Năm Đói Kém: Ta Bị Bà Nội Đổi Lấy Một Túi Gạo Gả Cho Kẻ Ốm Yếu - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:01:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Ngọc Sinh thế, Phì Thẩm cũng ngại trêu chọc tiếp, : “Đi , nha đầu Lăng Nguyệt và Lăng Vân đang giúp đỡ dựng nhà ở phía đó.”
Tiêu Ngọc Sinh gật đầu, chắp tay chào Phì Thẩm, vội vã như bay về phía Triệu Lăng Nguyệt.
Sau khi , Quế Hoa Thẩm : “Đôi vợ chồng trẻ tình cảm thật .”
Phì Thẩm “Ừm” một tiếng, khóe môi cũng nở nụ : “ thế, Lăng Nguyệt nhà xinh thông minh lanh lợi, đàn ông nào mà chẳng thích, ôi , ngay cả phụ nữ cũng thích nữa.”
Ý nàng là chính .
Chủ đề đúng là thể , với cái tính trung thành của Phì Thẩm, chỉ cần ai nhắc đến Triệu Lăng Nguyệt mặt nàng , nàng chắc chắn sẽ khen ngớt lời.
Quế Hoa Thẩm vội vàng đổi sang chủ đề khác: “Nàng nghĩ kỹ , tính gì, lẽ thật sự định ruộng ?”
Phải rằng Phì Thẩm đây từng mở một tiệm tạp hóa ở huyện thành, công việc kinh doanh vô cùng phát đạt, nếu thật sự ở Phúc Lâm thôn trồng trọt, chẳng là quá phí phạm tài năng, chút đáng tiếc .
Còn bản nàng thì khác, nhà nàng vốn bán rau, thường thu mua rau củ của trong thôn đem huyện thành bán. Việc đồng áng đối với nàng mà là vô cùng quen tay.
Giống như những gia đình bình thường như bọn họ, nhà nào mà chẳng ruộng.
Phì Thẩm im lặng một lát: “Ta thành chút việc, nhưng cửa hàng trong thành hề rẻ, lẽ bày sạp thì , cứ xem . Chờ khi nhà cửa dựng xong xuôi, sẽ thành xem xét thử.”
Nàng vẫn quên lúc bọn họ thành, đám bá tánh bọn họ chẳng khác gì đám ăn mày.
Có chí tiến thủ thì tranh thủ một , nhất định thành tựu gì đó, để những kẻ coi thường bọn họ rằng, tuy họ là nạn dân, nhưng là kẻ vô dụng.
An thị các nàng , cũng đang suy tính xem nên gì.
Chợt nàng nghĩ đến phụ , giờ nhà cửa thế nào, cha nương bình an ?
Hiện giờ bọn họ đang lo việc dựng nhà, e là thể đây đó . Chuyện vẫn nên giao cho Lăng Nguyệt và các vãn bối khác giải quyết.
“Chàng đến ?” Triệu Lăng Nguyệt chút ngạc nhiên, ngờ Tiêu Ngọc Sinh tới thôn.
Tiêu Ngọc Sinh uất ức nàng: “Không là đợi về ăn cơm trưa , nàng một chạy đến Phúc Lâm thôn thế ?”
Hắn trông hệt như một gã oán phu đang chờ đợi thê t.ử về nhà.
Triệu Lăng Nguyệt , ừm, hình như nàng thật sự quên mất chuyện . Ăn xong bữa sáng, nàng nghĩ đến việc đến giúp cha nương, sớm quên sạch chuyện của .
Nàng chút chột .
Tiêu Ngọc Sinh thấy vẻ chột của nàng thì còn gì hiểu nữa.
“Nàng đấy, bao giờ mới chịu để chuyện của lòng đây.”
Triệu Lăng Nguyệt lè lưỡi: “Lần sẽ quên nữa, đúng, là sẽ . Sau nhất định sẽ đặt lời của lên hàng đầu.”
Tâm trạng vốn bất lực của Tiêu Ngọc Sinh lập tức xoa dịu: “Nhớ kỹ những gì nàng đó.”
Nếu còn dám quên nữa, sẽ tha cho nàng .
Còn về việc tha thế nào, thì để tối tính.
Ai thể ngờ rằng đường đường là Tiêu gia tiểu thiếu gia, tự tay giúp đỡ nhạc phụ nhạc mẫu dựng nhà. Động tác của còn nhanh nhẹn, giống một thiếu gia từng chịu khổ.
An thị chút ngại ngùng, kéo con gái hỏi chuyện.
“Để Ngọc Sinh những việc cho lắm.”
Triệu Lăng Nguyệt đáp: “Nương, đừng bận tâm nữa. Chàng thừa sức lực, huống hồ con rể giúp nhạc phụ việc là lẽ đương nhiên. Chàng cũng như chúng , tay chân, gì mà .”
An thị:······
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-doi-kem-ta-bi-ba-noi-doi-lay-mot-tui-gao-ga-cho-ke-om-yeu/chuong-116.html.]
Nàng ý đó , nàng lo lắng chuyện truyền về Tiêu gia, Lý thị sẽ vui.
Dù Tiêu gia chỉ còn mỗi cục cưng , quý giá bao, thể giống đám chân đất tay bùn da thô thịt dày như bọn họ chứ?
Triệu Lăng Nguyệt bận tâm nàng nghĩ gì, là một nhà thì cần phân biệt sang hèn, cần rạch ròi đến thế.
Hai vợ chồng ở trong thôn dùng bữa tối xong thì xe ngựa trở về.
Lúc họ , Phì Thẩm còn : “A Mai , nàng sẽ hưởng phúc thôi, con rể con gái đều hiếu thảo cả, như đứa nhà , hai mươi mốt tuổi đầu mà còn cưới vợ.”
Ngô Tam Bảo:······
Hắn cảm thấy ám chỉ.
An thị : “Tam Bảo cũng tệ, suốt chặng đường , , thằng bé là thật thà chịu khó, hiếu thuận, đợi khi nó cưới vợ, nàng và Ngô đại ca cứ chờ mà hưởng phúc .”
Ngô Tam Bảo mới dễ chịu hơn đôi chút, xem hình tượng của trong lòng các thẩm vẫn .
Ngô Tam Bảo mập, trải qua suốt quãng đường chạy nạn, từ một gã béo một trăm tám mươi cân biến thành một gầy một trăm bốn mươi cân.
Giảm tới bốn mươi cân lận.
Phải rằng cao một mét bảy lăm, giờ trông thon gọn hơn nhiều, tinh thần cũng phấn chấn hẳn.
Hắn đây vốn chẳng mấy nổi bật, nay giữa đám đông, ít cô nương cũng thêm vài .
Đặc biệt là mấy cô nương nhỏ tuổi cùng đường chạy nạn, đây thật sự là chẳng thèm liếc một cái.
Giờ con trai trở nên khôi ngô tuấn tú, Phì Thẩm vô cùng hài lòng. Đợi vài hôm nữa sẽ tìm bà mối đến nhà, nhờ giúp tìm kiếm một mối .
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh đường, đầy nửa canh giờ về đến Tiêu gia.
Chu quản gia lấy cuốn sổ cái sắp xếp từ , Tiêu Ngọc Sinh đang chuẩn thư phòng, đầu Triệu Lăng Nguyệt một cái.
“Nàng cứ về nghỉ ngơi , sẽ trở ngay.”
Triệu Lăng Nguyệt phẩy tay: “Chàng , sẽ dạo quanh sân viện một lát.”
Nàng vẫn dạo hết căn trạch , nên bảo Bình Nhi dẫn nàng thăm thú khắp nơi.
Tiêu Ngọc Sinh gật đầu, theo Chu quản gia đến thư phòng.
Dịch Châu hạn hán hơn hai năm, việc kinh doanh của Tiêu gia ít nhiều cũng chịu ít ảnh hưởng. Thêm đó, những năm Lão phu nhân lòng mà đủ sức, nhiều chuyện thể trông nom.
Muốn Tiêu gia khôi phục thời kỳ đỉnh cao, còn cần tốn ít tâm tư.
Cuốn sổ cái đang xem là từ Dịch Châu gửi tới, vài quyển dày. Chuyện ở những nơi nhỏ thì cần đến, riêng sổ sách của vài phủ thành lớn chất chồng.
Chu quản gia : “Nghe Mạc quản sự bảo, công việc kinh doanh ở Phong Thành năm nay lỗ nhưng cũng chẳng lời là bao, trừ bạc thuê , cơ bản là giữ mức ngang bằng năm ngoái. Năm lỗ mất năm vạn lượng bạc.”
Nói đến đây, Chu quản gia nhíu mày. Năm thua lỗ đó vặn là năm đầu tiên Dịch Châu bắt đầu xảy hạn hán.
Có lẽ vì hạn hán xảy đột ngột, bên các thương lái buôn lương thực gặp chút vấn đề, kịp phản ứng, gây tổn thất nghiêm trọng.
Năm vạn lượng quả thật con nhỏ.
Tiêu Ngọc Sinh hỏi: “Nguyên do là gì?”
Chu quản sự đáp: “Ba thương lái lương thực hợp tác với chúng đây đột nhiên bán lương thực định cho khác, khiến hàng hóa của kịp đáp ứng. Thương nhân ở năm huyện thành lớn đều chuyển sang hợp tác với các nhà khác. Sau khi chúng lấy lương thực, ngờ kho hàng đột nhiên phát hỏa, lương thực đều thiêu rụi hết. Đơn hàng lớn nhất ở Phong Thành cũng trong ngày đó vì chuyện chúng hủy hợp đồng mà kiện nha môn, bồi thường gần một vạn lượng bạc.”
Nghe đến đây, Tiêu Ngọc Sinh khẽ cau mày kiếm, ngón tay siết c.h.ặ.t, miết nhẹ ngọc ban chỉ.