Còn Niếp Ngộ dẫn Cố Nguyên, ung dung rời , : “Mẹ, giới giải trí quá đen tối , con thấy vẫn là đừng tự xông pha nữa, con lập cho một đoàn phim, bộ đoàn phim đều là”
Cố Nguyên giơ tay lên: “Không cần, con trai, thực sự cần, qua một phen ầm ĩ của con, cảm thấy bộ đoàn phim «Toàn Cơ Truyện» đều cung cung kính kính gọi là bà nội , sợ cái gì, cứ tiếp tục ở đây là , hơn nữa vì kịch bản cũng bỏ nhiều tâm huyết, bản cũng thích.”
Niếp Ngộ bất đắc dĩ nhà : “Được , tùy , nhưng con bố trí cho hai trợ lý, chuyện gì cũng dễ giúp , nếu như con thực sự yên tâm.”
Cố Nguyên dùng ánh mắt khó tả con trai một cái, tại cô cảm thấy con trai cần quản giáo đột nhiên bắt đầu sang quản giáo ?
Nhưngphương diện của , quả thực mạnh hơn quá nhiều.
Cố Nguyên chịu thua.
“Được, thì bố trí trợ lý , nhưng một là , suy cho cùng bây giờ chỉ là ban ngày phim thôi, cũng quá nhiều việc, công ty còn đại diện thực thi giúp xử lý công việc mà.”
“Cũng , thì một trợ lý, con bảo Trần Minh Chí bố trí cho một đại diện thực thi chuyên trách, mỗi ngày theo chạy phim trường. Ngoài , con sẽ chuyện với Trần Minh Chí, tất cả ở phim trường nhất loạt khóa miệng, phận thật của , ai cũng sẽ truyền ngoài.”
Lúc lời , Niếp Ngộ thản nhiên khí tráng mười phần, đừng thấy đoàn phim đông , nhưng đều là dựa giới giải trí để ăn cơm, bình thường hóng hớt thì , nhưng lúc mấu chốt thế , ai dám tiết lộ nửa chữ, đừng hòng lăn lộn trong giới giải trí nữa.
Cố Nguyên triệt để phục sát đất, đại thiếu gia chính là đại thiếu gia, bản cô đều dám tin đây là Niếp Ngộ nữa.
Đang lúc chuyện, Lạc Quân Thiên vội vã tới đón đầu, mặc bộ vest cổ màu tím sẫm, bên trong là áo len chấm bi và áo sơ mi trắng, mặt vẫn còn lớp trang điểm đậm, là bước xuống từ chương trình hoặc phim trường nào đó, thần sắc cũng vài phần ngưng trọng trầm lạnh.
Cố Nguyên vội : “Lạc lão sư, qua đây?”
Cô rõ ràng nhớ hôm nay cảnh của a.
Ánh mắt Lạc Quân Thiên nhanh ch.óng quét qua cô, thấy cô bình an vô sự, thở phào nhẹ nhõm, đó tiến lên, nhíu mày trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Vừa nãy nhận tin, em Vương đạo diễn gọi trong phòng duyệt lời thoại?”
Cố Nguyên lời , lập tức hiểu , vội vã chạy tới như , nghĩ hẳn là chuyện của và Vương đạo diễn, cố ý chạy tới giải vây cho , lúc trong lòng tự nhiên là cảm kích cảm động: “Đã , chuyện giải quyết xong , đợi lát nữa sẽ chi tiết với . Cảm ơn vì chuyện của mà cố ý chạy tới, thực sự là phiền .”
Lạc Quân Thiên cô giải quyết xong , thần sắc dịu , trong mắt cũng dâng lên vẻ ôn nhuận: “Giải quyết xong là .”
Trong lúc , về phía thanh niên đang khoác tay Cố Nguyên .
Còn Niếp Ngộ, khi Lạc Quân Thiên về phía , phóng ánh mắt lạnh lùng mà chuẩn từ sớm về phía .
Bốn mắt , trong mắt Niếp Ngộ tràn đầy sự đ.á.n.h giá và phòng , còn Lạc Quân Thiên thì khẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-137.html.]
Cố Nguyên thấy , vội giới thiệu : “ đều quên giới thiệu , Lạc lão sư, đây là một con trai khác của , tên là Niếp Ngộ.”
Khi nhắc đến “đây là một con trai khác của ”, giọng điệu của Cố Nguyên theo bản năng nhẹ .
Đây thực sự là một chuyện kỳ quặc, hôm qua Kỳ Sâm trực tiếp với Lạc Quân Thiên , là con trai , còn kịp giải thích chuyện rốt cuộc là khúc chiết thế nào, kết quả bây giờ, lòi một con trai.
Cố Nguyên giữ nụ lịch sự mà chân thành, giả vờ như thứ đều phù hợp với lẽ thường, đó giới thiệu Lạc Quân Thiên với Niếp Ngộ: “Đây là Lạc Quân Thiên Lạc lão sư, Niếp Ngộ con hẳn là , từng nhắc với con , .”
Giống như tối qua, Lạc Quân Thiên đối với việc cô lòi một con trai vẻ gì là quá kinh ngạc, chỉ khẽ một cái, đó chìa tay , bắt tay với Niếp Ngộ.
Niếp Ngộ đầy mặt tình nguyện, nhưng nghĩ đến đang ở bên cạnh, đành qua loa chìa tay nắm một cái.
Lạc Quân Thiên đ.á.n.h giá em trai khác của , nếu đoán nhầm, hẳn là nở cùng lúc với tối qua từ trong l.ồ.ng ấp .
Coi như là sinh đôi?
tính cách của hai em là nam viên bắc triệt, một đầy mặt lộ sự trưởng thành bình tĩnh xa cách nhạt nhẽo, một thì mang phong thái bé to xác ngầu lòi kiêu ngạo, ngay cả lúc bắt tay cũng khác , lực đạo mười phần, lười biếng uể oải.
Niếp Ngộ bắt tay xong, đầu với Cố Nguyên: “Mẹ, bây giờ trời lạnh , mặc ít đừng để lạnh, lên xe , Lạc lão sư giúp ít, con chuyện t.ử tế với , cảm ơn một chút.”
Cố Nguyên nhướng mày, nghi hoặc con trai, cảm thấy đúng lắm, rốt cuộc định gì? Không lẽ nhắm Lạc Quân Thiên chứ?
Xương mày Lạc Quân Thiên khẽ động, : “Cố tiểu thư, em lên xe , danh Niếp thiếu từ lâu, cũng một chuyện thỉnh giáo .”
Cố Nguyên Lạc Quân Thiên cũng , đành gật đầu, lên xe .
Niếp Ngộ chu đáo giúp lấy một túi đồ ăn vặt từ xe nhét tay Cố Nguyên, bật nhạc trong xe cho Cố Nguyên : “Mẹ, kiên nhẫn đợi một lát, con chỉ vài câu thôi.”
Niếp Ngộ cúi đóng cửa xe , thẳng dậy.
Nhiệt độ trong xe thích hợp, một bầu khí ấm áp, ngoài xe là gió thu hiu hắt, mang đầy hàn ý.
Ngoại ô ngày thu, lá vàng xào xạc rơi xuống, lướt qua mái tóc ngắn màu đen của , bay qua chiếc quần âu màu trắng của , cuối cùng chậm rãi rơi xuống đất.