“Tôi có thể giúp đỡ, cũng biết chút ít.” Sở Mộ Trầm nói.
“Vậy làm một ngôi đình nghỉ chân và xích đu ở vườn hoa, thế nhưng thứ quan trọng nhất là hoa thì sao đây? Mọi người có ý tưởng gì?” Lâm Nhan ghi lại ý kiến của mọi người, khoanh khoanh vẽ vẽ trên giấy, lại hỏi.
“Trồng sen đá, bày đủ loại đủ kiểu sen đá chung một chỗ là cực kỳ đẹp.” Trác Tư Hằng nói với gương mặt đầy vẻ ngây thơ.
“Sen đá thì nhất định phải mua, nhưng chỉ có thể mua ít một chút, từ từ phát triển, tuy rằng thời gian chúng ta ở đây không dài, thế nhưng tính đường xa thì vẫn nên trồng đa dạng nhiều loại, dễ sống, tỉ lệ sống và giá trị thưởng thức cao, đương nhiên là giá cả không thể quá mắc.” Lâm Nhan nói xong câu cuối thì mọi người đều cười ầm lên.
Thật sự, thiếu tiền chính là vấn đề khó khăn lớn nhất.
“Thật ra còn có một cách, có thể đến nhà dân xem xem có thể xin một ít hạt giống hoa hay không, như vậy có thể tiết kiệm được vốn.” Quá khó cho Lâm Nhan rồi, chỉ muốn tiết kiệm tiền, tay không ngừng viết viết vẽ vẽ trên giấy.
“Đây lại là một cách hay, nhập hương tùy tục*, hạt giống rau củ cũng có thể tìm dân trong làng để mua, tiện thể lấy kinh nghiệm làm thế nào trồng rau từ mọi người.”
*Hương ở đây là vùng nông thôn, giống câu “Nhập gia tùy tục”, tác giả thích thì tác giả để vậy à, chất xám của em bé không đu kịp tác giả nên phải chú thích :(
“Vâng, em đã vẽ sơ ra một bản phác thảo, hàng rào bao một vòng, chúng ta có thể tìm những nhánh cây nhỏ để cắm lên, chủ yếu là cây ăn quả và thực vật dây leo, vườn sau trồng rau, vườn trước trồng hoa, phía tây của vườn trước đối diện khe suối, có thể làm một ngôi đình nghỉ chân, hồ cá có thể ở phía đông, đến lúc đó chúng ta có thể đến khe suối tìm đá, làm một ngọn núi giả phun nước… Trước mắt thì đây là ý tưởng của em.” Lâm Nhan đẩy tờ giấy dưới tay mình cho mọi người, trong lòng cô cũng thấp thỏm không yên, thế nhưng đã có một cơ hội như vậy, cô cảm thấy vẫn nên cố gắng hết sức làm thành một kiểu dáng khiến bản thân mình thoải mái nhất.
“Lập kế hoạch ra thế này thì ngay lập tức có thể hình dung ra được rồi. Lâm Nhan, không tệ.” Thầy Khương cũng tán thành với cô.
“Lâm Nhan, nhìn không ra được em rất có ý tưởng nha! Trồng cây ăn quả rất tốt, kế hoạch này rất chặt chẽ và thú vị, cũng hay lắm đó. Điểm quan trọng là, bên trên còn vẽ một chú mèo nữa.” Lưu Vân nghiêm túc nhìn, không chút keo kiệt mà tặng cho Lâm Nhan một cái “like”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-168.html.]
“Còn có một chú chó nữa, ở đây còn có vịt, thiên nga, còn có gà trống. Trời ơi, dễ thương quá, nếu những thứ trên bức tranh này đều có thể thực hiện được thì nhà chúng ta sẽ đầy đủ lắm.”
“Hay là đặt một cái tên cho khu vườn của chúng ta đi?” Mặt Sở Mộ Trầm giãn ra, đề nghị nói.
“Chắc chắn phải có tên chứ! Tên gì thì hay đây!”
Mọi người thảo luận người này một tiếng, người kia một tiếng, cuối cùng, quyết định là “Nhàn nhân cư”.
*Nhàn nhân cư: Nơi ở của những người nhàn rỗi.
Vốn dĩ định gọi là “Du nhiên cư”*, thế nhưng mọi người lại cảm thấy mình đều là những người nhàn rỗi, cũng không phải có chí hướng cao xa gì mấy, tuỳ ý đặt, mang ý nghĩa hiếm khi có được những ngày nhàn hạ trong cuộc sống bộn bề.
*Du nhiên cư: Nơi ở nhàn nhã.
Thầy Khương nói sau khi quyết định xong thì lúc trở về sẽ làm cho “Nhàn nhân cư” một tấm biển hiệu.
Buổi sáng mọi người không vào thành phố mà trực tiếp vào trong thôn, ở nông thôn không có người chuyên môn làm một vườn hoa theo bản vẽ, thế nhưng những người làm nông ít nhiều cũng sẽ trồng một vài loại hoa để trang trí vườn tược, mọi người đồng tâm hợp lực, vừa dẫn khán giả đến cùng tham quan vườn rau và sân vườn của nhà dân trong thôn, lại còn nhận được hạt giống hoa và rau, còn có hạt giống trái cây và đủ thứ kinh nghiệm làm vườn.
Người trong thôn nhiệt tình lương thiện, còn giữ bọn họ lại ăn cơm trưa, cả nhóm Lâm Nhan cũng hơi ngại nên từ chối, bảo nếu mọi người có thời gian thì có thể đến nhà chơi.
Thế nhưng cuối cùng lại lấy của người ta nhiều như vậy, bước từ trong thôn ra, trong tay mọi người đều đầy ắp, mặt tràn đầy niềm vui. Mọi người bàn bạc với nhau khi về nhà nhất định phải làm thức ăn mời các bác đến ăn uống trò chuyện để bày tỏ tấm lòng.