Cố Nguyên tam đường hội thẩm hai con trai, chua xót nghĩ thầm, quan hệ của hai em bọn họ thực sự ngày càng , học cách cùng thẩm vấn như cô .
Thẩm vấn nửa ngày, xác định chịu thiệt, hai con trai cuối cùng cũng yên tâm, bàn bạc một chút về sách lược , cần vệ sĩ , cần phái thêm vài trợ lý thêm vài đại diện , bàn bạc nửa ngày, cuối cùng mỗi nhường một bước, vấn đề giải quyết.
Niếp Ngộ: “Mẹ bước giới giải trí, những con trai như chúng phòng lửa phòng nước phòng cường đạo, còn những kẻ ý đồ dòm ngó , chúng càng cẩn thận, đời sống riêng tư của các nam minh tinh trong giới giải trí đều vô cùng hỗn loạn, là điều nghĩ cũng nghĩ tới , một khi nào hiến ân cần với , nhất định cho chúng con , chúng con sẽ điều tra rõ ngọn ngành của .”
Quý Kỳ Sâm tán thành, hiếm khi Niếp Ngộ thể chút việc của con chút tiếng : “Mẹ, Niếp Ngộ lý, con tuy hiểu rõ về giới giải trí, nhưng sự hỗn loạn bên trong con đến.”
Cố Nguyên tự nhiên là ý kiến, nhưngcô con trai nhà , nghi hoặc.
“Niếp Ngộ, hôm nay con rốt cuộc gì với Lạc lão sư ? Con thể thật với ?” Mặc dù khi cô xuất hiện, con trai nhà và Lạc lão sư trò chuyện vui vẻ, hơn nữa còn cái gì mà hội đấu giá từ thiện, bài bản, nhưng cô thể nghi ngờ ảo thính chứ?
Cô rõ ràng nhớ lúc cô tới, con trai đang hung hăng đe dọa Lạc lão sư.
“Mẹ, thể cho là như , tin con ? Mẹ kính trọng Lạc lão sư như , con thể bất kính với lão sư ?”
Cố Nguyên sang, con trai vẻ mặt vô tội.
Lẽ nào thực sự trách oan con trai ? Cố Nguyên nảy sinh sự nghi ngờ đối với đôi tai của .
Sự nghi ngờ luôn kéo dài cho đến tối, Cố Nguyên và Camille phàn nàn một chút về đôi tai của .
Camille phân tích chi tiết cho cô, cuối cùng : “Bảo bối Niếp nhà ghen , đây là bảo vệ .”
Cố Nguyên: “Bảo vệ ?”
Camille: “ , ghen chứ !”
Cố Nguyên: “Ê, về mặt tình cảm tớ tin tưởng bảo bối Niếp nhà tớ, nhưng về mặt lý trí, tớ cảm thấy thằng bé chính là đang giở trò, đang lừa tớ. Thằng bé ý kiến với Lạc lão sư .”
Camille tán thành.
Phàn nàn một lúc, Cố Nguyên nghĩ chuyện , cô vẫn quyết định vạch trần Niếp Ngộ nữa, thằng bé cũng là xuất phát từ tâm lý lãnh thổ theo bản năng, để khác tiếp cận , cô vì chuyện mà trách mắng thằng bé nữa.
chuyện chắc chắn thể giả ngốc cứ thế mà qua .
Cố Nguyên vẫn liên lạc WeChat với Lạc Quân Thiên, tiên là cẩn thận dè dặt hỏi thăm một chút, thứ bình thường, đó hàn huyên một chút, mới chủ đề chính.
Nguyên Nguyên Thích Ăn Cỏ: “Lạc lão sư, hôm nay con trai chuyện với , gì phù hợp chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-139.html.]
Lạc Quân Thiên: “Không , Cố tiểu thư em nghĩ nhiều .”
Nguyên Nguyên Thích Ăn Cỏ: “Thực sự là nghĩ nhiều , tại luôn cảm thấy thằng bé hình như một lời phù hợp cho lắm.”
Lạc Quân Thiên: “Thực sự , quý công t.ử là thiếu đông gia của Truyền thông Hợp Túng Thiên Hạ, đây cũng từng hợp tác với Hợp Túng Thiên Hạ, giữa hai bên coi như là giao tình, đều là trong giới, quý công t.ử việc cũng chừng mực, em cần lo lắng.”
Lời đến nước , Cố Nguyên còn thể gì nữa, lúc đành : “Vậy thì yên tâm . [Mặt ]”
Lạc Quân Thiên: “ đ.á.n.h giá về quý công t.ử trong giới đến, là đại thiếu gia hào môn, hành sự quả thực là chút bất kham.”
Nguyên Nguyên Thích Ăn Cỏ: “ đúng đúng, cũng thấy , thằng bé việc gì dựa tâm trạng, tưởng thằng bé là công t.ử bột, thực hiểu mới , thằng bé chính là tính trẻ con, quá nghịch ngợm, hiểu chuyện lắm, nhưng tâm là .”
Nói xong lời , Cố Nguyên sững sờ.
Tại , tại những lời giống như một bà bênh vực đứa con hư hỏng ?
Đứa trẻ nhà sai chuyện, chính là hiểu chuyện, tính trẻ con, quá nghịch ngợm, hề xa chút nào, thằng bé chính là hiểu chuyện?
Nghĩ từ lúc bắt đầu, cô Niếp Ngộ trêu ghẹo, cảm thấy đây quả thực là một tên lãng t.ử công t.ử bột đạo đức suy đồi hết t.h.u.ố.c chữa, cô thề uốn nắn con trai con đường chính đạo.
Kết quả bây giờ cô mà loại lời ?
Cho nên đây rốt cuộc là giáo d.ụ.c Niếp Ngộ, là Niếp Ngộ tẩy não ?
Cố Nguyên hổ , hổ những lời , liền định vội vàng thu hồi, hy vọng Lạc lão sư ở đầu bên thấy loại lời của cô.
Ai ngờ thu hồi, Lạc Quân Thiên trả lời : “ , thực thể , Niếp công t.ử bản tính lương thiện, việc mang theo khí chất ngây thơ, chỉ là từ nhỏ sống trong nhung lụa, chút quá phô trương mà thôi.”
Lời raQuá đúng trọng tâm !
Cố Nguyên cảm kích rơi nước mắt, cô cảm kích Lạc Quân Thiên thể hiểu cảnh của cô, hiểu sự bênh vực con của một già như cô, cũng cảm kích thể thẳng thắn chỉ vấn đề của Niếp Ngộ chứ khách sáo đạo đức giả gì.
Nguyên Nguyên Thích Ăn Cỏ: “Lạc lão sư, đúng, thằng bé từ nhỏ bên cạnh một đám vây quanh, khó tránh khỏi tính cách phô trương, mắt cao hơn đầu, việc quả thực thể những chỗ thỏa đáng, cho nên vấn đề gì, còn mong bao dung nhiều hơn.”
Lạc Quân Thiên: “Không gì, ngược sẽ bận tâm, nhưng rốt cuộc là kế thừa Hợp Túng Thiên Hạ, trong giới giải trí đấu đá nội bộ, bộ dạng của thể thuận lợi tiếp quản Hợp Túng Thiên Hạ , ngược là một vấn đề.”