“Tôi biết ngay mà, Lâm Nhan chính là bug lớn nhất của chương trình này!” Đạo diễn tức đến mức giậm chân, hận không thể mắng Lâm Nhan một trận.
Thế nhưng nhìn sự mạnh tay của đối phương thì rõ ràng không phải giàu bình thường, cái cô Lâm Nhan này bối cảnh rất không đơn giản.
Ban đầu Lục Miểu dùng tình nghĩa lúc nhỏ sống chết muốn đưa Lâm Nhan vào là anh đã thấy kỳ lạ, Lục Miểu là người thế nào chứ, sẽ giành lấy tài nguyên cho nghệ sĩ dưới nay mình chứ trước giờ không dùng chiêu làm khó, lần này Lục Miểu lại dùng sự tuyệt giao để đàm phán với anh.
Nếu không phải vì chút tình nghĩa thanh mai trúc mã lúc nhỏ thì anh sẽ không để một người mới như Lâm Nhan lên chương trình.
Có điều, rõ ràng là Lâm Nhan rất hợp với những khách mời còn lại.
Lâm Nhan cảm giác được ánh mắt sắc như d.a.o của đạo diễn, trong lòng có chút cảm giác không hiểu vì sao, cô hầu như không làm gì hết mà, sao đạo diễn lại có ánh mắt đó.
Thế nhưng rất nhanh sau đó thì đạo diễn không nhìn cô nữa, Lâm Nhan thở phào một hơi, tiếp tục vùi đầu ăn.
“Lần này cứ vậy đi, lần sau không thể để người ngoài vào.” Tổ chương trình cũng không thể trực tiếp đuổi người đi ngay lập tức, dù sao thì người ta cũng đã lộ mặt trên ống kính rồi, chỉ có thể chịu xui xẻo.
Nhìn khách mời ăn cả bữa tiệc hải sản siêu xa xỉ, nhân viên cầm cơm hộp mà trong lòng vừa phức tạp vừa đắng chát.
Đều là người như nhau, tại sao đãi ngộ lại khác biệt như trên trời dưới đất vậy!
Điểm mấu chốt nhất là trái cây tráng miệng bên kia của người ta đều được bày ra cả bàn rồi, còn có đủ loại đồ ngọt, trước khi đi còn để lại nhiều nguyên liệu cho khách mời.
Đạo diễn Trần nhìn biểu cảm hưng phấn trên mặt khách mời thì rất muốn hét lên một tiếng, cô đó Lâm Nhan, ra đây cho ông xử một trận.
Lâm Nhan hoàn toàn không nghĩ chuyện này có liên quan đến mình, cũng chỉ xem như ăn sang miễn phí một bữa, có điều dù cô đã rất kiềm chế nhưng vẫn ăn không ít.
Ăn cơm xong cùng nhau dọn dẹp, mọi người đang livestream trò chuyện cười nói, lúc thoát ra khỏi livestream thì đã mười giờ tối, tổ chương trình bắt đầu phát điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-165.html.]
Ồ, tổ chương trình còn có chút tính người, không hề để bọn họ thật sự cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, sau mười giờ tối là thời gian nghỉ ngơi, trước bảy giờ sáng ngày tiếp theo nộp lại điện thoại là được.
Lúc Lâm Nhan thu dọn xong xuôi rồi nằm lên giường, bụng cứ đau âm ỉ, cô bắt đầu hối hận mình ham ăn quá rồi.
Hải sản mang tính hàn, chu kỳ của cô vẫn chưa hết, không nên ăn quá nhiều.
Dù cho bây giờ có đau thì cô cũng chỉ có thể chịu đựng mà thôi.
Điện thoại đột nhiên rung lên, Lâm Nhan nhìn cuộc gọi đến, sắc mặt có chút khó coi, một số điện thoại bị cô chặn vậy mà lại có thể gọi tới, không cần nghĩ cũng biết đó là kiệt tác của tên c.h.ế.t tiệt nào đó.
“Có chuyện gì không?” Giọng điệu Lâm Nhan lạnh nhạt.
“Đi quay gameshow rồi à?” Tạ Phong Trần không trả lời mà hỏi lại, giọng nói trầm thấp, không phân biệt được đang vui hay đang tức giận.
“Tạ phu nhân nói cho anh phải không!”
“Sao không nói với anh một tiếng?” Giọng anh như đang kiểm tra.
Lâm Nhan chau mày, nghĩ đến việc tên chó má này động tới điện thoại của cô thì liền cáu lên với anh, “Chuyện của tôi cần nói với anh sao?”
“Lâm Nhan, anh biết mà, nếu anh mà không chủ động tìm em, em chắc chắn sẽ không nhớ đến anh.” Tạ Phong Trần có chút uất ức mà trách móc.
Lúc này anh mới phát hiện rằng, nếu anh không chủ động liên lạc với Lâm Nhan thì trước giờ Lâm Nhan đều không chủ động liên lạc với anh.
Vốn dĩ Tạ Phong Trần còn muốn lạnh nhạt với cô, sau hai ngày cô không thèm đếm xỉa tới mình thì hoàn toàn tắt lửa.
Bây giờ Lâm Nhan đang trong chương trình, một bên là em trai tiểu thịt tươi, một bên là nam thần quốc dân, sớm chiều đều ở cùng nhau thế này, anh nghĩ đến đó thì tim liền nghẹn lại.
Điều quan trọng nhất là, hai ngày nay không liên lạc với Lâm Nhan, anh cứ cảm thấy trong cuộc sống mình cứ thiếu đi điều gì đó. Biết cô lại rời Hải Thành đi đến thành phố xa xôi vạn dặm khác để ghi hình gameshow thì sự nhớ nhung trong lòng lại không thể kiềm được nữa.