“Nói chuyện đàng hoàng, đừng có mà quái gở như vậy, em thích thì anh đi cùng em là được, chỉ có điều những thứ này vẫn nên ăn ít thôi, không vệ sinh, không tốt cho sức khỏe.” Chân mày Tạ Phong Trần nhíu chặt, giận dỗi đưa tay ra rút một lần mấy tờ từ hộp khăn giấy trên chiếc bàn nhìn rất rẻ tiền kia rồi dùng sức lau lau chiếc ghế dài bằng nhựa, sau đó bình tĩnh ngồi xuống trước mặt Lâm Nhan như bình thường.
Lâm Nhan không ngờ đối phương vừa tiếp chiêu vừa phản công lại cô, vậy mà còn lên lớp cho cô môn “dưỡng sinh khỏe mạnh” nữa.
Lâm Nhan nhìn chăm chăm vào điện thoại, ý cười trong ánh mắt vừa hay bị che đi, ngón tay cô nhấn bàn phím trên màn hình, không lâu sau đó thì liền thấy mấy chàng trai dáng người cao lớn đeo khẩu trang bước vào, là nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ cùng Giang Vân Chu.
Lâm Nhan phát hiện tuy con người của Giang Vân Chu nhìn thì không dễ nói chuyện cho lắm, thế nhưng khi đã tiếp xúc rồi thì thật ra rất có nguyên tắc, lại rất nghĩa khí, Lâm Nhan thích làm bạn với người thế này.
Lâm Nhan vui vẻ huơ huơ tay với bọn họ, “Ở đây, ở đây, qua đây ngồi nè, tôi gọi xiên nướng hết rồi, mọi người đến đúng lúc đó.”
Ánh mắt Tạ Phong Trần lạnh lùng nhìn Lâm Nhan, giọng điệu bất mãn, “Em nói mời ăn cơm là nói mời tất cả mọi người à?”
“Đúng đó, càng đông càng vui mà!” Lâm Nhan vừa nói thì ông chủ đã bê một đĩa thịt vừa mới nướng xong lên, chu đáo nhiệt tình đem lên cho bọn họ một ấm nước trắng và cốc, ân cần hỏi thêm có muốn uống bia rượu không.
Lâm Nhan gọi bia và sữa chua.
Nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ và Giang Vân Chu tròn mắt kinh ngạc nhìn nhà đầu tư giàu có đang ngồi nghiêm chỉnh tại chỗ, không hẹn mà cùng nhau hướng mắt sang Lâm Nhan hỏi, thế này là sao?
Lâm Nhan hờ hững nhún vai, cười dịu dàng, “Vừa hay hôm nay có chút thời gian, phim của chúng ta sắp đóng máy rồi, tôi muốn cảm ơn mọi người đã giúp đỡ và chiếu cố tôi trong khoảng thời gian này, mọi người đừng chê nha, hôm nay ở đây cứ ăn tùy thích đi, đợi đến lúc về Hải Thành rồi tôi nhất định sẽ bù lại cho mọi người một bữa đàng hoàng.”
Nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ thì thân với Lâm Nhan quá rồi, đương nhiên sẽ không khách sáo, chỉ là Tần Nhược Phong vẫn cảm thấy rất lạ khi thấy ông cậu cao lãnh nhà mình ngồi ăn quán lề đường thế này, cậu nở nụ cười mang ý tứ thâm sâu, “Chị Nhan mời thì ai mà dám không nể mặt chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-137.html.]
Thượng Quan Nguyệt và Triệu Minh Dục cũng nói cảm ơn, kéo ghế nhựa ra rồi ngồi xuống, Tống Thanh Hà thì ngược lại, cậu như đang suy nghĩ điều gì đó, nhìn người đàn ông mặt không cảm xúc ngồi đối diện Lâm Nhan rồi ngồi xuống với ánh mắt có vài phần lạnh lùng.
Giang Vân Chu cũng không khách sáo, nở nụ cười ôn hòa, “Đã là bạn bè thì tôi cũng không khách sáo nữa.”
Lâm Nhan vui vẻ cười híp cả mắt, chủ động giúp anh kéo ghế nhựa ra, còn nhanh tay lẹ mắt rút khăn giấy lau ghế cho anh, nhiệt tình nói, “Thầy Giang, mau ngồi đi!”
Giang Vân Chu cười rồi ngồi xuống, “Cũng đừng gọi thầy nữa, mọi người đều là bạn bè.”
Ánh mắt Tạ Phong Trần lạnh lùng nhìn nụ cười sắp nở thành hoa trên gương mặt của Lâm Nhan, lại quét một lượt sang chiếc ghế dưới người Giang Vân Chu, hai bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm đặt trên đầu gối, tâm trạng anh như đang ứ đọng lại, vậy mà Lâm Nhan lại chủ động giúp tên họ Giang kia lau ghế trong khi cô còn không lau cho anh.
Lòng Tạ Phong Trần không cảm nhận được gì, chỉ thấy một vị chua nồng nặc không biết từ đâu ra, thấy ánh mắt Giang Vân Chu như cố ý thì giọng điệu anh có chút lạnh đi, “Tính ra Giang tiên sinh là đàn anh của Lâm Nhan ở trong giới, thường ngày vẫn phải nhờ anh chăm sóc, chỉ dẫn nhiều.”
“Vậy thì gọi là anh Giang đi!” Lâm Nhan nói.
Giang Vân Chu nhịn cười không nổi, “Làm cứ như tôi già lắm, người thân thiết đều gọi tôi là Vân Chu.”
Tạ Phong Trần thấy mình dùng sức siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức mu bàn tay đã nổi gân xanh, anh đang cố gắng kìm chế bản thân không lật bàn mà rời đi.
Lâm Nhan chau mày nghĩ một chút, có hơi phiền não, “Vân Chu? Sao cứ kì lạ thế nào ấy, hay tôi gọi anh là anh Giang đi!”
“Một cái tên thôi mà, sao phải nghiêm túc vậy chứ.” Tạ Phong Trần cười giễu cợt, không nhịn nổi nữa.