“Lâm Nhan, cô đừng có giả ngốc với tôi, cô thế này là gian lận đó có biết không?” Đạo diễn Trần xụ mặt nhìn Lâm Nhan rồi nói.
Lâm Nhan ngẩn người, lời đạo diễn Trần rõ ràng đang cho rằng những thứ này là do cô tìm đến, cô liền có chút cảm giác cười không được, khóc cũng không xong, “Đạo diễn, tuy là tổ chương trình keo kiệt, thế nhưng tôi thật sự rất nghèo, tôi mà bỏ tiền gọi người ta mang những thứ này đến đây thì không bằng khỏi đi show, lấy tiền ra ngoài tiêu xài không tốt hơn sao?”
“Cô thật sự không biết?” Đạo diễn Trần nhìn dáng vẻ không biết gì của Lâm Nhan, không giống như đang giả vờ, giọng nói dịu đi vài phần, quan sát cô rồi hỏi, “Cho dù không phải cô, có khi nào là fan hay là nhóm bạn thân của cô không? Hải sản tối hôm qua là do chuyên cơ chở đến, thù lao gameshow cả một mùa của cô cũng bù không nổi.”
Mẹ nó!
Đây mẹ nó rõ ràng là xem thường cô không nổi tiếng, thù lao thấp nữa! Đã vậy ngay cả giá của một bữa tiệc hải sản cô cũng bù không nổi.
Lâm Nhan có chút ngượng ngùng, “Đạo diễn, tôi thật sự không biết.”
“Thế nhưng người gửi hải sản tối hôm qua nói là gửi cho Lâm tiểu thư, nghĩ đến là lần đầu tiên nên tôi không nói gì, hy vọng mọi người tự giác một chút, hôm nay vừa mới phát nhiệm vụ xong thì mấy người yêu thích cô lại trực tiếp gửi đến cả một vườn hoa có sẵn thế này, nếu ngày mai mà tôi bảo mọi người biến ra một tòa lâu đài thì có phải mấy người đó ngay cả lâu đài cũng đem đến luôn không?” Đạo diễn cực kỳ buồn bực, kế hoạch quay hình cứ bị mấy “bất ngờ” xuất hiện bất thình lình cắt ngang, làm anh muốn nổi điên.
Người gì vậy chứ!
Có mấy đồng tiền thối thì liền không tôn trọng việc ghi hình của họ sao?
Rốt cuộc là kẻ phá gia chi tử nào lại làm ra mấy trò quái đản này, cố ý chọc ghẹo người khác đúng không!
Lâm Nhan cực kỳ muốn mắng người, thế nhưng nhìn nét mặt đen kịt của đạo diễn thì cô chỉ có thể xin lỗi trước, “Đạo diễn, thật xin lỗi vì đã gây thêm rắc rối cho tổ chương trình, sao lại có thể có fan vì tôi mà tiêu tiền như nước thế này, thật là không thể tưởng tượng nổi mà!”
“Vậy có khi nào là người đang theo đuổi cô, ái mộ cô không? Công ty các cô xem trọng cô lắm, Lục Miểu cũng bảo vệ cô.” Đạo diễn Trần híp mắt nhìn Lâm Nhan.
Lâm Nhan cau mày, muốn phủ nhận, trong đầu lại không thể khống chế được mà xoẹt qua gương mặt tuấn tú thiếu đánh như cười như không của Tạ Phong Trần.
Giàu có rồi dùng quyền lực áp bức người khác, hở một cái là mua khách sạn, chắc chắn tên lắm tiền đó lại bắt đầu làm mấy chuyện quái đản rồi.
Sắc mặt Lâm Nhan không tốt lắm, “Vậy tối tôi lấy điện thoại hỏi xem, nếu là người tôi quen biết, bảo đảm sẽ không gây thêm phiền phức cho tổ chương trình nữa.”
“Ừm, đi đi!” Lâm Nhan xinh đẹp, nói chuyện cũng cười vui vẻ, làm sao mà đạo diễn Trần còn tức giận được nữa.
Tổ chương trình muốn miễn cưỡng cho qua, thế nhưng khán giả thì chưa chắc chịu yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-170.html.]
“Má ơi, tổ chương trình cũng dữ dằn ghê! Đãi ngộ này có phải hơi tốt quá không vậy?”
“Hôm qua là tiệc hải sản, hôm nay là vườn hoa di động, tôi nghiêm trọng nghi ngờ mình đang theo dõi một gameshow làm nông giả.”
“Kinh phí đang bị thiêu đốt!”
“Tuy là rất đẹp, thế nhưng tôi vẫn muốn xem mọi người đào đất làm vườn nha!”
“Tổ chương trình làm thế này là đang xem khán giả như đồ ngốc mà chơi sao? Còn gì mà diễn viên tự làm nữa, đây mẹ nó là mướn ekip đến làm show sao? Chỉ để diễn viên lộ mặt thôi?”
“Quá giả rồi! Bỏ thôi bỏ thôi.”
“Bầu không khí lúc trồng trọt rất hài hoà, trông cũng được lắm, rất giống với cuộc sống bình thường, bây giờ…chậc, giả quá đi!”
“Tổ chương trình có tiền để mua hoa thế này thì làm đàng hoàng chút đi.”
…..
Không biết vì sao, sau khi có người gợi ra thì lượng người theo phong trào mà cà khịa tổ chương trình càng lúc càng nhiều.
Đến mức tổ chương trình vẫn chưa nghĩ ra đối sách thì chuyện vườn hoa di động đã lên hotsearch, có người còn cố ý dẫn dắt quần chúng ăn dưa hùa theo, cộng đồng mạng liền châm biếm tổ chương trình một trận.
“Gameshow sống chậm gì chứ, mẹ nó đều là mấy người giàu có nhàn rỗi đến mức buồn tẻ!”
“Người có tiền mới có tư cách sống chậm, nông dân thật sự thì mẹ nó đang bán mặt cho đất bán lưng cho trời để làm việc đó!”
“Chỉ có tôi chú ý đến chữ trên chiếc rương kia là “J”, đây không phải là nhà thiết kế cảnh quan J cực kỳ thần bí trên mạng sao, tổ chương trình ghê gớm quá, vị đại thần này là người mà kẻ có tiền cũng mời không được đó!”
“Trời ơi, lai lịch lớn vậy sao?”
“Chắc là khách mời quá yếu đuối rồi, tổ chương trình cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể bỏ ra số tiền lớn để làm thôi.”
“Nhìn Sở Ảnh đế nhà tôi đi, khách mời đều là các lão đại, cái người tên Lâm Nhan gì đó đang ở tuyến nào vậy? Chưa từng nghe qua.”
“Chắc đi cửa sau rồi.”