NÀNG CÔNG CHÚA TRONG LÃNH CUNG - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:35:31
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta quên mất. Dẫu , mười năm ai gọi là A Dao. Ngay cả chính cũng sắp quên mất .

Tiên sinh kỹ lưỡng trong ánh sáng mờ: "A Dao, con chấp nhận sắc phong của tân đế... Con đến để chiêu hàng ?"

Tinhhadetmong

Ta từ trong tay áo lấy một cuộn lụa trắng. Mở , bên trong gói mấy trang giấy ố vàng.

"Năm xưa khi học buổi cuối cùng, một đề bài cho học trò trả lời... Mười năm , nay cuối cùng cũng gặp , xin phê duyệt cho con."

Trong mắt Lâm Thông Mặc như ánh nước lấp lánh. Người đưa tay nhận lấy mấy trang giấy, chậm rãi mở .

"Năm xưa dạy kinh Thượng Thư, học trò mới đến 'Dân duy bang bản' (Dân là gốc của nước) thì đưa lãnh cung, thể tiếp tục chỉ dạy. Xin cho con thêm một cơ hội, để học trò tiếp tục theo học tập."

Ta phủ phục dập đầu thật sâu: "Học trò Tiêu Dao, nguyện xin hành lễ môn sinh."

Lâm Thông Mặc thở dài một tiếng: "A Dao, đây ."

Ta quỳ chiếu rơm. Triệu Khứ Tật cũng lầm lì xuống bên cạnh .

Ta giới thiệu: "Tiên sinh, đây là Tĩnh Vương điện hạ."

Tầm mắt Lâm Thông Mặc đảo qua đảo Triệu Khứ Tật. Chỉ đầy một nén nhang, chỉ bảy điểm thất lễ trong cử chỉ của : "Bất túc, bất chỉnh, bất cung, bất chính, bất nhu, bất an, bất phóng..."

Triệu Khứ Tật rút bội kiếm , chỉ thẳng giữa mày : "Tin lão t.ử c.h.é.m c.h.ế.t ông?"

Lâm Thông Mặc thản nhiên mỉm : "Kiếm , tiếc là điện hạ dùng sai chỗ ."

"Triều đình sa trường, trị quốc liều mạng. Cuộc tranh đấu nơi miếu đường xưa nay luôn là dòng nước ngầm ẩn chín khúc quanh, cơ phong giấu trong nụ câu chuyện."

"Những gì điện hạ cần học còn nhiều lắm."

Ba ngày , kinh thành xôn xao tin đồn Lâm Thông Mặc triều, chấp nhận sự triệu kiến của Hoàng đế. Ta vui mừng. Tài học an bang định quốc của ân sư nhất định sẽ chỗ dụng võ ở tân triều. Chẳng ngờ, mỉm lắc đầu với :

"A Dao, con ở ngoài cô thế cô, nơi nương tựa, bước nào cũng là hiểm cảnh. Nếu thể vững ở triều đình, con quan sát một chút, che chắn một chút, con mới đến mức ăn tươi nuốt sống."

Người , ánh mắt ấm áp như thể vẫn còn là vị tiểu công chúa hiểu sự đời năm nào. Lúc nhỏ vốn thông minh. Cùng một bài văn, các hoàng hoàng tỷ chỉ hai thuộc làu làu, còn mười mới xong. Vậy mà bao giờ vì ngu mà trách phạt.

Ta đức hạnh gì mà đối đãi như thế...

7

Sau khi khỏi cung, thích nhất là dạo thong thả phố. Người qua kẻ nườm nượp ngớt. Trước cửa tiệm bánh bao, những xửng bánh nóng hổi lò, nóng trắng xóa bốc lên nghi ngút. Một bé gái nắm lấy vạt áo , chỉ tay xửng bánh đòi mua: "A nương, con ăn bánh bao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-cong-chua-trong-lanh-cung/chuong-4.html.]

Ta cũng ăn. Thế nhưng, còn nương nữa . Chỉ thể tự mua thôi. Ta lấy từ trong túi vải mấy đồng tiền lẻ, đổi lấy hai cái bánh bao. Bánh nóng hổi gói trong giấy dầu, tỏa mùi thơm nức mũi.

Đang ăn đến cái thứ hai, lưng bỗng nhiên ai đó vỗ nhẹ một phát. Ta giật , nửa cái bánh bao còn theo đó rơi xuống đất. Chưa kịp hồn, một bóng nhanh nhẹn lướt qua , đôi chân dài vươn , cúi nhặt nó lên.

Triệu Khứ Tật nhíu mày cái bánh: "Bẩn , ăn nữa."

Ta vội đưa tay đón: "Không , phủi bụi ."

Hắn cúi đầu thổi nhẹ lớp bụi bánh, dùng tay áo lau lau hai cái, thản nhiên ném cái bánh miệng , ăn mất.

Ta ngẩn ngơ: "Sao ngài ..."

Hắn nhướn mày , giọng đầy vẻ bất mãn: "Sao, ngay cả nửa cái bánh bao cũng nỡ cho ăn ?"

"Ta ý đó..."

Hắn chẳng chẳng rằng, kéo tuột : "Xì, chẳng qua chỉ là miếng ăn thôi mà, đền cho nàng là chứ gì. Trên con phố đồ ngon thiếu gì, !"

Ta thực sự ý đó mà. Triệu Khứ Tật nắm tay dọc phố. Cứ qua một sạp đồ ăn vặt là dừng hỏi: "Ăn cái ?"

Bánh nếp chiên vàng giòn trong chảo kêu xèo xèo, kìm mà nuốt nước miếng: "Muốn ăn, nhưng bụng lửng lửng , sợ ăn hết."

"Sợ gì, đây ."

 

Hắn nhanh nhẹn trả tiền, lấy một miếng đưa đến tận miệng : "Nàng c.ắ.n một miếng nếm thử vị ."

Ta cẩn thận c.ắ.n một miếng, vặn chạm đến lớp nhân táo đỏ bên trong. Vừa thơm ngọt. Lớp vỏ ngoài giòn rụm, gạo nếp thì mềm dẻo.

"Ngon quá!"

Triệu Khứ Tật híp mắt, quăng nửa miếng còn miệng , nhai một cách ngon lành.

Cứ thế, theo ăn từ đầu phố đến cuối phố. Cho đến khi bụng căng tròn, môi răng đều vương vị ngọt thơm. Như dường như hợp lễ pháp cho lắm. Thế nhưng... thật sự vui.

8

lúc đó, mấy đứa trẻ quần áo rách rưới tới, thấy chúng , lập tức vây quanh lấy.

“Đại ca, đại tỷ ơi, phúc cho bọn mấy đồng xu với, bọn nơi khác chạy nạn đến, binh đao loạn lạc còn đường sống, mấy ngày ăn gì..."

Loading...