Năm Đói Kém: Ta Bị Bà Nội Đổi Lấy Một Túi Gạo Gả Cho Kẻ Ốm Yếu - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-02-26 08:37:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy vô rắn rết đều bỏ chạy, Triệu Khiêm há hốc miệng gì đó, nhưng thốt nên lời.
Chỉ thể trợn mắt con gái , vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Xua rắn là tài năng sở trường của Triệu Lăng Nguyệt, nàng giao thiệp với đủ loại rắn rết, sâu bọ, chuột bọ trong nhiều năm, thể hiểu rõ chúng?
Đợi đến cửa hang, mấy lén lút tiếp cận, động tĩnh bên trong.
Tùy Phong hỏi: “Thiếu phu nhân, biện pháp nàng là gì?”
Triệu Lăng Nguyệt gian xảo, tháo chiếc bọc lưng xuống.
Mấy bọn họ đều ngạc nhiên nàng. Kỳ thực, ngay lúc nãy thấy nàng đeo bọc, bọn họ thấy kỳ lạ, hóa tác dụng lớn.
Khi họ cúi đầu nàng, chỉ thấy Triệu Lăng Nguyệt lấy mấy quả hỏa khí từ trong bọc.
“Pháo trúc?” Ba nữa ngạc nhiên nàng.
Triệu Lăng Nguyệt : “Hắc hắc, cho bọn chúng chơi một trò vui vẻ.”
Vừa , nàng lấy đèn đóm , Tiêu Ngọc Sinh lập tức hiểu nàng gì.
Y lùi vài bước.
Khẽ : “Bịt tai .”
Hai lập tức bịt tai.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ lớn vang vọng khắp sơn động, thêm đó là tiếng vang dội trong hang động, càng rõ ràng hơn.
Người bên trong sợ hãi kêu gào liên tục. Tiêu Ngọc Sinh, Tùy Phong và những khác chuẩn sẵn sàng tấn công.
Kẻ nào chui là c.h.é.m kẻ đó.
Đám còn kịp phản ứng, Tiêu Ngọc Sinh và Tùy Phong đao lên kiếm xuống tiễn gặp Diêm Vương.
Đương nhiên, vì động tĩnh bên ngoài, bên trong cũng cảnh giác, còn xông nữa.
Triệu Lăng Nguyệt những , một ai là gã mặt , nàng liền bước hang.
Tuy nhiên, Tiêu Ngọc Sinh và Triệu Khiêm nhanh hơn một bước.
Hai nam nhân tranh , nhất quyết phân định xem ai ai .
Triệu Lăng Nguyệt đành bất lực theo lưng bọn họ.
Khi bước sơn động, bọn họ mới phát hiện bên trong trống rỗng. Lúc ở cửa hang, Triệu Lăng Nguyệt rõ ràng bên trong còn chuyện, bây giờ thấy .
Thật là quỷ dị.
“Tìm thử xem, nơi e rằng mật đạo.” Tiêu Ngọc Sinh .
Mấy họ tìm kiếm khắp nơi. Trước đây họ sống trong sơn động vài ngày mà hề phát hiện mật đạo, cũng dám ngó lung tung, dù tượng thần trong hang động trông khủng khiếp.
Tiêu Ngọc Sinh dường như am hiểu về cơ quan, y tìm kiếm quanh tượng Phật một lúc, nhanh tìm thấy vị trí cơ quan.
Ngay khoảnh khắc y ấn cơ quan, một bức tượng thần di chuyển vị trí, lộ một lối ngầm đất.
Triệu Lăng Nguyệt tới, chỉ thấy những bậc đá đen kịt.
Xung quanh bó đuốc, bên trong tối đen, e rằng sẽ giẫm cơ quan. Triệu Lăng Nguyệt hỏi: “Có cần xuống ?”
Tiêu Ngọc Sinh và Tùy Phong .
“Nàng và nhạc phụ hãy về , và Tùy Phong xuống xem , sẽ trở về trong nửa canh giờ.” Tiêu Ngọc Sinh .
Triệu Lăng Nguyệt nhíu mày, nhưng cũng ý định đòi theo.
Nàng đưa đèn đóm cho bọn họ.
Dùng tiết kiệm thì vẫn thể tạm dùng .
Đợi hai họ , Triệu Khiêm : “Con gái, chúng về thôi.”
Triệu Lăng Nguyệt gật đầu, đúng lúc nàng chuẩn cùng Triệu Khiêm rời , vô tình liếc thấy pho tượng Phật.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu, trong giấc mơ của nàng, pho tượng Phật vươn ngón tay chỉ xuống đất.
Y đang chỉ mật đạo nào?
Không đúng, phương vị khác . Triệu Lăng Nguyệt nhớ rằng pho tượng Phật trong mơ chỉ vị trí chính giữa, trong khi Tiêu Ngọc Sinh và những khác xuống là ở phía bên , bên pho tượng thần.
Vì , đó là một nơi.
Triệu Lăng Nguyệt đến vị trí mà pho tượng Phật trong mơ chỉ, xổm xuống cẩn thận quan sát.
Triệu Khiêm gần đến cửa hang, lúc mới phát hiện con gái theo, vội vàng , thì thấy con gái đang xổm đất chơi bùn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-doi-kem-ta-bi-ba-noi-doi-lay-mot-tui-gao-ga-cho-ke-om-yeu/chuong-78.html.]
“Con gái, nếu con chơi bùn thì chúng về đội ngũ chơi , đây là nơi để chơi.” Nói thật, khi ở đây, chỉ hai cha con họ, Triệu Khiêm vẫn sợ hãi.
Đặc biệt là khi thấy dáng vẻ của những pho tượng thần , vẻ mặt như ăn thịt ông, ông càng ở đây.
Triệu Lăng Nguyệt gõ gõ mặt đất, dường như phát hiện điều gì. lúc , giọng của Triệu Khiêm gián đoạn suy nghĩ của nàng, nàng đưa tay động tác ‘suỵt’, tiếp tục gõ mặt đất vài cái.
Triệu Khiêm đưa tay bịt miệng, sợ rằng kiểm soát phiền con gái.
Ông cẩn thận đến bên cạnh nàng, bắt chước dáng vẻ của nàng, xổm đất gõ gõ.
“Con gái, dường như mặt đất rỗng.” Triệu Khiêm kinh ngạc há hốc miệng.
Triệu Lăng Nguyệt liếc ông: “Vừa nãy Tiêu… phu quân y ấn chỗ đó ?”
Nàng nhớ rõ Tiêu Ngọc Sinh ấn mới mở lối ngầm .
Triệu Khiêm nhớ rõ, nãy ông ngay bên cạnh y.
“Con gái, cha nó ở .”
Ông dẫn Triệu Lăng Nguyệt đến bên cạnh cơ quan mà Tiêu Ngọc Sinh ấn, Triệu Lăng Nguyệt nghiên cứu kỹ lưỡng.
Cơ quan dường như chỉ thể mở lối bên phía pho tượng thần, còn cơ quan ở vị trí chính giữa thì hẳn ở chỗ khác.
Nàng nghĩ khung cảnh trong mơ, nhớ rằng khi pho tượng Phật chỉ xuống đất, những bông sen dường như đổi. Một tia linh quang chợt lóe lên trong đầu.
.
Nàng nhớ rằng hoa sen dường như từ nở rộ chuyển sang khép , nghĩa là cơ quan liên quan đến hoa sen.
Triệu Lăng Nguyệt đến bên cạnh pho tượng Phật, trực tiếp một chân bước lên bàn thờ cúng.
Triệu Khiêm thấy cảnh thì sợ đến hồn vía lên mây.
“Con gái, mạo phạm Phật Tổ, như sẽ gặp tai ương đó!”
Triệu Lăng Nguyệt động tác ‘suỵt’ với ông. Triệu Khiêm im bặt, nhưng khi ông bịt miệng, đáy mắt đầy lo lắng và sợ hãi, ngừng xung quanh, sợ xảy chuyện gì bất trắc để ông còn kịp thời bảo vệ con gái.
Triệu Lăng Nguyệt đưa tay chạm đài sen vài , chỉ thấy một tiếng "cạch", đài sen nàng vặn xoay.
Nàng xoay một vòng.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ, đó là một tiếng "ầm ầm" vang lên, phần đất chính giữa mở như một cánh cửa, lộ một cái hố sâu.
Triệu Khiêm cùng Triệu Lăng Nguyệt tới mép hố, vì rõ, Triệu Lăng Nguyệt chẳng hề nghĩ ngợi mà bước xuống bậc thang.
Triệu Khiêm lo lắng cho sự an nguy của con gái, cũng chẳng màng nỗi sợ hãi trong lòng mà vội vàng theo.
Lối ngầm dài lắm, mấy bước đến một nơi giống như mật thất. Triệu Lăng Nguyệt lấy một chiếc bùi nhùi lửa từ trong gian trữ vật. Thực nàng lấy đèn pin , nhưng đáng tiếc cha nàng đang ở ngay bên cạnh, nếu lấy đèn pin , e là sẽ dọa ông một phen kinh sợ.
Khoảnh khắc chiếc bùi nhùi đốt lên, cả hai đều chấn động.
Miệng há hốc, thật lâu cũng khép .
Triệu Khiêm đưa tay nắm c.h.ặ.t cánh tay con gái, giọng run rẩy: “Con... Con gái, những thứ là gì?”
Triệu Lăng Nguyệt hít sâu một . Là một nữ nhân của thời đại mới, cảnh tượng nào mà nàng từng thấy qua, thể một cảnh tượng nhỏ nhoi dọa sợ .
Chậc, nàng thầm mắng, cảnh tượng nhỏ nhoi cái nỗi gì, kim ngân châu báu nhiều như thế bày mắt, nàng còn cần giữ lý trí gì nữa, còn cần thứ gì nữa đây.
Triệu Lăng Nguyệt trực tiếp nhào tới đống kim ngân châu báu đó.
“Ôi trời đất ơi, phát tài !”
Triệu Khiêm cũng học theo con gái, ôm lấy một đống trang sức mà rộ lên.
“Ây da, chẳng lẽ chúng đang mơ ?”
Triệu Lăng Nguyệt bật ha hả.
Hai cha con ánh sáng yếu ớt, tận hưởng kho vàng núi bạc.
Không qua bao lâu, Triệu Lăng Nguyệt mới trấn tĩnh .
“Cha, chúng về , chuyện ở đây xin đừng , cơ hội, con sẽ chuyển .”
Triệu Khiêm "Ừm" một tiếng, buông trang sức trong tay xuống.
“Những thứ đều là của con gái. Con gả Tiêu gia, cha thể cho con của hồi môn, thật là hổ thẹn. Có những thứ , con ở Tiêu gia cũng sẽ chỗ dựa hơn.”
Triệu Lăng Nguyệt kinh ngạc, ngờ khi thấy núi vàng núi bạc nhiều như , cha nàng hề ý định chiếm của riêng, mà điều đầu tiên ông nghĩ đến là nàng, con gái của ông.
Triệu Lăng Nguyệt cảm thấy xúc động vô cớ.
Nàng cũng hạ quyết tâm để cha nương sống những ngày tháng .
Tuy nhiên, tài sản khổng lồ , nàng nhất định cho gian, thể để rẻ cho khác .