Nam Phụ Hắn Yêu Nữ Phụ [Xuyên Thư] - Chương 60: Quý Nhân Báo Đáp, Sinh Nhật Đoạn Tiểu Gia
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:59:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Thi: “Chị là?”
“À đúng , là Chu Tinh, cảm ơn cô mấy ngày ở tiệm đồ uống lạnh cứu vị hôn phu của là Tần Cẩm.” Trong mắt Chu Tinh mang theo nụ quá lạnh lùng cũng quá nhiệt tình, nhưng Đường Thi thể cảm nhận phụ nữ thực sự đang cảm ơn , lẽ do tính cách nên Chu Tinh quá vồn vã.
“Tần Cẩm?” Đường Thi nhớ cứu ở tiệm đồ uống lạnh, đó cô cũng chú ý thêm. Nghĩ đến sức khỏe của Tần Cẩm, cô bèn hỏi: “Sức khỏe của Tần thế nào ạ?”
Đôi mắt xinh đầy vẻ mạnh mẽ của Chu Tinh thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng cô vốn là thường xuyên lăn lộn ở những sự kiện lớn nên nhanh ch.óng thu cảm xúc, : “Anh khá hơn nhiều , nhưng vẫn cần viện theo dõi nên chỉ qua đây . Hy vọng Đường tiểu thư để tâm, Cẩm vốn dĩ đích đến cảm ơn cô.”
Đường Thi xua tay: “Không gì ạ, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Ừm.” Giọng Chu Tinh nhẹ.
Đường Thi cũng ý tứ trong tiếng “Ừm” đó, gì thêm. Chuyện nhỏ nhưng ai cũng .
“Sau Đường tiểu thư việc gì cứ tìm chúng giúp đỡ, chỉ cần và vị hôn phu của .” Chu Tinh rút một tấm danh đưa cho Đường Thi.
Trước khi đến đây, Chu Tinh cũng dự tính sẽ đưa lời hứa như , nhưng khi gặp Đường Thi, cô càng thêm cam tâm tình nguyện. Ân nhân cứu mạng là một điều, đó cũng là may mắn của cô và Tần Cẩm.
Đường Thi lắc đầu: “Không cần ạ, cháu chỉ giúp một chút thôi.”
Đường Thi thực sự nghĩ đến việc nhận điều gì, cứu Tần Cẩm là việc cô một cách tự nguyện.
Chu Tinh lời từ chối của Đường Thi, liếc cô dứt khoát đặt tấm danh tay cô. Cái khí thế đó khiến Đường Thi từ chối cũng .
Sau khi xin phương thức liên lạc của Đường Thi, Chu Tinh dẫm đôi giày cao gót rời .
“Cái tình tiết giống phim truyền hình thế nhỉ, điều đến cảm ơn là vị hôn thê, khác một tí. Hóa đàn ông đó tên là Tần Cẩm, còn chị Chu Tinh đúng là phong cách sấm rền gió cuốn thật.” Trịnh Tiểu Hi vô tư cảm thán.
Vừa xong, Trịnh Tiểu Hi cảm thấy khí đối diện chút lạnh lẽo. Nhớ điều gì đó, cô run rẩy ngẩng đầu lên, thấy Đoạn Thích quả nhiên đang lạnh mặt , liền sợ hãi đầu , miệng lẩm bẩm một giai điệu thành lời.
Đoạn Thích hừ lạnh một tiếng.
Trần Nghĩa sợ c.h.ế.t tiếp lời: “Đường Đường, danh gì thế?”
Đoạn Thích liếc Trần Nghĩa một cái, gì, nhưng mắt dán bàn tay đang cầm danh của Đường Thi.
Đường Thi thoải mái đặt tấm danh mặt Đoạn Thích: “Yên tâm , đây là phương thức liên lạc của chị Chu đó.”
Đoạn Thích che giấu bằng một tiếng “Chậc”, nhưng đôi mắt đào hoa lộ vài tia ý .
Đường Thi thầm, Tiểu gia nhà cô đúng là quá ngạo kiều.
“Tổng giám đốc? Ơ? Cư nhiên là công ty Truyền thông Tinh Tinh .” Trịnh Tiểu Hi đột nhiên mắt sáng rực Đường Thi.
Đường Thi ngơ ngác: “Sao thế?”
Trịnh Tiểu Hi: “Đường Đường, Vệ Đông đấy, Vệ Đông chính là ngôi trướng Truyền thông Tinh Tinh!”
Đường Thi: “Ồ.”
“Đừng hờ hững thế chứ Đường Đường, công ty Truyền thông Tinh Tinh lợi hại lắm. Tuy mới thành lập bảy năm nhưng các ngôi và tác phẩm điện ảnh họ đầu tư đều thành công! Đương nhiên, Vệ Đông mới xuất đạo 5 năm Truyền thông Tinh Tinh lăng xê đến mức nổi tiếng khắp cả nước như bây giờ.”
Đường Thi: “... Tớ còn chẳng là ai.”
Trịnh Tiểu Hi: “...”
Trần Nghĩa: “Ha ha ha! Trịnh Tiểu Hi, đừng nghĩ nhiều quá, tưởng ai cũng đu idol như chắc?”
Trịnh Tiểu Hi tức giận nhéo Trần Nghĩa một cái thật đau, khiến dám nhạo cô nữa.
“Bổn tiểu thư đại nhân đại lượng, thèm chấp nhặt với , cút .”
Trần Nghĩa ôm cánh tay nhéo đau điếng, xuýt xoa ngừng. Trịnh Tiểu Hi đúng là tay ác thật, đau c.h.ế.t mất!
Quay sang Đường Thi, Trịnh Tiểu Hi ngọt ngào: “Đường Đường, nếu gặp Vệ Đông... phi phi phi, đúng, ý tớ là tấm danh thì gặp minh tinh dễ như trở bàn tay mà. Nếu gặp Vệ Đông thì nhớ mang tớ theo, hoặc bảo ký tên cho tớ nhé.”
Đường Thi hiểu ý Trịnh Tiểu Hi, : “Được, nhưng lẽ tớ cũng chẳng cơ hội gặp Vệ Đông .”
Trịnh Tiểu Hi nhảy dựng lên: “Không , cơ hội thì , cũng chẳng , tớ xem tivi cũng .” Đương nhiên gặp thật thì vẫn hơn chứ!
Đường Thi cũng ngờ sớm gặp Chu Tinh như , chỉ là lý do gặp mặt vì Tần Cẩm.
Ngày hôm , bốn khởi hành về Kinh Thị từ sớm. Trở về nhà họ Đoạn, Đường Thi thả lỏng. Những ngày tiếp theo cô thực sự ngoài nữa, tuy chơi vui nhưng cũng mệt lắm.
Qua thêm mấy ngày bình lặng, sinh nhật 17 tuổi của Đoạn Thích cũng đến. Đoạn Trường Vệ chút rảnh rỗi nên đưa Diệp Hoa về nhà tổ chức sinh nhật cho con trai.
Tuy nhiên, hành động nhận sự hưởng ứng nhiệt tình từ Đoạn Thích. Đoạn Trường Vệ và Diệp Hoa quá quen với việc nên cũng để tâm.
Diệp Hoa kéo Đường Thi tâm sự: “Hồi A Thích còn nhỏ, bác và bác trai về nhà mừng sinh nhật nó, lúc đó nó vui đến mức mặt đỏ bừng, cứ quấn quýt quanh bọn bác suốt. Giờ thì lớn thật , cánh cũng cứng .”
Đường Thi tưởng tượng cảnh Đoạn Thích hồi nhỏ vui sướng như lời Diệp Hoa kể, nhịn bật , khiến Đoạn Thích liếc một cái, cô vội vàng thu nụ .
Diệp Hoa thấy những tương tác nhỏ của hai đứa, ý trong mắt càng đậm. Đoạn Trường Vệ cũng góp vui: “ , A Thích lớn , cũng dính nữa.”
Diệp Hoa : “A Thích dính bao giờ? Bác nhớ nó bốn năm tuổi dính , một cũng chơi vui. Đường Đường, A Thích bốn năm tuổi thông minh, chuyện một cái là chẳng coi ai gì, cứ một bộ ‘Tiểu gia đây là nhất thiên hạ’, mà phát ghét.”
Đường Thi khẽ “khụ” một tiếng, liếc Đoạn Thích, hứng thú Diệp Hoa tiếp tục kể những chuyện hổ hồi nhỏ của . Đoạn Thích cũng ngăn cản Diệp Hoa kể chuyện, vì điện thoại chúc mừng sinh nhật cứ gọi đến liên tục.
Đặc biệt là cuộc gọi từ Anh quốc, ông ngoại Diệp Minh chuyện với Đoạn Thích hơn một tiếng đồng hồ. Ông ngoại chiếm máy lâu nên cúp máy là điện thoại reo ngay. Đường Thi nghĩ, sinh nhật Đoạn Thích đúng là bận rộn thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-phu-han-yeu-nu-phu-xuyen-thu/chuong-60-quy-nhan-bao-dap-sinh-nhat-doan-tieu-gia.html.]
“Hải! Thích Thích, họ yêu quý nhất của em đến mừng sinh nhật em đây! Mau đón !” Giọng Steve từ ngoài cửa truyền , át cả tiếng đang trò chuyện trong phòng khách.
Tiếp theo là tiếng bước chân dồn dập nhưng nhẹ nhàng, khi đến phòng khách mới chậm . Gương mặt tuấn tú của Steve xuất hiện mắt .
Đường Thi thấy Trịnh Tiểu Hi bên cạnh khẽ thốt lên kinh ngạc. Xoa xoa trán, Đường Thi nghĩ, một nhân vật tuấn tú như đúng là tư liệu để vẽ tranh!
Steve nhanh ch.óng điều chỉnh lễ nghi, ưu nhã chào hỏi các bậc trưởng bối nhà họ Đoạn, cũng quên chào hỏi đám nhỏ, chu đáo vô cùng.
“Đường Đường... lâu gặp, em vẫn đáng yêu như .” Nhận ánh mắt đe dọa của Đoạn Thích, Steve vội vàng đổi giọng, chào hỏi một cách bình thường.
Đường Thi: “Cảm ơn , Steve.”
Steve mắt cong cong, càng thêm vẻ gần gũi. Trịnh Tiểu Hi kích động đến mức nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Thi.
Đường Thi nghĩ, chỉ thiếu nước hét lên thôi.
Sau khi Steve rời , Trịnh Tiểu Hi kéo Đường Thi hạ giọng : “Steve trai quá, tớ quyết định từ hôm nay sẽ thích . Anh quá, tớ thấy như mùa xuân hoa nở ! Linh cảm của tớ cũng đến ...”
Nhìn Trịnh Tiểu Hi lén lút vẽ vẽ tô tô, Đường Thi nhịn khóe miệng giật giật. Hóa chỉ những thứ đẽ mới thích, mới linh cảm ?
Đợi Trịnh Tiểu Hi dừng b.út, Đường Thi hỏi một câu: “Thế còn Vệ Đông thì ?”
Trịnh Tiểu Hi thản nhiên : “Cái xung đột với việc tớ thích Steve mà. Vệ Đông là minh tinh, thỉnh thoảng cũng cho tớ linh cảm, nên tớ tạm thời sẽ từ bỏ việc thích .”
Đường Thi thể dự đoán vị trí của Vệ Đông trong lòng Trịnh Tiểu Hi .
Sau khi khách khứa về, nhà họ Đoạn khôi phục vẻ bình lặng, nhưng vì Steve ở nên cũng hẳn là sóng gió.
“Anh vẫn tặng quà cho .” Đoạn Thích đòi quà Đường Thi như một lẽ đương nhiên.
nếu kỹ sẽ thấy Tiểu gia nhà vẫn chút căng thẳng. Đường Thi cũng quan sát tỉ mỉ, thấy cảm xúc thực sự của , bèn tủm tỉm : “Quà em tặng mà.”
Đoạn Thích nghẹn lời, nhưng bỏ cuộc: “Chỉ một chiếc b.út máy thôi á?” Giọng điệu chê bai rõ rệt, hiển nhiên Đoạn Thích chọn cách quên việc đặt chiếc b.út máy đó ngay tủ đầu giường để mỗi sáng thức dậy đều thấy.
Đoạn Thích thầm nghĩ, đúng, liên tục đòi khăn quàng cổ, ám chỉ đủ kiểu , chẳng lẽ nha đầu nhận ý của ?
Đoạn Thích hồ nghi Đường Thi, thấy cô vẫn dịu dàng, gì đổi, trong lòng bắt đầu sốt ruột nhưng vẫn nhịn.
Đường Thi: “Bút máy thì chứ? Đó là em chọn mãi mới đấy, còn nhờ khắc chữ cái lên nữa. Nếu thích thì trả đây, em chọn quà khác cho.”
“Không trả, em tặng là của .” Giọng Đoạn Thích chút gấp gáp.
Đường Thi nhún vai: “Vậy , cứ thẳng , quà gì, em tặng nữa.”
Đoạn Thích lập tức thấy tủi , cảm thấy coi trọng, ỉu xìu Đường Thi, chẳng buồn năng gì.
Đường Thi vốn định trêu chọc trai sinh nhật thêm chút nữa: “...” Cô trúng độc !
“Đợi đấy!” Đường Thi cố tỏ hung dữ ném một câu xoay phòng. Cô chú ý thấy ngay lưng , gương mặt Đoạn Thích lập tức trở nên rạng rỡ như ánh mặt trời!
là màn trình diễn “lật mặt trong một giây” thực thụ!
“Đây!” Đường Thi đưa hộp quà gói ghém cẩn thận cho Đoạn Thích: “Quà đây.”
Đoạn Thích dám quá đắc ý, chỉ mỉm nhẹ: “Mở ?”
Đường Thi cảm thấy Đoạn Thích nắm thóp , đột nhiên thở dài, cũng chẳng tại ý nghĩ đó.
“... Mở .”
Nhìn thấy món đồ trong hộp, Đoạn Thích híp mắt, tâm trạng vui sướng như bay lên. Cậu bảo mà, nha đầu nhà thông minh thế, thể tâm tư của chứ?
“Em đan ?” Đoạn Thích hỏi theo lệ.
Đường Thi: “Vâng.”
“Tay nghề cũng bình thường, nhưng nể tình em tự tay đan, Tiểu gia đây chắc chắn sẽ nể mặt mà đeo thường xuyên.” Đoạn Thích hài lòng nhưng vẫn chút biệt nữu.
Đường Thi: Hì hì.
Đoạn Thích: “Đeo thử cho Tiểu gia xem nào, nếu quá thì xem xét đấy.”
Nén thôi thúc đập cho Đoạn Thích một trận, Đường Thi hỏi: “Giờ đeo luôn ? Không nóng ?”
Đoạn Thích: “Không nóng.” Sao mà nóng !
Nhìn Đoạn Thích, Đường Thi mím môi: “Cúi đầu xuống.”
Đoạn Thích ngoan ngoãn cúi đầu, chẳng cần Đường Thi nhón chân cũng quàng khăn cho . Sau khi quàng cẩn thận, Đường Thi mới buông tay, lùi Đoạn Thích. Vừa một cái, cô nhịn “phụt” một tiếng bật !
Đoạn Thích nhíu mày: “Cười cái gì.”
“Đoạn Thích, thấy bộ dạng bây giờ của trông ngoan lắm ? Ha ha ha! Lại đây, soi gương mà xem.”
Đoạn Thích Đường Thi đang gì, nhưng cũng để tâm. Nhìn kỹ chiếc khăn quàng cổ tông màu đen trắng, thừa nhận rằng, bỏ qua bộ đồ ngắn tay Đoạn Thích đang mặc thì chiếc khăn thực sự hợp với .
Đoạn Thích hài lòng: “Cũng đấy, tháo .” Nói còn vươn cổ về phía Đường Thi.
Đường Thi lẩm bẩm vài câu nhưng vẫn tháo khăn cho .