NÀNG CÔNG CHÚA TRONG LÃNH CUNG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:36:06
Lượt xem: 209

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta động lòng trắc ẩn, định móc túi tiền cho. Chẳng ngờ, đột nhiên một đứa trẻ dáng vẻ lanh lợi lao lên, cướp phăng túi tiền của . Cả đám trẻ như đàn chim giật tản tứ phía, lặn mất tăm đám đông.

Triệu Khứ Tật c.h.ử.i thề một tiếng, định đuổi theo ngay lập tức nhưng cản . Hắn đầu, nhướng mày : "Không tin đuổi kịp ? Mấy thằng ranh con đó chạy thoát khỏi tay ."

Tinhhadetmong

Ta lắc đầu, rèm mi rủ xuống: "... Coi như là phụ hoàng nợ chúng."

Phụ hoàng một vị hoàng đế . Dưới sự cai trị của ông, chiến tranh liên miên, bách tính lầm than, phiêu dạt khắp nơi. Dân chúng thể an cư lạc nghiệp, mới nhiều chạy nạn như , mới nhiều đứa trẻ lang thang ngoài đường như thế.

Ta ngước mắt lên: "Điện hạ, xin ngài... nhất định phò tá đế vương, trả cho thiên hạ một thái bình thịnh thế."

Triệu Khứ Tật im lặng hồi lâu, thở dài bảo: "Cha nàng một vị hoàng đế , càng một cha ."

Ta mặc nhiên . Hắn bỗng , bồi thêm một câu: " chắc chắn sẽ là một cha ."

Ta nhịn mỉm : "Vậy kiếp đầu t.h.a.i nhà ngài."

Ánh mắt khẽ động, định gì đó thôi. Lúc , nhét tay một túi tiền: "Để mất tiền ngay mí mắt , chẳng là vả mặt ? Nói mất mặt lắm. Nàng mất bao nhiêu tiền, cứ tính hết cho ."

Ta nhận: "Ta cũng thiếu tiền."

Hắn "chậc" một tiếng: "Nàng nàng xem, cả chỗ nào dáng vẻ của một công chúa ? Thấy nàng khổ sở thế , đành lòng."

Ta ngước mắt, một cách nghiêm túc: "Điện hạ, sống . Từ khi mẫu qua đời, bao giờ những ngày tháng như hiện tại."

"Bây giờ ngày nào cũng thịt để ăn, áo bông dày để mặc. Trong phòng than sưởi ấm, cứ hễ đến mùa đông là chân tay nứt nẻ vì giá rét, giờ thì nữa ."

"Trong phủ hầu hạ, cần tự giặt giũ quét dọn, lúc rảnh rỗi thể sách, buồn chán thì ngoài dạo chơi, đây là cảnh tượng đây chẳng dám mơ tới."

Triệu Khứ Tật sụt sịt mũi: "Cái con bé , tiểu gia đây từ lúc nhớ đến giờ từng , nàng cố ý mất mặt ?"

Ta ý đó.

9

Lâm Thông Mặc dạy kinh sử và lễ nghi cho các hoàng t.ử trong cung. Người quản giáo Triệu Khứ Tật cực kỳ nghiêm khắc. Học xong một ngày, Triệu Khứ Tật ủ rũ chạy đến phủ của . Tay ôm sách, vẻ mặt đầy phẫn uất.

"A Dao, Lâm Thông Mặc phạt chép sách, tay nổi chai hết đây ." Nói đoạn, chìa tay lắc lắc mặt .

Ta bất lực bảo: "Cái chai tay ngài là do cầm binh khí lâu năm mà , do chép sách mà ."

Hắn dày mặt cãi chày cãi cối: "Lúc dày thế !"

Triệu Khứ Tật lớn hơn một tuổi, mà lúc giở trò ăn vạ thì chẳng khác gì trẻ con. Tiên sinh phạt chép sách là vì lúc chữ, nét chữ cẩu thả như bùa vẽ, còn sai chính tả be bét. Hắn là một vương, dù cần học rộng tài cao, nhưng ngày thường văn thư sớ tấu thì thể lúc nào cũng nhờ khác hộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-cong-chua-trong-lanh-cung/chuong-5.html.]

Ta bày sẵn giấy mực: "Điện hạ, chép sách cùng ngài. Ngài chép bao nhiêu, chép bấy nhiêu. Nếu ngài sai thêm một chữ, sẽ chép thêm một bài."

Hắn vội vàng cản : "Đừng, nếu nàng mệt, nương mắng mất. Thôi , tự chép một , nàng bên cạnh bầu bạn là ."

Ta khẽ : "Đừng để ngài đến đây. Nam nữ thụ thụ bất , ở cùng một phòng là hợp lễ pháp, phạt ngài đấy."

 

Triệu Khứ Tật phóng khoáng nhướng mày, đáp: "Không sợ, hôm nay chính ông bảo đến tìm nàng đấy, bảo là để thỉnh giáo nàng."

Ta bỗng sững sờ: "Tiên sinh thể bảo ngài đêm hôm khuya khoắt đến tìm ?"

Triệu Khứ Tật cũng gãi đầu: "Ta chỉ mải vui mừng nên nghĩ ngợi nhiều."

"Tiên sinh xưa nay bao giờ việc vô căn cứ, bảo ngài đến ban đêm nhất định là lý do, nhưng mà... rốt cuộc là lý do gì nhỉ?"

"Xì, kệ , cứ vui là ."

Giờ Tuất qua một nửa, Triệu Khứ Tật đang chữ bỗng nhiên thần sắc nghiêm : "Có biến!"

Lời dứt, cửa phòng tông mạnh . Mấy bóng đen lao .

"Tiêu Dao! Ngươi là huyết mạch tiền triều, đích nữ của tiên đế, lúc quốc phá gia vong lấy tuẫn tiết, ngược còn sống tạm bợ, ô uế hoàng thất, đền mạng !" Kẻ cầm đầu toát sát khí đằng đằng.

Trong chớp mắt, Triệu Khứ Tật kéo lưng, xông lên nghênh chiến.

10

Sau mười mấy hiệp đấu, mặt đất vấy m.á.u. Chẳng là m.á.u của ai. Đang lúc lo sốt vó thì ngoài tường viện đột nhiên bừng sáng ánh lửa.

Lâm Thông Mặc mặc quan bào màu xanh, thần sắc lạnh lùng như băng. Một đội tướng sĩ Ngự Lâm quân mũ giáp chỉnh tề, tay cầm cung nỏ xuất hiện tại cửa.

"Gản gan ám sát Tĩnh Vương điện hạ! G.i.ế.c tha, một tên cũng để !"

Họ huấn luyện bài bản, tràn lên như nước triều. Đám thích khách trong phút chốc tiêu diệt sạch sành sanh, chỉ còn mùi m.á.u tanh nồng nặc đầy sân. Triệu Khứ Tật xông lên chất vấn Lâm Thông Mặc.

"Ông sớm thích khách? Còn cố ý để A Dao ở đây gặp nguy hiểm?!"

"Điện hạ, chẳng vẫn còn ngài ?"

"Ông..."

Lâm Thông Mặc mặt chút gợn sóng: "Điện hạ, tội danh ám sát ngài và ám sát A Dao, vốn dĩ giống ."

Loading...