Nàng dâu gả thay ở khu nhà tập thể những năm 50 - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:21:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhớ cái hương vị đó, Viên Viên và Đậu Đậu nhịn mà nuốt nước miếng.”

 

Cố phó cục trưởng đề nghị cùng Lâm Dao đến ngõ Quế Hoa, Lâm Dao lườm Cố Thời An một cái, bảo tự .

 

“...”

 

Cố Thời An nuốt lời định xuống, trầm giọng đáp:

 

“Được.”

 

Vợ lệnh, Cố phó cục trưởng cầm trứng vịt gói sẵn đến ngõ Quế Hoa.

 

Đợi một lúc về thì mặt trời ngả về tây.

 

Bây giờ hai đứa nhỏ lớn, khiến vợ chồng Lâm Dao đỡ lo hơn nhiều.

 

Cố Đậu Đậu đang học tại trường trung học của huyện, tan học là đạp xe đón Viên Viên.

 

Viên Viên ở ghế xe, đám “tiểu tướng" màu đỏ đầy đường, đeo cặp sách thở dài với trai:

 

“Anh ơi, hiệu trưởng trường tiểu học của em đ.á.n.h đổ .”

 

Dạo gần đây đám “tiểu tướng Cách mạng" bắt đầu gây sóng gió, loạn giới công thương xong bắt đầu náo loạn giới giáo d.ụ.c.

 

Trước đó mấy giáo viên già uy tín ở trường tiểu học nhà máy cán thép đều gán cho những “tội danh" hư ảo, cạo đầu âm dương, mặt quần chúng cách mạng, cổ treo tấm bảng lớn để chịu phê phán.

 

Viên Viên từ nhỏ lớn lên trong sự yêu thương của gia đình, mỗi thấy cảnh đều kìm nước mắt.

 

“Ngày nào cũng sống thế , em chẳng thấy hy vọng gì cả.”

 

Cố Đậu Đậu đạp xe, dáng cao ráo vạm vỡ trông còn vẻ thiếu niên xanh ngắt, lời mang đậm chất chín chắn tuổi.

 

“Cơn giông bão nào cũng sẽ qua thôi, Viên Viên , em hy vọng tương lai.”

 

Viên Viên cũng “" một tiếng, trai tối về sẽ dạy thổi kèn Harmonica, lập tức hớn hở.

 

Anh trai thổi kèn lắm luôn!

 

Nói mới nhớ, Cố Đậu Đậu chỉ thổi kèn mà còn theo một thầy cũ ở nhà văn hóa học vẽ tranh quốc họa và thư pháp.

 

Vị thầy ở nhà văn hóa năm đó gặp thiên tai từng nhận ơn huệ của vợ chồng Cố Thời An, hai vợ chồng giúp để danh tính, vị thầy đó tình cờ bắt gặp Cố Thời An mang lương thực đến nhà lúc trở về mới .

 

Thầy giáo chân thành cảm ơn nhà họ Cố, thấy Đậu Đậu và Viên Viên thông minh đáng yêu nên đề nghị bí mật dạy hai em thổi kèn và vẽ tranh.

 

Tất nhiên những chuyện ngoài ai , nếu thầy giáo sẽ gặp rắc rối lớn.

 

Những năm 70, cũng ít “tiểu tướng Cách mạng" học thổi kèn, kéo nhị để lập đội ngũ thổi các bài hát cách mạng.

 

Cố Thời An và Lâm Dao bàn bạc một hồi, thấy gì quá đáng nên đồng ý.

 

Cố Đậu Đậu hồi nhỏ là một thằng nhóc nghịch ngợm nhưng tuổi dậy thì ngày càng giống một “ông cụ non", học cái gì cũng tịnh tâm , điểm Viên Viên .

 

Viên Viên cái tính giống Lâm Dao, hai con đều là kiểu ba ngày nghỉ hai ngày.

 

Hai em về đến nhà, cầm kèn , một dạy một học.

 

Cố Mãn Thương ở nhà dọn dẹp vệ sinh, Trương Thúy Lan và bà Từ phố xem phim mới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-256.html.]

Dạo rạp chiếu phim trong huyện ngày nào cũng chiếu phim “Đội du kích đường sắt", “Công nhân bến tàu Vương Nhị Hỷ", thỉnh thoảng cũng chiếu vài bộ phim cũ, hai bà cụ mỗi ngày xem hai vé phim, lòng tràn đầy mãn nguyện.

 

Lâm Dao đó hứa bánh đậu đỏ cho hai em ăn, trong nhà chuẩn sẵn đậu đỏ và các nguyên liệu khác.

 

Lâm Dao hầm đậu đỏ lên, dặn dò Cố phó cục trưởng mang trứng vịt về trông chừng nồi.

 

“Đừng để đậu đỏ nhừ quá, con gái thích ăn nhân dính .”

 

Về chuyện của con gái rượu, Cố Thời An bao giờ lơ là.

 

Nghe lời vợ dặn, canh nồi đậu đỏ giã nát nhân hạt óc ch.ó và lạc bóc vỏ, lát nữa cho bánh đậu đỏ.

 

Viên Viên ở trong phòng thấy lời dặn bố, bánh đậu đỏ động lực nên thổi kèn càng hăng hái hơn.

 

Lâm Dao nhanh tay lẹ mắt hấp xong bánh đậu đỏ, đặt khay cho nguội, hai vợ chồng bắt đầu tất bật chuẩn bữa tối.

 

Cố Mãn Thương hớn hở ở nhà đài phát thanh.

 

Bữa tối thời buổi cũng đơn giản, một đĩa cải chíp xào, một đĩa khoai tây sợi xào, một nồi canh trứng cà chua chua chua ngọt ngọt, thêm mấy lát màn thầu chiên, Viên Viên ăn đến mức ợ liên tục.

 

*

 

Mùa hè năm 1974 nóng nực khó chịu, hôm nay là một ngày nắng gắt, mới tám giờ sáng mà mặt đất bắt đầu bốc nóng, lá cây bên ngoài im động đậy, cả sân nhà đầy tiếng ve kêu gào thét.

 

Thấy trường học sắp nghỉ hè, cái con bé Viên Viên bắt đầu lười biếng, sáng nào gọi là dậy.

 

Cố Thời An chẳng nỡ mắng con gái nửa lời, Lâm Dao đành hóa thành “bà bạo chúa", mỗi ngày “sư t.ử hà đông" một , quát Viên Viên xong quát Cố phó cục trưởng.

 

So thì Cố Đậu Đậu đúng là đỡ lo bao nhiêu.

 

Lâm Dao cảm thấy con trai ngoài việc ít thì đúng là chẳng khuyết điểm gì.

 

cũng thể hiểu , các cụ bảo “cha nào con nấy" mà.

 

Sáng sớm lùa hai đứa nhỏ khỏi cửa, Lâm Dao mới rảnh rỗi nấu một bát canh trứng ăn sáng.

 

Hôm nay Lâm Dao nghỉ, ăn sáng xong thong thả ngủ bù một giấc.

 

Mãi đến mười một rưỡi, Lâm Dao mới chậm chạp dậy, sân múc chậu nước lạnh rửa mặt, lập tức thấy tỉnh táo hẳn.

 

Cơm canh bàn ăn trong phòng khách vẫn còn ấm, bàn mảnh giấy Trương Thúy Lan để , cô mới nhớ hôm nay hai cụ về quê thăm bà ngoại họ Trương.

 

Bà ngoại Trương năm nay gần chín mươi, ngoài việc tai nặng, thỉnh thoảng nhớ nhớ quên quên thì thể vẫn còn cứng cáp lắm, mỗi bữa ăn nửa bát thức ăn, một cái bánh ngô.

 

Đậu Đậu, Viên Viên từ nhỏ thường xuyên đôi giày bông nhỏ do cụ khâu cho.

 

Mọi trong nhà đều thành tâm mong cụ sống lâu trăm tuổi, tuổi già hạnh phúc âu lo.

 

Mấy ngày nay công việc ở cục công an bận rộn, Cố Thời An buổi trưa về nhà.

 

Lâm Dao giải quyết xong bữa trưa, theo thói quen dọn dẹp phòng khách ngăn nắp khểnh sofa sách.

 

Buổi chiều Chu Hiểu Tuyết đến nhà họ Cố chơi.

 

Chu Hiểu Tuyết cũng sắp kết hôn , đối tượng là một cán bộ cơ quan huyện, tính tình ôn hòa, con tệ, môn đăng hộ đối với nhà họ Chu.

 

Cái tính cách của Chu Hiểu Tuyết gả chắc chắn bắt nạt, hơn nữa bên nhà trai đưa sính lễ cũng hậu hĩnh.

 

 

Loading...