Sáu tháng , tại trấn nhỏ ven biển phía Nam.
"A Trúc! Mau đây xem, con gà mái mơ nó đẻ trứng bụi chuối !"
Tiếng gọi lanh lảnh của Thẩm Ngưng vang lên từ vườn. Ta buông cái cuốc xuống, lau mồ hôi trán, phụ nữ đang xách giỏ tre, tóc cài trâm gỗ, vạt áo lấm lem bùn đất mà khỏi bật .
Đây chính là vị Hoàng hậu từng khuấy đảo hậu cung, từng khiến hàng ngàn phi tần cúi đầu ?
"Tỷ tỷ, tỷ cứ mặc kệ nó . Lát nữa nhặt. Tỷ mau rửa tay, hôm nay nấu món cá kho tộ kiểu hiện đại, đảm bảo tỷ ăn ba bát cơm."
Chúng sống trong một ngôi nhà gỗ nhỏ, phía là vườn rau, phía là bãi biển. Số bạc mang theo đủ để chúng sống sung súc ba đời, nhưng Thẩm Ngưng nàng thích cảm giác tự tay trồng trọt. Nàng bảo, một hạt mầm nảy nở còn thấy ý nghĩa hơn một đám phi tần quỳ lạy .
"A Trúc, đôi khi nghĩ đây chỉ là một giấc mơ." Thẩm Ngưng bên hiên nhà, hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển. "Mười năm ở trong cung đó, cứ ngỡ cuộc đời chỉ bấy nhiêu. Không ngờ... thế giới rộng lớn thế ."
"Giấc mơ gì chứ, chân tỷ còn đang dính bùn đây ." Ta trêu nàng. "Ở đây Hoàng thượng, Thần phi, chỉ tỷ thôi."
Nàng mỉm , tựa đầu vai : "Ừ, chỉ tỷ thôi."
Bữa cơm chiều dọn chiếc bàn gỗ mộc kê ngoài hiên. Chỉ một bát cá kho tộ thơm lừng mùi gừng sả, một đĩa rau rừng luộc và hai bát cơm trắng nghi ngút khói. Gió biển thổi mang theo vị mặn, xua cái nóng của buổi trưa hè.
Ta đang hăng hái lùa cơm miệng, ăn lẩm bẩm về việc ngày mai cải tạo cái hàng rào cho chắc chắn, thì chợt nhận gian yên tĩnh lạ thường.
Ngước lên, thấy Thẩm Ngưng hề động đũa. Nàng cứ đó, chống cằm , đôi mắt sâu thẳm như thấu qua lớp da thịt để thấy linh hồn bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-dam-cua-a-truc/chuong-5.html.]
"Tỷ tỷ, thế? Cá hợp khẩu vị ? Hay là cho nhiều ớt?" – Ta ngơ ngác hỏi, tay vẫn còn cầm chiếc đùi gà gặm dở.
Thẩm Ngưng khẽ lắc đầu, nụ của nàng mang theo một chút hoài niệm, một chút lạ lẫm:
"A Trúc, ngươi ? Đôi khi ngươi, thấy như đang một khác. A Trúc của mười năm nhút nhát, một câu là run rẩy, lúc nào cũng khuyên nhẫn nhịn vì gia tộc, vì phu thê tình thâm. Còn ngươi..."
Nàng dừng một chút, khẽ với tay lau một hạt cơm dính bên khóe miệng , ánh mắt dịu dàng:
"Ngươi bây giờ, trong mắt sợ hãi, lễ giáo. Ngươi dạy cách yêu bản , dạy cách mưu kế để thoát , thậm chí còn cả những thứ ảo thuật kỳ quái. Ngươi... giống ngươi ngày chút nào."
Tim hẫng một nhịp. Áp lực từ ánh của một từng là bậc mẫu nghi thiên hạ thật sự thể đùa . Dù nàng buông bỏ phượng bào, nhưng cái uy quyền trong ánh mắt vẫn còn đó.
Ta đặt bát cơm xuống, gãi đầu hì hì để che giấu sự chột : "Tỷ tỷ gì ? Chẳng qua là trận hỏa hoạn đó, nô tỳ thấy c.h.ế.t sống một , nên đầu óc cũng thông thái thôi. Chứ nô tỳ A Trúc thì là ai ?"
Thẩm Ngưng truy hỏi, nàng chỉ cầm đũa lên, gắp một miếng cá đặt bát của , giọng trầm thấp:
"Dù ngươi là ai, thì cũng cảm ơn ngươi. Nếu 'sự đổi' của ngươi, lẽ hóa thành tro bụi trong cung điện lạnh lẽo đó . Ăn , hôm nay ngươi vất vả ."
Ta cúi đầu ăn tiếp, nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp khó tả. Ở hiện đại, chỉ là một nhân viên công sở mờ nhạt giữa hàng vạn . Xuyên đến đây, tìm thấy một tỷ thực sự, một sẵn sàng chấp nhận sự kỳ lạ của mà cần một lời giải thích.
Thẩm Ngưng phía biển, lẩm bẩm: "A Trúc, dù chuyện gì xảy , chúng vẫn sẽ mãi như thế chứ?"
"Chắc chắn . Tỷ ở , ở đó. Chúng sẽ cùng giàu ở vùng quê !" – Ta dõng dạc tuyên bố.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
lúc rằng, lời khẳng định "tỷ ở , ở đó" sức nặng đến mức kéo theo cả hai chúng ngược trở về tương lai, nơi mà những ân oán sẽ tiếp một chương mới.