“Chẳng thế thì ."
Hai chị em dâu bận rộn việc, quên phòng xem bà ngoại Trương.
Hôm nay bà cụ vui mừng, mặc bộ quần áo mới và áo len sát nách loanh quanh trong làng hơn nửa ngày trời, sớm trong phòng , còn đang ngáy khò khò nữa kìa.
Nửa tiếng trôi qua, trời tối dần, bác cả và bác hai Trương về nhà, vợ chồng Cố Mãn Thương đồng giúp việc cũng về, nhưng đám trẻ tuổi vẫn thấy bóng dáng .
Trương Thúy Lan trời bên ngoài, u ám xám xịt e là sắp mưa, bà hỏi Cố Mãn Thương:
“Ông nó ơi mấy giờ ?"
Nhà họ Cố một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ, là của ông nội Cố lấy từ bọn giặc Oa ngày xưa đ.á.n.h trận.
Cố Mãn Thương đồng hồ bỏ túi tay:
“Bảy giờ rưỡi ."
“Đã bảy giờ rưỡi mà mấy đứa nhỏ vẫn về."
Đừng xảy chuyện gì trong núi đấy chứ.
Bác cả Trương đang treo nấm hiên nhà, bác hai Trương bên giếng nước chậu trai sông đang nhả cát, hai em cũng ngước ngoài.
Bác hai Trương dậy mặc chiếc áo khoác vải thô :
“ xem thử thế nào."
Bác cả bảo ông cầm theo cái nón lá, đường lỡ mưa thì ướt.
Bác hai Trương nhận lấy, chẳng thèm mà kẹp luôn nách, bác gái hai tức giận mắng:
“ là ơn mắc oán, cả lòng nhắc nhở mà ông còn giở quẻ."
Trương Thúy Lan đang cầm d.a.o băm cỏ lợn, khuyên chị dâu:
“Chị hai, , em chúng em đều là một tay cả chăm sóc từ nhỏ, tính tình hai thế nào chúng em còn lạ gì, mở miệng là chẳng lời nào t.ử tế!"
Chẳng thà đừng mở miệng còn hơn.
Câu thốt , cả nhà ồ lên.
Bác hai Trương toét cái miệng rộng rạng rỡ nhất, ông đội nón lên đầu định cửa.
Thằng ranh Đông T.ử bên ngoài “hộc tốc" chạy , chạy đến đứt cả mà vẫn gào tướng lên.
“Bác cả, bác hai, thịt ăn , thịt ăn , trai cháu ở núi lợn rừng g-iết !"
Cái gì cơ!
Tay băm cỏ lợn của Trương Thúy Lan run lên, con d.a.o suýt chút nữa thì băm Cố Mãn Thương bên cạnh.
“Bố, , cả ở núi lợn rừng g-iết !"
Tiếng sét giữa trời quang, một câu của Cố Thời Đông giống như một nhát b-úa nặng nề nện tim Trương Thúy Lan, bà tối sầm mặt mày, suýt chút nữa thì vững.
Cũng may là bác cả Trương bên cạnh đỡ lấy cô em gái một tay, Trương Thúy Lan mới ngã khuỵu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-66.html.]
Dù , tẩu thu-ốc lào của bác cả Trương cũng rơi xuống đất, mắt ông đỏ hoe ngay lập tức.
Cố Mãn Thương cầm chiếc đồng hồ bỏ túi vững, đôi môi run rẩy, mà nổi, lảo đảo bước về phía .
Bác gái cả và bác gái hai ở trong bếp đang cán mì sợi, thấy lời bên ngoài, nước mắt bác gái hai lập tức trào , bác gái cả cầm cây cán mì vững, nó lăn lông lốc góc tường, bà mấp máy môi, nức nở một tiếng:
“Ngày lành thế mà thế, chẳng chỉ là lên núi một chuyến thôi , An t.ử mà đụng lợn rừng, còn lợn rừng......"
Thời buổi lợn rừng ở núi hung dữ lắm, ngay cả những thợ săn lão luyện trong làng gặp đều đường vòng, mấy năm trong làng một thanh niên lên núi hái nấm, gặp lợn rừng, đường chạy trốn gãy chân, dưỡng hơn nửa năm trời.
Cố Thời An là đứa trẻ mà cả nhà họ Trương lớn lên, là đứa trẻ tiền đồ nhất trong gia tộc, cả gia đình tâm trạng nặng nề, kẻ lau nước mắt.
Trương Thúy Lan lấy bình tĩnh, cơ thể như rút cạn sức lực, cố gắng gượng dậy, gì thì cũng con trai cuối!
Cố Mãn Thương ôm lấy bà lão lệ rơi đầy mặt:
“Đi, tất cả chúng đều ."
Con mất thì cha thế nào cũng xem một cái.
Hai ông bà già mặt mày đầy nước mắt, dìu dắt lảo đảo dậy.
Cố Thời Đông với đôi mắt sáng rực chạy hộc tốc về nhà, cửa thấy cảnh khỏi chút thắc mắc, chứ, thịt lợn ăn, chuyện lớn lành như , bác cả và cái bộ dạng nhỉ?
Cố Thời Đông l-iếm l-iếm môi, vẻ mặt đầy mong đợi với bác cả Trương:
“Bác cả mau làng gọi , cháu ở núi g-iết ch-ết một con lợn rừng béo lắm, đang để ở thung lũng núi , chúng mau tìm khiêng về ăn thịt lớn !"
Hì hì, tối nay thịt lợn ăn !
Gia đình họ Trương đang nghẹn một ngụm m-áu già ở cổ họng:
“........."
Thằng ranh con múa tay múa chân ở đó mô tả, chú ý đến ánh mắt phun lửa của cả nhà họ Trương!
Cuối cùng Cố Thời Đông bố đang giận dữ gào thét cho một trận đòn tơi bời.
“Thằng ranh con năng chẳng , hại bà già trắng cả mắt!"
Trương Thúy Lan tức đến bốc hỏa, cây cán mì tay đập xuống bàn kêu “cộp cộp".
Cố Mãn Thương cũng tức chịu , đầu tiên đ.á.n.h cho thằng út một trận nát m-ông!
Cả nhà họ Trương đều thằng ranh với ánh mắt thiện cảm, Cố Thời Đông ôm cái m-ông đỏ hỏn, ấm ức giải thích, thấy càng nghĩ càng tức, định lao tới đ.á.n.h , lập tức “oa oa" kêu chạy biến.
Trương Thúy Lan định đuổi theo.
Bác cả Trương nhịn , tới :
“Thôi thôi, Thúy Lan đ.á.n.h một trận cho bớt giận là , thực chuyện cũng là của Đông Tử, đứa nhỏ về nhà báo tin vui, tâm trạng phấn khích nên nhầm, chúng qua một tai cũng nghĩ xem lời đứa nhỏ là thật giả, may mà chỉ là một phen hú vía."
Cháu ngoại lớn , bác hai Trương cũng bắt đầu vẻ:
“Chẳng thế thì , cháu ngoại lớn của chúng là từng Triều Tiên, đ.á.n.h cho bọn giặc Mỹ chạy mất dép, còn xử lý nổi một con lợn rừng khu vực ."
Bác gái hai lườm lão già nhà một cái, cái bộ dạng của ông kìa, mới như cháu chắt chẳng ông ?