Nàng dâu gả thay ở khu nhà tập thể những năm 50 - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:18:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu nhờ các đồng chí ở cục công an tỉnh hành động nhanh ch.óng, giờ đây công xưởng quân sự tỉnh chỉ còn là một đống đổ nát.”

 

Trong thời đại đặc biệt , bất cứ lúc nào cũng giữ cảnh giác cao độ.

 

Các nhà máy lớn ở huyện Vân Thủy đều thành lập đại đội dân quân của riêng .

 

Mỗi khi phân xưởng bắt đầu việc, các chiến sĩ dân quân ngừng nghỉ phút nào, giám sát c.h.ặ.t chẽ an trong xưởng, đề phòng kẻ địch phá hoại, phép sơ suất dù là nhỏ nhất.

 

Tại cục công an huyện, Cố Thời An lệnh, các trai trong cục công an liền như ngựa đứt cương, đầy mấy giây đeo hành lý lao khỏi hẻm, nhảy lên chiếc xe tải màu xanh quân đội.

 

Cố Thời Đông ôm thanh đao gỗ gắn tua đỏ mà cả tặng, thèm thuồng kêu oa oa.

 

Thằng nhóc nghịch ngợm nhảy lên nhảy xuống, mồm lảm nhảm lớn lên cũng bộ đội.

 

Thằng nhóc thỉnh thoảng lên cơn, cả nhà họ Cố chẳng buồn để ý đến nó.

 

Sáng sớm khi cửa, Lâm Dao kiểm tra hành lý của Cố phó cục trưởng một nữa, xem bên trong bỏ sót thứ gì , đồ ăn thức uống, cũng như thu-ốc bôi dùng khi trầy xước bầm tím đều mang theo cả .

 

Lâm Dao bế con trai béo tiễn Cố phó cục trưởng cửa.

 

Hôm nay Cố Thời An mặc bộ đồ rằn ri, càng nổi bật bờ vai rộng, eo hẹp và đôi chân dài.

 

Người đó, dù hề nghiêm mặt nhưng vẫn toát một luồng khí lạnh lùng khiến dám gần.

 

Cố Đậu Đậu nhả bọt nước bọt, quẫy đạp chui lòng cha già.

 

“Ba ba!

 

Cưỡi ngựa lớn, cưỡi ngựa lớn!"

 

Thằng nhóc béo bình thường thích nhất là cưỡi ngựa lớn, Cố Thời An nhếch môi, nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của nhóc béo, cho nhóc béo cưỡi ngựa lớn hai vòng vai, khiến Cố Đậu Đậu há cái miệng nhỏ mới nhú hai cái răng cửa nắc nẻ như một con thỏ nhỏ.

 

Cố Thời An dỗ dành con trai béo xong, định bụng định đặt nhóc béo xuống để vài câu với vợ.

 

Không ngờ Cố Đậu Đậu chơi , hai bàn tay béo mập túm c.h.ặ.t lấy tai Cố Thời An, nhả nước bọt hét lớn.

 

“Không ạ!"

 

Khuôn mặt tuấn tú của Cố phó cục trưởng cứ thế con trai phun đầy nước bọt.

 

“..."

 

Cả nhà vất vả lắm mới khiến thằng nhóc béo bướng bỉnh chịu buông tay.

 

Trương Thúy Lan và Cố Mãn Thương bế thằng nhóc béo sang một bên để tập , Cố Đậu Đậu mặc áo bông dày suốt cả mùa đông, giờ mặc quần hở đũng thấy nhẹ nhõm hẳn.

 

Cậu nhóc sải đôi chân béo mập bước về phía hai bước, đếch một cái ngã sấp xuống đất.

 

Cố Mãn Thương xót xa định bế thì Trương Thúy Lan kéo .

 

“Ông già định gì thế?"

 

“Đậu Đậu ngã , dỗ cháu."

 

“Dỗ cái gì mà dỗ, ngọc mài thành đồ quý, ông quên mấy đứa con nhà lớn lên thế nào ?"

 

Cố Mãn Thương còn đang đấu tranh tư tưởng thì Cố Đậu Đậu đang đất đạp chân đạp tay, thấy ai bế , nhóc con bèn tì tay tự leo dậy, tiếp tục về phía , hớn hở nhào lòng Trương Thúy Lan.

 

“Nội!"

 

“Ôi chao ôi, Đậu Đậu của bà giỏi quá cơ."

 

Trương Thúy Lan hì hì phủi bụi đất bé, bà tự dậy, dắt đôi bàn tay béo mập của nhóc, Cố Mãn Thương cũng lạch bạch theo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-190.html.]

Lâm Dao thấy nào đó nhóc béo giày vò cho dở dở , bèn nén lau mặt cho Cố Thời An.

 

“Nước dãi của con trai cũng bẩn."

 

“Lão Cố, Thời An ơi, sắp muộn , mau thôi!

 

Lão cục trưởng bảo , dù vệ sinh cũng nén , chậm trễ việc huấn luyện!"

 

Lời phá hỏng bầu khí của Đại Đầu ca vang lên từ phía .

 

Cố phó cục trưởng đang định giả vờ đáng thương để đòi vợ hôn hôn:

 

“..."

 

Cố Thời An , cuộc sống ở nhà họ Cố trở bình thường.

 

Mấy ngày nay trời mưa nhiều, thường là sáng sớm ngủ dậy, bên ngoài sân rụng đầy lá cây.

 

Cố Mãn Thương ở nhà một ngày quét hai cũng xuể, lúc đến buổi trưa, Đông T.ử học về, Lâm Dao đưa Đậu Đậu bưu điện gửi bưu phẩm .

 

Sân nhà mới quét buổi sáng lác đác rụng thêm ít lá, thím Đại Phú bèn bực bội quét lẩm bẩm trong sân:

 

“Mấy cái cây ăn quả rách nát , chỉ nở hoa thôi, năm qua năm khác chẳng thấy quả gì, sang năm thế nào cũng tìm c.h.ặ.t quách chúng mày !".

 

Đã đến buổi trưa, các gia đình trong khu tập thể đều đang nấu cơm, mấy nhà còn tỏa mùi mỡ lợn thơm nức, xem hôm nay cải thiện bữa ăn.

 

Cố Thời Đông bụng đói ngấu, cái mũi nhỏ hít hà mùi thơm khắp cả con ngõ, đeo ba lô nhỏ chạy lạch bạch về nhà, đến cửa gào lên:

 

“Mẹ ơi, chị dâu ơi con đói quá!"

 

Lâm Dao đáp một tiếng:

 

“Trong bếp bánh bao nhân rau đấy."

 

“Bánh bao nhân rau!"

 

Mắt Cố Thời Đông sáng lên, còn kịp cất ba lô gào thét lao bếp.

 

Trương Thúy Lan còn kịp gọi rửa tay thì thằng nhóc tự nhớ điều gì đó, xoay chạy sân múc nước rửa tay.

 

Cậu nhóc còn lấy xà phòng cẩn thận thoa lên đôi tay nhỏ bẩn thỉu xả sạch.

 

Trương Thúy Lan thấy liền , thằng nhóc là sợ Dao Dao mắng đây mà.

 

Kể từ khi khai giảng năm nay, Lâm Dao còn nuông chiều thằng nhóc như nữa, một quy tắc về lễ nghi bàn ăn, chị dâu cũng đặt quy tắc cho các nhóc tì, ví dụ như ăn cơm kén cá chọn canh, khi ăn rửa tay khi ăn súc miệng, ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, ch.óp chép miệng, quý trọng lương thực, v.v.

 

Hai nhóc tì Đông T.ử và Đậu Đậu cũng dần hình thành thói quen trong vô thức.

 

Cả nhà họ Cố đang ăn cơm trưa, bám theo Cố Thời Đông về tận nhà.

 

Trong con ngõ cách khu tập thể một con phố, một phụ nữ thấp bé đang xếp bằng chiếc giường chật hẹp, quấn lá thu-ốc lá ẩn trong bóng tối rõ mặt:

 

“Đã ngóng rõ ?"

 

“Nghe rõ ạ, ở cục công an huyện Vân Thủy sạch , nhà họ Cố giờ già yếu bệnh tật thôi."

 

“Nhị cô bà, nhà họ Cố giờ ai, chúng nên tay ?"

 

“Bây giờ là thời cơ nhất, lưỡi d.a.o c.h.é.m lòng mới là thống khoái nhất.

 

Hãy canh chừng mấy nhà khác và đám già yếu bệnh tật nhà họ Cố cho , sẽ lúc để các ngươi g-iết ."

 

Nhắc đến việc g-iết , trong mắt tên đàn ông phụ trách theo dõi lập tức lóe lên tia phấn khích khó tả, lẳng lặng ẩn bóng tối chập choạng buổi hoàng hôn.

 

 

Loading...