thì vài chữ nhưng những chữ chắc chắn nổi. Những còn chỉ một Tô Thanh Nhiên, một Tô Việt Nhiên. Tô Thanh Nhiên chân thọt, ngay cả việc gửi thư tố cáo cũng xong.
Đâu cần nhận mặt chữ, dùng phương pháp loại trừ trực tiếp là thể đưa kết luận .
Tô Quốc Thịnh lắc đầu: “Sớm định gia đình .”
Tô Nhất Nhiên gật đầu.
Tô Quốc Thịnh: “Thì mới thể sớm tìm cách chia gia đình .”
Chỉ chia gia đình thì chị em mới thực sự coi là tách riêng , còn là một nhà, còn mật như nữa, nhưng đồng thời cũng sẽ nhiều mâu thuẫn như .
Tô Nhất Nhiên gật đầu. Vào lúc định rời , Tô Nhất Nhiên đột nhiên hỏi một câu: “Bác cả, bác xem cháu rốt cuộc gì chứ?”
Rốt cuộc sai điều gì để một là em ruột thịt hận đến mức đó.
Tô Nhất Nhiên nở nụ khổ, lẽ lầm lớn nhất của chính là năm đó lúc rơi xuống nước, nên cho Trương Thu Phương sự thật, nên rằng Tô Việt Nhiên đẩy xuống.
Không chuyện đó thì Trương Thu Phương đối với Tô Việt Nhiên sẽ nút thắt lớn đến trong lòng.