Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 169

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:29:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mắt đã nhận được đủ loại hạt giống và mầm hoa quả, mọi người đều quyết định về nhà trang trí sân vườn trước.

 

Thầy Khương và cô Lưu Vân chuẩn bị bữa trưa, nhóm bốn người còn lại của Lâm Nhan thì chia thành hai đội trồng cây và hoa trong vườn.

 

May là tuy tổ chương trình keo kiệt nhưng vẫn chuẩn bị đầy đủ những dụng cụ nông nghiệp.

 

Nam đào đất, nữ thì phụ trách trồng trọt, mọi người ai cũng đội một chiếc mũ cỏ mua ở nhà dân, vất vả vùi đầu làm việc.

 

Cảnh Tuyết không biết làm, bảo Lâm Nhan dạy cô.

 

Trước khi Lâm Nhan xuyên sách thì đã có kinh nghiệm làm nông ở nhà bà ngoại lúc nhỏ, cũng làm đúng chuẩn lắm, cô dạy Cảnh Tuyết cụ thể từng bước.

 

May là Cảnh Tuyết cũng không yếu đuối mỏng manh, không sợ bẩn không sợ nóng, học được thì liền cùng Trác Tư Hằng làm một người làm vườn siêng năng vui vẻ.

 

Thật ra trồng hoa cần phức tạp và tỉ mỉ một chút nên dành cho Lâm Nhan và Sở Mộ Trầm, hai người trồng hoa tường vi dưới chân tường ngay khe hở giữa những cây ăn quả, còn có đủ loại hoa hồng và cây sơn chi.

 

Màn hình lúc livestream đang điên cuồng nhảy lên.

 

“Aaaa, dáng vẻ nam thần của tôi trồng cây cũng đẹp trai nữa!”

 

“Chồng ơi, em muốn cùng anh đi làm ruộng.”

 

“Cả nhà hoà thuận ghê nha! Phân công rõ ràng, không ai lười biếng, quả nhiên tôi già rồi, vậy mà lại thích xem mấy chương trình làm ruộng không có cẩu huyết bất chợt thế này.”

 

“Mong chờ cảnh hoa tươi nở rộ, cây trái đầy vườn trong vườn hoa của “Nhàn nhân cư”.”

 

“Lâm Nhan thật sự rất giỏi, xinh đẹp mà lại còn rất có ý tưởng nữa.”

 

“Nhìn Lâm Nhan và nam thần của tôi, hình như tôi cảm thấy mình đang xem bộ phim thần tiên của Ngưu Lang Chức Nữ gì đó.”

 

“Anh làm vườn còn em dệt vải, mẹ nó đây không phải là nam canh nữ chức* sao? Xứng đôi quá đi!”

 

*Nam canh nữ chức: Thành ngữ, ý chỉ kinh tế tiểu nông trong gia một hộ gia đình thời phong kiến, đàn ông làm ruộng còn phụ nữ dệt vải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-169.html.]

 

“Con trai, mẹ xin lỗi con, lúc bắt đầu còn đu CP chị em, bây giờ lại nhảy hố Ngưu Lang Chức Nữ rồi!”

 

“Đừng nói nữa, tôi muốn đi yêu đương.”

 

“Huhuhu, tôi mẹ nó chua lên rồi, hai người này là tình huống gì đây, sao vừa chung khung hình thì lại muốn đ.â.m đầu yêu nhau rồi?”

 

…..

 

Nhóm mấy người của Lâm Nhan bận đến mức như muốn bùng cháy, Lâm Nhan lau đi mồ hôi trên trán, dù cho có đội mũ cỏ thì gương mặt cũng nóng đỏ hết cả lên, cô nhỏ giọng cảm khái, “Mầm này nhỏ quá rồi, nhưng mong là đều có thể sống!”

 

“Sẽ sống thôi. Chúng ta cố gắng chăm sóc chúng, chắc chắn sẽ có thể sống.” Sở Mộ Trầm nhìn mầm hoa yếu ớt, lại nhìn sang ánh mắt hy vọng của Lâm Nhan, kiên định nói.

 

“Ừm, em nhất định sẽ tưới nước sớm tối cho chúng, cố gắng bảo vệ chúng.” Lâm Nhan nhìn những mầm hoa bé nhỏ cô không dễ dàng gì mới có được này thì có thể tưởng tượng ra được cảnh hoa tươi nở rộ trong vườn, trái ngọt trĩu nặng trên cây, đẹp đẽ đến mức không chân thực.

 

“Vậy thì cô đừng có nghĩ đến việc ngủ nướng.” Sở Mộ Trầm cười nhẹ.

 

“Nhiều việc như vậy mà! Làm sao có tâm tư để ngủ nướng chứ, em đang nghi ngờ tổ chương trình bảo chúng ta đến để làm một chương trình làm vườn đó.” Lâm Nhan thở dài, phồng miệng nói.

 

Màn hình lập tức nhảy lên điên cuồng.

 

“Cô nói đúng rồi đó!”

 

Mấy người họ men theo bờ tường của khu vườn rồi trồng được một nửa, cơm trưa đã xong, mặt trời đang chiếu thẳng xuống, mọi người nghỉ tay ăn cơm, định đợi chiều chiều lúc mặt trời không còn gắt nữa thì lại ra trồng tiếp.

 

Ai mà biết được lúc bọn họ ngủ trưa dậy, có một đám người bưng bê nhiều khay mầm hoa đủ loại đặt vào trong sân vườn.

 

Tổ chương trình ngơ ngác, đạo diễn Trần suýt chút nữa là bùng nổ, dữ tợn trừng mắt nhìn Lâm Nhan, kéo cô ra ngoài ống kính, “Tình huống gì đây? Có phải cô lại lén lút gọi viện trợ bên ngoài rồi không?”

 

Lâm Nhan mơ hồ không hiểu, điện thoại cô cũng giao hết rồi, sao mà tìm viện trợ được?

 

“Đạo diễn? Chẳng lẽ những thứ này không phải do tổ chương trình chuẩn bị sao? Hoá ra lúc sáng keo kiệt chỉ cho bọn tôi hai trăm đồng là đang muốn thử thách bọn tôi sao? Nếu mà các anh đã sớm chuẩn bị nhiều mầm hoa chất lượng thế này thì phải nói sớm chứ!” Lâm Nhan nói xong, thấy đạo diễn Trần nhìn cô với gương mặt hoài nghi thì cũng cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

 

Chẳng lẽ những mầm hoa được gửi tới đây, thật sự có liên quan đến cô?

Loading...