Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 174

Cập nhật lúc: 2025-04-03 12:42:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Sanh Hàn Hữu Niên cùng gia nhập, bầu không khí ở “Nhàn nhân cư” cũng xem như hoà thuận, trên cơ bản thì Lâm Nhan sẽ xem mình như không khí, cũng xem hai người đáng ghét kia là không khí.

 

Có điều Lâm Sanh rõ ràng không như vậy, chuyện gì cũng thích tìm Lâm Nhan, nhìn thấy hoa mọi người mua định trồng thì Lâm Sanh cũng cực kỳ tích cực nhiệt tình muốn gia nhập hội nông dân trồng hoa.

 

Lâm Nhan rất muốn quay đầu đi, thế nhưng đang ghi hình chương trình, cô cũng không thể làm quá ầm ĩ, chỉ có thể nhịn.

 

May là Cảnh Tuyết rất thông minh, mỗi lần thấy Lâm Nhan cau mày là lập tức tìm Lâm Sanh trò chuyện.

 

Lâm Nhan dứt khoát tìm một công việc cho mình, chủ động cách xa chiến trường, “Cảnh Tuyết, em và Tiểu Hằng muốn đi chặt tre để làm một căn nhà cho vịt con và ngỗng con.”

 

“Được thôi! Chị cũng muốn đi… Ai! Bỏ đi, hai bọn em là đủ rồi, chị ở nhà trồng hoa vậy! Lâm Sanh vẫn chưa biết lắm, chị ở nhà dạy cô ấy.” Cảnh Tuyết nhìn ra ý đồ muốn lẩn trốn của Lâm Sanh, cũng không đi theo nữa.

 

Có lẽ Lâm Nhan bộc lộ sự không thích quá rõ ràng, fan hâm mộ hai bên đều đang gây chiến xé xác nhau trên màn hình, cực kỳ kịch liệt.

 

Lâm Nhan và Trác Tư Hằng tốn rất nhiều sức mới chặt được hai cây tre, sợ không đủ nên lại chặt thêm vài cây nữa.

 

Tám cây tre, hai người khiêng về bốn lần, tuy chỉ ngay bên ngoài “Nhàn nhân cư”, thế nhưng hai người đều mệt đến mức đầu tóc đầy mồ hôi.

 

Về đến nhà, mỗi người uống một cốc nước chanh, lại tìm thêm bốn khúc gỗ nhỏ, bắt đầu tìm nơi để làm nhà cho vịt.

 

Cuối cùng chọn ngay bên trong vườn rau, vẫn là Trác Tư Hằng cùng cô bận trước bận sau, Lâm Nhan vừa hay vẽ ra được một miếng đất cỡ một mét vuông, chuẩn bị đóng cọc thì Sở Mộ Trầm đột nhiên xuất hiện, “Cần giúp đỡ không?”

 

Lâm Nhan vội vàng gật đầu, “Vừa đúng lúc, cần một người đàn ông có sức mạnh một chút để cắm gỗ vào trong đất, em phải đi tách tre ra.”

 

Lâm Nhan muốn tách cây tre ra thành từng miếng, bao vòng quanh vịt lại, trước đây cô có nhìn ông ngoại làm qua, nghĩ chắc cũng không khó.

 

Trác Tư Hằng nhìn động tác thuần thục của Lâm Nhan, tò mò nói, “Chị Nhan Nhan, sao chị biết cái này?”

 

Lâm Nhan dừng một chút, đột nhiên không biết nên mở lời thế nào.

 

Lâm Nhan lúc đầu là đại tiểu thư của nhà họ Lâm, sống trong nhung lụa, hoàn toàn không thể biết những thứ này.

 

Thế nhưng cô chỉ là một linh hồn xuyên không mà tới, đem theo kí ức của mình, không hề loại bỏ đi những thứ này, có lẽ còn thành thục hơn những khách mời ở đây một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-174.html.]

 

Lúc này Lâm Nhan cực kỳ vui mừng vì thân phận thiên kim nhà họ Lâm của mình chưa từng lộ ra, nếu không chỉ sợ rằng sẽ làm cho người khác nghi ngờ.

 

“À, lúc không có việc gì làm chị thích lướt các video nhỏ, thích xem những thứ về cuộc sống hằng ngày vùng nông thôn.” Lâm Nhan kiếm một cái cớ.

 

“Thảo nào? Thảo nào chị đến tham gia chương trình của chúng ta, thì ra là có một trái tim hướng về nông thôn nha!” Trác Tư Hằng bừng tỉnh.

 

“Không tồi, nhìn cũng đạt chuẩn lắm, có điều cô tách tre như vậy mà bao tay cũng không đeo, chỉ sợ sẽ cứa vào tay thôi, đợi chút tôi làm cho!” Sở Mộ Trầm nhìn sâu vào Lâm Nhan một cái.

 

Lâm Nhan có chút bất ngờ, cô chỉ nói vậy thôi mà cũng bị người khác nhìn ra nữa.

 

“Anh biết làm không?” Lâm Nhan nghi ngờ quan sát Sở Mộ Trầm, cả người người đàn ông này tỏa ra một khí chất thân sĩ nho nhã, vừa nhìn là biết gia giáo không tầm thường, cũng không giống người biết làm những việc này nha!

 

“Người lớn trong nhà có hứng thú với tre, có cùng chơi qua. Hơn nữa, những việc thể lực này giao cho đàn ông là được, con gái đừng có hiếu thắng vậy.” Sở Mộ Trầm nói, anh cố định cọc gỗ rất nhanh rồi quay người sang tách tre, rất chuyên nghiệp, cực kỳ thuần thục.

 

Cái gì gọi là con gái đừng có hiếu thắng vậy?

 

Nói lời này ra khiến người ta rất ngại đó có được không vậy?

 

Người không biết còn tưởng anh đang thả thính cô nữa!

 

Mắt anh rủ xuống, nét mặt nghiêm túc, mỗi động tác đều vừa hay vào đúng chỗ, rất có trình tự, thậm chí rất mê người.

 

Đều nói đàn ông khi làm việc là gợi cảm nhất, Lâm Nhan thật sự đã cảm nhận được.

 

Làm hàng rào cho vịt hoàn toàn không cần Lâm Nhan và Trác Tư Hằng động tay, thậm chí Lâm Nhan còn cảm thấy, một mình Sở Mộ Trầm cũng làm rất tốt.

 

Người đàn ông này biết đóng phim, đẹp trai, lại toàn năng, tuy là hơi lạnh lùng một chút, thế nhưng tổng thể thì cũng coi như là một người ấm áp biết quan tâm, cả người lúc nào cũng phát ra sức quyến rũ, thảo nào có thể làm mê mệt ngàn vạn phụ nữ nha!

 

Lâm Nhan không nhịn được mà có chút hảo cảm với anh, đương nhiên, cũng chỉ là hảo cảm, cô không hề có suy nghĩ gì khác.

 

“Đúng mà! Chị Nhan Nhan hiếu thắng lắm, toàn bộ những cây tre này đều do chị ấy chặt hết, đúng là nữ hán tử*.” Trác Tư Hằng hệt như vừa tìm thấy tri âm, cất giọng đĩnh đạc.

 

*Nữ hán tử: Phụ nữ mạnh mẽ như đàn ông.

Loading...