Nàng Bị Gia Đình Bán Với Giá Mười Lạng Bạc - Lại Trở Thành Một Phú Bà - Chương 14: Thê Tử Biến Người Thuê Mướn

Cập nhật lúc: 2026-04-18 10:03:01
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã văn thư trong tay, hành động của Bùi Lâm Vân còn liên quan gì đến nàng nữa?

Bùi Lâm Vân chạm đỉnh đầu cô gái cũng hề tức giận, động tác xù lông của nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên, điều ngay cả bản cũng hề .

Song tâm trạng chỉ duy trì đầy một khắc, khi nhớ nội dung khế ước ở nhà Trưởng thôn lúc nãy, thể nào vui vẻ nổi.

Thê t.ử biến thành quan hệ thuê mướn. Trên đời , còn kẻ mua nào t.h.ả.m hại hơn cả ?

Bùi Lâm Vân suốt đường đều mặt mày âm trầm. Gặp chào hỏi đường, cũng chỉ qua loa đáp lời. Mọi vô cùng tò mò về nữ t.ử đeo cung tên theo , nhưng thấy sắc mặt nên cũng kẻ nào thiếu ý tứ mà tiến tới gần.

Nhà Bùi Lâm Vân ở cuối thôn, cũng là nhà ngói gạch xanh, tuy lớn bằng nhà Trưởng thôn nhưng qua .

Gõ cửa, mở cửa là một lão phụ hình gầy yếu. Quý Thanh Dao rõ tuổi tác của , chỉ qua dung mạo thấy ít nhất sáu mươi tuổi, gương mặt già nua đầy nếp nhăn, tóc hai bên thái dương lốm đốm bạc, ấn tượng đầu tiên là khó gần gũi.

Những điều Quý Thanh Dao chẳng bận tâm, nàng chỉ ở tạm nơi mà thôi. Nàng hỏi Trưởng thôn, trạch cơ ở Tiểu Khê thôn đắt, một mẫu chỉ cần năm lượng bạc. Nàng tìm một nơi phong thủy bảo địa, cách nhà họ Bùi xa, bộ đến một khắc, chuyện gì chỉ cần hô một tiếng là nàng thể thấy.

Làm thể tránh tiếp xúc quá mật với nhà họ Bùi, cũng thể đóng cửa sống cuộc sống riêng của . Chỉ nghĩ thôi thấy mỹ mãn. Nếu địa điểm thích hợp, Quý Thanh Dao thật ngửa mặt lên trời lớn.

Nơi nàng trúng địa thế rộng rãi, phía còn nối liền với một sườn đồi nhỏ. Nếu thể, nàng mua vài mẫu đất trạch cơ, mua luôn cả sườn đồi nhỏ để trồng thêm cây ăn quả.

Xây một cái đình, mùa hạ thể ngắm , mùa đông thể thưởng tuyết. Lúc thèm ăn, thể dựng bếp lò nấu một bầu rượu nhỏ, ăn thêm thịt nướng, nghĩ đến những ngày tháng như thì thật sự thoải mái thể tả.

“Nương, đây là Thanh Dao, con mời nàng đến nhà ở một thời gian. Nàng sẽ giúp nương trông coi mấy đứa hài t.ử, bảo hộ nương cùng các cháu chu . Về việc nhà, khi nàng tiến sơn săn thú sẽ giúp nương chẻ củi, gánh nước, còn chuyện nấu cơm, giặt quần áo thì vẫn phiền nương tự .”

Lão nương của Bùi Lâm Vân tên là Lý Tú Liên. Bà chỉ một Bùi Lâm Vân là Nhi t.ử, trượng phu bệnh mất cách đây mười năm, một bà nuôi nấng Nhi t.ử trưởng thành. Rõ ràng đến năm mươi tuổi, nhưng như một lão phụ nhân sáu mươi.

Lý Tú Liên lời Nhi t.ử xong, lộ vẻ vui rõ rệt, nhưng cũng mặt Quý Thanh Dao. Chỉ là, khi thấy cung tên lưng nàng, cặp mày vốn đầy nếp nhăn của bà càng nhíu c.h.ặ.t hơn, trông hệt như gốc cây cổ thụ.

Bùi Lâm Vân kéo lão nương phòng, cửa phòng đóng , cắt đứt liên lạc với bên ngoài.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-bi-gia-dinh-ban-voi-gia-muoi-lang-bac-lai-tro-thanh-mot-phu-ba/chuong-14-the-tu-bien-nguoi-thue-muon.html.]

Quý Thanh Dao cần giải thích nhiều, dù nàng cũng chỉ là tạm trú. Nàng trong sân đ.á.n.h giá căn nhà họ Bùi, ba gian chính phòng, ba gian sương phòng, bên trái cổng là phòng bếp và phòng củi.

Giữa sân đặt một chiếc bàn đá và vài chiếc ghế đá. Dọc theo tường rào chủ yếu trồng rau xanh, một màu xanh biếc mắt. Sân vườn dọn dẹp khá sạch sẽ.

Quý Thanh Dao tháo cung tên lưng đặt lên bàn đá, tìm một vị trí khá mát mẻ để xuống.

Tai nàng khẽ động, phòng trong vọng tiếng con họ chuyện: “Con chẳng mua một nàng dâu về ? Sao biến thành thuê mướn một về, hơn nữa còn là một nha đầu l.ừ.a đ.ả.o như thế?”

“Lâm Vân, con thành thật với nương , con vẫn quên cái kẻ hồ ly tinh , vẫn còn tìm ả ? Ngày đó ả bỏ rơi hai cha con nhà ngươi, tuyệt tình đến mức nào, lẽ nào con quên ?”

Giọng Lý Tú Liên trong phòng tuy cố ý đè thấp, nhưng ai bảo Quý Thanh Dao thính tai, nàng sót một chữ nào.

Quý Thanh Dao tặc lưỡi hai tiếng trong lòng, ôi chao, đây còn là bản kịch bỏ chồng bỏ con ngoài đời thực đây! Chỉ là bỏ là thiên kim nhà giàu trong hí kịch . Nếu quả thật như , thì đúng là một màn cẩu huyết kịch thật lớn!

Quý Thanh Dao ngoáy tai, nhâm nhi điểm tâm mua ở trấn đó, lắng cuộc trò chuyện của hai con trong phòng.

“Nương, Vân Nhi nàng nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, nàng bỏ chồng bỏ con.”

“Vân Nhi, Vân Nhi, trong lòng con chỉ mỗi Vân Nhi của con thôi ? Con vì nàng mà sắp chiến trường, cho dù nàng nỗi khổ tâm gì nữa cũng thể bỏ con cái, bỏ con mà như thế.”

“Ngày nàng bước chân nhà , mười ngón tay dính nước xuân, con con thích nàng, nương chấp thuận . Việc nhà từng bắt nàng một chút nào, thế mà đến cuối cùng nàng dứt khoát bỏ , chẳng màng đến chút tình nghĩa cũ nào. Lúc bọn trẻ quỳ xuống cầu xin nàng đừng , nàng cũng thèm ngoảnh đầu lấy một .”

Trong phòng vọng tiếng gào thét như xé ruột xé gan, mang theo sự kìm nén của lão thái thái.

“Nương…”

“Đừng gọi là nương! Ta đứa Nhi t.ử vô dụng như con! Hết đàn bà thì tìm khác là xong, xem con nắm c.h.ặ.t đến c.h.ế.t cứng kìa! Chỉ vì một đàn bà mà con dám bỏ rơi lão nương , bỏ rơi con thơ. Hức hức...”

 

Loading...