NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 422: Chờ đợi.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:39:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc mua những cô nương về, cô ý định nhận họ đồ .

Bây giờ chuyện văn thư cuối cùng cũng lo xong, hôm nay thể thành việc .

Cố Cẩn tuần thị một vòng, mặt tất cả các cô nương, dõng dạc hỏi: "Các học võ ?"

"Nếu , hãy tiến lên một bước, bái sư phụ."

Nghe thấy chuyện bái sư, sân đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên xôn xao.

Các cô nương , bàn tán xôn xao.

Ở Chu quốc, tập võ đa phần là nam giới.

Nữ t.ử học võ, bọn họ ít khi thấy.

Chiêu Đệ ngập ngừng hỏi cô bạn bên cạnh: "Tiểu Nha, chúng nên học ?"

cô nương tên Tiểu Nha đó gật đầu thật mạnh: "Học."

Chiêu Đệ vẫn do dự: " học võ, liệu gả ?"

Hồ Tiểu Nha suy nghĩ nhiều như , cô chỉ nếu võ thì thể tự bảo vệ .

"Chiêu Đệ, nếu bạn vẫn sống những ngày tháng bắt nạt, thì bạn cứ lùi một bước ."

"Dù cũng học."

Những lời tiểu chủ nhân ở khách sạn, Hồ Tiểu Nha vẫn ghi lòng tạc , lúc rảnh rỗi cô đem suy ngẫm.

Dần dần, Hồ Tiểu Nha ngẫm một chuyện.

Cô nhận thấy đời , chẳng ai thể dựa dẫm , duy nhất thể tin cậy chính là năng lực của bản .

Chỉ khi chính trở thành ngọn núi cao của chính , mới tư cách ngẩng cao đầu mà .

Hồ Tiểu Nha xong liền định bước tới, lúc , nhanh hơn một bước.

Là Diệp Miêu Miêu.

Cô bé cũng là đầu tiên lên tiếng.

Đôi mắt Diệp Miêu Miêu lấp lánh tia sáng, vô cùng kích động: "Sư phụ, con học."

Cô bé định quỳ xuống đất dập đầu, Cố Cẩn vội đưa tay giữ cô bé : "Sau cần hành lễ quỳ lạy, gọi sư phụ là ."

Những khác thấy Diệp Miêu Miêu bái sư, còn do dự nữa, tất cả đều quỳ xuống đất dập đầu.

Cố Cẩn kéo cũng kịp.

Chỉ thể dặn dò họ đừng quỳ nữa.

Đã là bái sư, nghi thức cần .

Dưới sự chủ trì của ngoại công, ba mươi lăm cô nương dâng , chính thức trở thành t.ử của Động Hư phái.

Hoàn thành nghi thức thu đồ, Cố Cẩn hỏi họ nếu ai hài lòng với tên của thì thể tìm cô để đổi tên.

Kết quả, ngoại trừ Diệp Miêu Miêu, tất cả đều cảm thấy tên .

Cố Cẩn trưng cầu ý nguyện của họ, họ ngại đổi họ, bèn đổi hết sang họ Cố.

Sắp xếp theo thứ tự tuổi tác để đặt tên.

Tuyết Kiến, Sơn Nại, Bội Lan, Không Thanh, Đông Lăng, Tô Hợp, Bạch Vi, Mân Kinh, Thanh Tương, Tùng Lam...

Để đặt tên cho họ, Cố Cẩn tuyển chọn kỹ lưỡng ba mươi bốn cái tên từ tên các vị t.h.u.ố.c Đông y.

Các cô nương khi tên mới của như thì vô cùng phấn khích.

Từng đều cảm thấy tên nhất.

Họ tụ tập bàn luận, còn chút vẻ sợ hãi rụt rè như khi ở chỗ buôn nữa.

Chuyện đặt tên .

Thực Cố Cẩn thể giao cho Tần Tùng thực hiện.

đối xử bình đẳng.

để các cô nương rằng, cô coi trọng họ.

Sau khi các cô nương bái sư, thế lực của Động Hư mở rộng, cộng thêm việc hai con thuyền, quét sạch vẻ u ám đó.

Khang Bảo Nhi gặm màn thầu ú ớ: "Người xưa thật chẳng sai."

"Họa là nơi phúc dựa, phúc là nơi họa ẩn."

"Đêm đó vốn dĩ là một tai họa, ngờ ngược còn hai con thuyền, thật sự là ngoài dự kiến."

Nghiêm Bất Hối lên tiếng phản bác: "Là nhờ sư phụ và Đinh đại nhân lợi hại mới thể khiến đối phương bồi thường tàu và tiền."

"Nếu sư phụ và Đinh đại nhân, bắt nạt thì cứ thế bắt nạt thôi, thể đòi công đạo."

Khang Bảo Nhi gật đầu như tế : " đúng đúng, cũng định diễn đạt như đấy."

dừng một chút, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sư , xem đợi Thịnh gia và Lục gia đưa thuyền tới, sư phụ đưa chúng biển ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-422-cho-doi.html.]

Nghiêm Bất Hối lắc đầu.

Sư phụ hành sự như thần long, thấy đầu thấy đuôi.

Chẳng ai đoán tâm tư của .

Ví dụ như hôm nay.

Sau khi giới thiệu xong ba mươi lăm vị sư , sư phụ biến mất tăm .

Chắc là bận đại sự gì .

Tuy nhiên, Nghiêm Bất Hối đoán sai.

Cố Cẩn ngoài là để đưa Tống Tiểu Cẩn đến Tống gia.

Nếu đưa gặp mặt sớm, Tống Tiểu Cẩn chắc sẽ nghĩ gặp kẻ l.ừ.a đ.ả.o mất.

Hôm nay Cố Cẩn bảo Trương Đại Lôi đ.á.n.h xe ngựa. Trước khi xuất phát, cô bảo La Ngũ Cốc sai đưa thư cho Tống Tiểu Hổ.

Biết Tống Tiểu Hổ về kinh thành, cô mới đặc biệt tới.

Xe ngựa lắc lư đến hẻm Đậu Phụ.

Lúc , Tống Tiểu Hổ tan , đang ở cửa ngóng trông.

Kể từ khi Cố Cẩn Đông Thành, chỉ cần trực ca, sẽ ở cửa ngóng đợi.

chờ bao nhiêu ngày .

Hai vẫn trở về.

Ngày hôm nay, vốn tưởng rằng sẽ công cốc, đang xị mặt định nhà thì bỗng thấy tiếng vó ngựa "lộc cộc" từ phía xa vọng .

Trong lòng Tống Tiểu Hổ vui vẻ, vội vàng chạy về phía .

Trương Đại Lôi thấy chạy thẳng về phía xe ngựa, lập tức vung roi quát lớn: "Hú, dừng , dừng ."

Con hắc mã khá linh tính, tiếng gọi liền nhanh ch.óng dừng bước.

Sau khi xe ngựa dừng hẳn, Cố Cẩn vén rèm nhảy xuống.

"Tiểu Hổ ca, đưa tỷ về , là chúng trong chuyện."

Nghe , Tống Tiểu Hổ xúc động đến mức nước mắt giàn giụa, chẳng gì cho ...

ở Đông Thành bao nhiêu ngày cũng khuyên về, ngờ Cố Cẩn , nàng thật sự...

Tống Tiểu Hổ nghẹn ngào, chẳng báo đáp thế nào mới xứng.

năng lộn xộn: "Được, đa tạ, đa tạ, , chúng trong ."

Tống Tiểu Cẩn trong xe ngựa, khi thấy giọng quen thuộc của ca ca, nước mắt ngừng tuôn rơi.

cô nương âm thầm, ngoài xe ngựa thấy.

Tống Tiểu Cẩn cũng xuống xe, nhưng e ngại phận của , sợ hàng xóm láng giềng sẽ khiến ca ca trở thành đề tài bàn tán của họ lúc rảnh rỗi nên dám lộ mặt.

Cô cúi đầu, vò nát chiếc khăn lụa trong tay, tâm trạng càng lúc càng căng thẳng.

May mắn , xe ngựa nhanh ch.óng đến cửa trạch viện.

Khi trong viện, Tống Tiểu Hổ thể chờ đợi thêm mà vén rèm lên, nhưng Tống Tiểu Cẩn lúc thu xếp tâm trạng.

Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng "Ca ca".

Tống Tiểu Hổ khẽ đáp một tiếng "Muội ".

Hai chuyện đều cẩn thận.

Họ đều đang kìm nén cảm xúc của , mỉm chào hỏi, nhưng khi bốn mắt , nước mắt của Huynh hai phun trào.

Cố Cẩn mà lòng thắt , vốn dĩ cô còn báo chuyện của Ngô Quảng Phong, nhưng đành tìm cớ rời .

Chuyện của Ngô Quảng Phong gấp.

Cứ để Tiểu Hổ ca và Tiểu Cẩn tỷ ôn chuyện cũ .

Cô bảo Trương Đại Lôi ở ngoài đợi Tống Tiểu Cẩn, còn thì dắt một con la về phía phố Anh Tài.

Sư phụ Tôn Tư mãi vẫn về, cô xem rốt cuộc là tình hình thế nào.

Gà Mái Leo Núi

Cố Cẩn cưỡi la, thong thả đại lộ.

Đường phố kinh thành vẫn phồn hoa như khi.

Xung quanh cũng là tiếng rao hàng của những bán hàng rong.

Cô mua một ít trái cây, mứt hoa quả và hai gói bánh điểm tâm, chuẩn tặng cho Giang Xuyên và gia đình mà ông đang ở nhờ.

Chuẩn xong quà cáp, Cố Cẩn tiếp tục xuất phát về phía phố Anh Tài.

Hẻm Đậu Phụ cách phố Anh Tài một đoạn đường.

Cô cưỡi la, đến khi ráng chiều đỏ rực cả bầu trời mới tới trạch viện mà Giang Xuyên ở nhờ.

Vẫn còn ở ngoài cửa, cô ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c Đông y nồng nặc, tâm trạng bất giác trở nên nặng nề.

Loading...