Nắm đấm của A Trúc - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:59:54
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:59:54
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Sau đêm tuyết rơi định mệnh đó, Phượng Nghi cung dường như đổi khác. Thẩm Ngưng còn bên cửa sổ ngóng trông kiệu hoa của Hoàng thượng nữa. Nàng bắt đầu cùng kiểm kê bộ của hồi môn và sổ sách nội cung.
"Nương nương, xem, mười năm qua Chu Diệc Thần lấy danh nghĩa 'tình sâu nghĩa nặng' để mượn của Thẩm gia bao nhiêu vạn lượng bạc cho quân nhu, cho đê điều? Giờ dùng tiền đó để nuôi đám phi tần mới tiến cung."
Ta gảy bàn tính lạch cạch, chậc lưỡi mỉa mai. Thẩm Ngưng cầm tờ văn thư cũ, tay run nhưng ánh mắt lạnh lẽo nhiều:
"Hắn giang sơn của cũng là của . Hóa , giang sơn là của , còn nợ nần là của ."
" . Cho nên, bước đầu tiên của chúng là: Đòi nợ."
Sáng hôm , tại buổi thỉnh an định kỳ của hậu cung.
Thần phi Tô Lạc Lạc vẫn giữ thói quen đến muộn. Cô diện một bộ cánh bằng gấm vân lụa quý hiếm, đầu cài đầy trâm vàng ngọc báu, lả lướt bước điện với vẻ mặt đắc ý. Cô kịp mở miệng khoe khoang việc đêm qua Hoàng thượng ở cung , Thẩm Ngưng lên tiếng :
"Thần phi, bộ y phục của thật . Ta nhớ lầm thì đây là loại lụa Thiên Thừa mà cống sứ dâng lên, chỉ ba xấp duy nhất."
Tô Lạc Lạc vuốt ve tà áo, giả lả: "Vâng, Hoàng thượng chỉ làn da của mới xứng với loại lụa , nên ban hết cho cung Thúy Hoa. Tỷ tỷ đừng chê xa hoa nhé."
Ta lưng Thẩm Ngưng, thầm lạnh. Kịch bắt đầu .
Thẩm Ngưng hề giận dữ, ngược còn mỉm hiền hậu: "Xứng, quả thật xứng. Có điều, Nội vụ phủ báo cáo với , ngân khố hậu cung năm nay đang thâm hụt trầm trọng. Hoàng thượng tối qua hạ chỉ 'tiết kiệm cung phụng'. Vậy nên, bộ y phục của , cùng với trang sức đầu, tính sơ qua cũng đáng giá ngàn vàng. Thần phi hiểu chuyện như thế, chắc chắn sẽ ngại trích bổng lộc ba năm tới để bù khoản thiếu hụt chứ?"
Nụ mặt Tô Lạc Lạc cứng đờ: "Tỷ tỷ... gì cơ? Cắt bổng lộc ba năm?"
"Không chỉ , mà tất cả các ở đây." Thẩm Ngưng liếc một vòng đám phi tần đang xôn xao. "Ai trang sức quý giá, đều nộp một nửa để sung công quỹ cứu trợ dân nghèo theo ý nguyện 'nhân đức' của Hoàng thượng. Ta là Hoàng hậu, sẽ đầu bằng việc bán vài bộ lụa cũ."
Đám phi tần mặt cắt còn giọt m.á.u. Chúng vốn dựa sự sủng ái để tiêu xài hoang phí, giờ đ.á.n.h thẳng túi tiền, đứa nào đứa nấy đều về phía Thần phi cầu cứu.
"Ta đồng ý! Để hỏi Hoàng thượng!" Tô Lạc Lạc dậm chân, định bỏ .
Ta lập tức bước lên, giọng vang dội khắp đại điện: "Thần phi nương nương dừng bước! Hoàng thượng đang bận bàn việc đại sự với các đại thần ở điện Kim Loan. Người định vì mấy món trang sức mà phiền thánh giá, chẳng lẽ mang danh 'hồng nhan họa thủy', cản trở chính sự ? Vả , lệnh tiết kiệm là do chính miệng Hoàng thượng với Hoàng hậu tối qua, định kháng chỉ?"
Hai chữ "kháng chỉ" đè xuống, Tô Lạc Lạc tức đến run nhưng dám bước tiếp. Cô nghiến răng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-dam-cua-a-truc/chuong-2.html.]
"Được... các giỏi lắm! Ta nộp!"
Khi đám phi tần hậm hực giải tán, Thẩm Ngưng đống trang sức và ngân phiếu thu , khẽ thở phào. Nàng , ánh mắt đầy thán phục:
"A Trúc, hóa dùng danh nghĩa của để ép của , thoải mái đến . tiền ..."
"Số tiền chúng sẽ bí mật chuyển ngoài cung thông qua các thương đội cũ của Thẩm gia còn sót ." Ta ghé sát tai nàng. "Nương nương, cần một nơi ẩn thực sự, cung điện lạnh lẽo . Ta tìm một vùng đất phía Nam, sơn thủy hữu tình, thích hợp để ruộng, nuôi gà."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Thẩm Ngưng khẽ gật đầu, đôi mắt nàng hướng về phía xa xăm: "Làm ruộng ? Nghe vẻ còn thú vị hơn Hoàng hậu nhiều."
chúng đều , Chu Diệc Thần sẽ để chúng dễ dàng như . Nam chính ngôn tình một đặc điểm bệnh hoạn: Khi nữ chính yêu , giày vò nàng. Khi nữ chính còn quan tâm đến nữa, bắt đầu "phát điên" vì yêu.
Quả nhiên, ngay đêm đó, Chu Diệc Thần đùng đùng nổi giận xông Phượng Nghi cung.
"Thẩm Ngưng! Nàng dựa cái gì mà dám tịch thu trang sức của Thần phi? Nàng đang ghen tuông đến phát điên đúng ?"
Hắn giữa điện, long bào đỏ rực, gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ hung tợn.
Thẩm Ngưng đang thong thả thưởng , nàng thậm chí còn chẳng buồn dậy hành lễ. Nàng chỉ ngước mắt lên, lạnh nhạt đáp:
"Hoàng thượng quên ? Chính tiết kiệm cung phụng. Thiếp chỉ là theo ý , vì danh tiếng 'vị vua minh' của mà thôi. Sao? Giờ vì một nữ nhân mà tự vả mặt ?"
Chu Diệc Thần nghẹn họng. Hắn Thẩm Ngưng – phụ nữ vốn luôn nhu mì, cam chịu mặt , giờ đây mang một phong thái cao ngạo, xa cách khiến cảm thấy bất an lạ thường.
"Nàng... nàng đổi ." Hắn hạ giọng, định bước tới nắm lấy tay nàng.
Ta nhanh ch.óng bước lên, dâng một chén nóng chặn giữa hai : "Hoàng thượng bớt giận. Nương nương dạo thể khỏe, bác sĩ nên tiếp xúc gần với mang theo khí nóng từ bên ngoài . Mời Hoàng thượng dùng sớm về cung Thúy Hoa nghỉ ngơi cho."
Chu Diệc Thần chén , , ánh mắt lóe lên tia lửa điện: "Ngươi là con nha đầu to gan tối qua? Cút ngoài cho trẫm!"
Ta mỉm , cúi đầu nhưng giọng hề sợ hãi: "Nô tỳ chỉ trung thành với Hoàng hậu. Hoàng hậu ở , nô tỳ ở đó."
Đêm đó, Chu Diệc Thần đầu tiên đuổi khỏi Phượng Nghi cung một cách công khai. Cả hậu cung chấn động. Ai cũng Hoàng hậu hóa điên, nhưng , nàng chỉ mới bắt đầu tỉnh táo mà thôi.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.