Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 167

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:29:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần này là bảo khách mời dùng số vốn có hạn để trang trí lại khu vườn, còn phải xới đất, trồng một vườn rau.

 

Lâm Nhan thấy, tổ chương trình thế này đúng là muốn mấy người họ đến nông thôn làm ruộng đây mà!

 

Quan trọng là hỏi một chút thì mới biết tổ chương trình chỉ cho một khoảng vốn hai trăm đồng, mọi người nhìn nhau, Lâm Nhan không nhịn được khịa một cái, “Đạo diễn, bây giờ vật giá không rẻ nha, vườn hoa và rau to như vậy, có phải hai trăm hơi ít không? Bàn tiệc hải sản hôm qua, tuỳ ý lấy một cái càng cua cũng không dưới hai trăm đâu nhỉ.”

 

Đạo diễn Trần nghe kẻ đầu sỏ Lâm Nhan tối qua đánh tổ chương trình một phát làm trở tay không kịp giờ lại dám chủ động nhắc lại, lập tức mạnh mẽ trừng mắt với cô một cái, “Nếu cô có ý kiến, vậy thì nhiệm vụ mua rau giao cho cô, không cần biết cô nghĩ cách gì, vườn rau vườn hoa đều phải trồng kín, bắt buộc phải được tổ chương trình kiểm tra đạt chất lượng thì mới có thể lấy được sinh hoạt phí cho ngày mai.”

 

Lâm Nhan nhìn hai miếng đất trước và sau căn nhà, nói thế nào thì mỗi miếng cũng phải một hai trăm mét vuông đó!

 

Miếng đất to như vậy, đào đất đã phí sức rồi, nói chi là trồng rau, lúc ghi hình chương trình cũng không ăn được nữa!

 

Trong lòng Lâm Nhan đắng chát, nhưng cô cũng không đùn đẩy từ chối được.

 

“Chị, em cùng chị đi chợ.” Trác Tư Hằng thích dính lấy Lâm Nhan, là người đầu tiên đứng ra ủng hộ cô.

 

“Tôi cũng đi.” Cảnh Tuyết cũng rất tích cực.

 

“Hay là mọi người đều đi đi! Nguyên liệu trong nhà cũng cần mua, chia thành hai nhóm rồi thực hiện.” Thầy Khương đề nghị.

 

Sau đó lại hỏi tổ chương trình lấy sinh hoạt phí, đấy gọi là ki bo bủn xỉn, mỗi người một ngày có ba mươi đồng sinh hoạt phí, còn Trác Tư Hằng thì đi nhõng nhẽo với tổ đạo diễn mới lấy thêm được hai mươi đồng mua sữa, dù sao cũng gom được số chẵn, hai trăm đồng.

 

Đạo diễn giao hết việc mua sắm của vườn hoa và vườn rau cho cô rồi, Lâm Nhan cũng chỉ có thể miễn cưỡng lấy tiền, mấy người họ cũng không gấp gáp xuất phát mà ngược lại ngồi xuống mở cuộc họp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-167.html.]

Nếu đã trang trí nơi đây như nhà mình, Lâm Nhan cũng vẫn hy vọng dùng số vốn có hạn này cố gắng hết sức làm mọi người đều hài lòng vừa ý.

 

“Mọi người thích hoa gì? Có ý tưởng riêng gì cho vườn hoa của chúng ta không?”

 

Lâm Nhan cầm giấy bút, định ghi chú lại.

 

“Chúng ta chỉ có hai trăm, có thể mua được hoa đẹp đẽ gì chứ? Chọn mấy loại rẻ mà mua đi!” Cảnh Tuyết có chút thất vọng.

 

Lâm Nhan lắc đầu không tán đồng, “Vườn hoa này chúng ta vẫn nên vạch ra kế hoạch một chút! Tôi thấy bên ngoài khu vườn có không ít phế liệu để lại sau khi sửa nhà, chúng ta có thể cố gắng sử dụng, bố trí vườn hoa, vườn hoa trong lòng mọi người muốn là thế nào?”

 

“Có một cái xích đu, tốt nhất là có hoa bò khắp trên xích đu.” Mặt Cảnh Tuyết tràn đầy kỳ vọng.“

 

“Chị Cảnh Tuyết, mua không nổi xích đu đâu!” Trác Tư Hằng bất lực thở dài, đúng là một đồng tiền làm khó anh hùng.*

 

*Một đồng tiền làm khó anh hùng: ý chỉ một khó khăn nhỏ nhưng lại có thể làm sự việc trở nên khó hoàn thành được.

 

“Khi thời tiết đẹp, mọi người ngồi ở vườn hoa uống trà chiều.” Sở Một Trầm mở miệng.

 

“Mùa đông muốn nằm phơi nắng vuốt mèo trong một ngôi nhà hoa bằng kính.” Lưu Vân híp mắt, tràn đầy khát khao.

 

“Wow, hạnh phúc ghê, thế nhưng nhà ấm bằng kính có phải quá xa xỉ rồi không? Chúng ta nghèo!” Cảnh Tuyết trừng to mắt, ý nói lý tưởng thì rất đẹp đẽ, còn hiện thực lại quá tàn khốc.

 

“Tôi thấy bên ngoài có vật liệu gỗ còn dư, tôi có học qua một ít về nghề mộc, để xem có thể làm một ngôi đình nghỉ chân hay xích đu không.” Thầy Khương chủ động nói, “Có điều, tôi thích nuôi cá, nếu mà có được một cái hồ cá cũng không tồi.”

 

“Woa! Thầy Khương lợi hại quá, vào được nhà bếp, ra được phòng khách.” Lưu Vân khen ngợi, mọi người đều liên tục tâng bốc, thầy Khương cũng ngại luôn rồi.

Loading...