Nàng dâu gả thay ở khu nhà tập thể những năm 50 - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:19:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai đứa lớn đặt cặp sách xuống, cũng chạy qua nô đùa với Tiểu Hắc.”

 

Bình An ở nhà họ Cố ăn ngon, nuôi , tính cách cũng cởi mở hơn nhiều, hai ông bà Trương Thúy Lan về hóng mát đầu hẻm, Lâm Dao cán mì sợi, trộn tỏi với dưa chuột và đậu đũa, nhỏ thêm hai giọt dầu mè, định mì lạnh ăn.

 

Cố Đẩu Đẩu chổng m-ông leo lên lưng Đại Hắc, đột nhiên chỉ tay cửa hét lớn “Cha!"

 

Lâm Dao từ trong bếp thò đầu , liền thấy Phó cục trưởng Cố nhà ở cửa nhà, định hì hì tới, từ trong con hẻm bước một đàn ông, chừng ba mươi mấy tuổi, mặc bộ quân phục mùa hè nửa cũ nửa mới, là một hán t.ử oai phong lẫm liệt, rưng rưng nước mắt Tiểu Bình An đang chơi đùa trong sân.

 

Người đến ai khác, chính là cha ruột của Tiểu Bình An, Thành Cương.

 

Thành Cương quê gốc ở huyện Nam An, thời xã hội cũ, gia đình nghề áp tiêu, theo cách cũ chính là giao hàng cho tiêu đầu, chút giống với ngành logistics .

 

Sau đó quân Nhật đến, thế đạo loạn lạc, nghề giao hàng áp tiêu cũng kiếm bao nhiêu tiền, cha của Thành Cương là Thành lão hán thành bán lương thực, ở trong núi gặp mấy tên lính Nhật càn quét, vì cướp lương thực mà đ.â.m một nhát mất mạng, Thành suốt một đêm cũng theo.

 

Thành Cương sinh vạm vỡ cao lớn, sức lực, từng học tư thục, múa đại đao cầm s-úng, quân Nhật hại nhà tan cửa nát, cô độc một cũng gì đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu, đuổi theo g-iết sạch mấy tên lính Nhật, một cho xong liền trực tiếp tòng quân.

 

Thành Cương tòng quân hơn mười năm, bắt đầu từ lính trơn, từng bước lên tiểu đội trưởng, đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng, đến trung đoàn trưởng như hiện tại, năm giải phóng, về quê thắp hương cho cha , gặp cô gái mồ côi cùng làng là Lý Tú Quyên, hai tình đầu ý hợp, kết thành lương duyên, năm thứ hai khi cưới sinh một thằng con trai mập mạp, đặt tên là Bình An.

 

Lý Tú Quyên tuy là trẻ mồ côi, nhưng chú thím nuôi nấng trưởng thành, vợ chồng Thành Cương coi hai ông bà như cha đẻ mà hiếu thuận, trong nhà thêm Tiểu Bình An, cuộc sống nhỏ của gia đình trôi qua khá , ai ngờ năm Tiểu Bình An ba tuổi, Lý Tú Quyên dẫn con trai thăm ở bộ đội, một cái, con trai thấy nữa.....

 

Mấy năm nay hai vợ chồng tìm con khắp nơi từ nam chí bắc, vùng nông thôn hẻo lánh cũng , thành phố lớn thủ đô cũng , nhưng một chút tin tức cũng .

 

Tiểu Bình An mất tích, Lý Tú Quyên tự trách đau lòng, ăn ngon ngủ yên, hàng ngày lấy nước mắt rửa mặt, một năm thì hơn nửa năm cơ thể ốm yếu bệnh tật, đồng chí cục công an huyện Nam An đến tận nhà, đứa con bắt cóc nhiều năm hy vọng tìm thấy, hai vợ chồng xúc động đến mấy đêm liền ngủ ngon giấc.

 

Đợi tin tức xác thực, Thành Cương vội vàng xin thư giới thiệu mua vé tàu hỏa, hai vợ chồng tàu hỏa trắng đêm đến huyện Vân Thủy.

 

Vì xuất phát quá vội vàng, Lý Tú Quyên vốn thiếu m-áu mãn tính kịp uống thu-ốc, đến huyện Vân Thủy xuống tàu hỏa, chân còn sức lực, đường dìu mới .

 

Bên trái là vợ, bên là con, Thành Cương chỉ thể sắp xếp cho Lý Tú Quyên ở nhà khách , vội vàng chạy đến cục công an, tìm Phó cục trưởng Cố, đến đại tạp viện.

 

Tiểu Bình An bỗng nhiên đoàn tụ với cha ruột, còn chút lúng túng, cũng chút tin tưởng, chỉ sợ gặp kẻ ác bắt , nhút nhát trốn lưng Lâm Dao, dám ló đầu .

 

Thằng nhóc thối Đông T.ử ở bên cạnh nhảy lên nhảy xuống tiếp thêm can đảm cho bạn nhỏ.

 

“Bình An đừng sợ, tớ giúp đ.á.n.h tên xa !"

 

Cố Đẩu Đẩu cũng ở bên cạnh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m mập mạp hét lên, “Đánh trứng trứng!"

 

Đại Hắc Tiểu Hắc nhe răng, tính khí như bình thường, dường như chỉ chờ tiểu chủ nhân lệnh một tiếng là lao lên đuổi kẻ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-205.html.]

Được , đây là coi Thành Cương thành kẻ .

 

“......."

 

Trương Thúy Lan tin chạy đến thấy hai nhóc tì nhà bộ dạng hư đốn như , vội vàng tới, dắt hai đứa trẻ đen đủi chỗ khác.

 

Cố Mãn Thương cũng theo, dắt Đại Hắc Tiểu Hắc .

 

Lâm Dao rót lấy bánh kẹo cho Thành Cương, Cố Thời An thái độ khách khí mà nghiêm cẩn, “Đồng chí Thành Cương, Bình An là đứa con thất lạc nhiều năm của , bằng chứng gì thể chứng minh ?"

 

Thành Cương phòng ánh mắt dừng Bình An đang từng bước theo Lâm Dao, từ túi quân phục lấy một bức ảnh, “Đồng chí Cố, đồng chí Lâm, đây là ảnh sinh nhật lúc Thành An ba tuổi."

 

Cố Thời An đón lấy, đôi mắt đen quét qua, bức ảnh tay mép bạc màu, rõ ràng là thường xuyên cầm tay mân mê ngắm , tuy ảnh còn sắc nét như lúc mới rửa, nhưng bé mặc bộ quân phục nhỏ bên rõ ràng chính là phiên bản thu nhỏ của Bình An.

 

Đôi mắt Thành Cương rưng rưng ánh lệ, “Bình An mất tích lúc ba tuổi khi thăm , đứa nhỏ tai trái một vết bớt màu đỏ, từ trong bụng mang theo ."

 

Tiểu Bình An trốn lưng Lâm Dao thấy lời , cơ thể nhỏ bé run rẩy, đôi mắt to ngập tràn nước mắt.

 

Nhóc con lúc ăn xin phố, đôi khi xin đồ ngon, những kẻ đó liền xách tai lên đ.á.n.h mắng.

 

Nói tai vết bớt đỏ là điềm gở, là giống tai tai họa đê hèn sinh .

 

Cố Thời An và Lâm Dao , hai vợ chồng trong lòng rõ, lời Thành Cương khớp với lời khai của bọn buôn , Lâm Dao nắm lấy bàn tay nhỏ của Bình An, dịu dàng , “Bình An, đó là cha con đấy."

 

“Cha, chú thực sự là cha của cháu ạ?"

 

“Bình An, con của cha, cha với con."

 

Bình An “oà" một tiếng nấc lên, nhào lòng Thành Cương lớn.

 

“Cha!"

 

“Bình An!"

 

Hai cha con ôm , thường nam nhi dễ rơi nước mắt, chỉ là đến lúc đau lòng mà thôi.

 

Thành Cương là một quân nhân sắt đá, tòng quân mười mấy năm, thương trúng đạn cũng chớp mắt một cái, duy chỉ đối với con trai là hổ thẹn khôn cùng, là Trương Thúy Lan cứu Bình An, lập tức quỳ hai gối xuống đất, dập đầu ba cái thật kêu với bà lão.

 

“Thím, nếu nhờ thím cứu Bình An phố về, cha con chúng cháu cũng ngày gặp , ơn đức lớn lao cháu xin ghi tạc trong lòng, cháu dập đầu ba cái với thím, coi thím như ruột mà hiếu kính!"

 

 

Loading...