Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 121

Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:26:22
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Nhan nhìn đôi gò má tuấn tú gần ngay trước mặt, hít thở sâu một hơi để mình bình tĩnh

 

lại.

 

Gần đây não thằng cha Tạ Phong Trần này hình

 

như bị úng nước rồi, cứ dựa vào chuyện mình bị thương sau khi “anh hùng cứu mỹ nhân” rồi mập mờ không rõ ràng, nhưng mà Lâm Nhan sẽ không bị nhan sắc của anh che mờ mắt đâu.

 

Cô nhớ đến buổi tối hôm cô xuyên sách, sau lúc hai người lên giường, tên chó má kia dùng biểu cảm lạnh nhạt đòi ly hôn, cô trả tự do cho anh, sau khi nhận được giấy chứng nhận ly hôn thì anh lại lật mặt không thương tiếc, chỉ có mỗi chuyện giúp cô tách sổ hộ khẩu ra thôi mà anh cũng chơi cô một vố.

 

Lâm Nhan cảm thấy trước giờ bản thân mình không phải là một người rộng lượng, cô nhớ chuyện này cực kì rõ ràng, lại cộng thêm có sự chỉ dẫn của tình tiết trong tiểu thuyết, vậy nên cô thật sự rất đau đầu việc tên c.h.ế.t tiệt này đột nhiên lại thay đổi như vậy.

 

Lâm Nhan nghĩ ngợi một chút, lặng lẽ xoay người bước xuống giường, sửa sang lại váy áo và mái tóc đã trở nên rối bù khi ngủ rồi dùng sắc mặt nghiêm túc nhìn Tạ Phong Trần, chậm chạp mở miệng: “Tạ tổng, nếu anh đã nghỉ ngơi xong thì cũng nên đi rồi, chúng ta đã ly hôn, tôi thấy quan hệ của chúng ta hoàn toàn không thân thiết tới mức có thể ngủ chung trên một chiếc giường đâu.”

 

Vốn dĩ gương mặt Tạ Phong Trần còn có chút đắc ý thì đột nhiên cứng lại, mắt thường có thể thấy được sắc mặt anh lạnh đi, tâm tư đang rung động bỗng bị lời của Lâm Nhan hắt một gáo nước lạnh.

 

Đúng vậy, ly hôn rồi.

 

Mẹ nó, còn là anh kiên trì đòi ly hôn nữa chứ.

 

Tạ Phong Trần lại một lần nữa cảm giác được mình đang lấy đá chọi xuống chân mình.

 

“Ai quy định vợ chồng ly hôn rồi thì không được tái hôn?” Tạ Phong Trần dùng vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Lâm Nhan, l*иg ngực như tắc nghẽn, buồn rầu nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-121.html.]

 

Lâm Nhan nghe anh nói xong thấy buồn cười ghê, vuốt tóc một cái, cười chế nhạo, “Tạ tổng, mặt mũi anh đâu rồi? Không thấy đau hả? Lúc trước người muốn ly hôn là anh, bây giờ lại nói thích tôi, muốn tái hôn, chơi tôi vui lắm hả? Tôi không phải là con chó con mèo mà anh ngoắc tay một cái là tới, phủi tay một cái là đi đâu.”

 

Tạ tổng?

 

Người phụ nữ này lật mặt cũng nhanh lắm.

 

Được thôi! Anh không có mặt mũi, mặt mũi là cái gì chứ, sao mà quan trọng bằng vợ được?

 

Tạ Phong Trần biết, Lâm Nhan thế này là đang tức giận, anh mấp máy đôi môi mỏng, do dự một chút mới mở miệng, “Lâm Nhan, anh nghiêm túc đó.”

 

Lâm Nhan hơi ngớ ra, nụ cười càng nhạt hơn, “Chuyện anh giúp tôi, tôi cảm ơn anh, nhưng ngay bây giờ tôi cũng nghiêm túc nói cho anh biết câu trả lời của tôi, không tái hôn, không làm lành, không lên giường.”

 

Lâm Nhan kiên định nói ra nguyên tắc “ba không” của mình.

 

Tạ Phong Trần liền cảm thấy tim mình nghẹn lại, khó chịu đến mức siết chặt lại, ly hôn là việc do chính anh kiên trì, trong lòng Lâm Nhan không vượt qua được cũng là bình thường, thế nhưng anh không thể bỏ cuộc tại đây.

 

“Không sao cả, em có thể khăng khăng không chấp nhận, nhưng anh không thể chối bỏ việc anh thích em, theo đuổi em.” Từ nhỏ, Tạ Phong Trần đã muốn gì được đó, không đạt được mục đích thì thề không ngưng nghỉ, thứ anh muốn có được, nhất định sẽ không bỏ qua.

 

Lâm Nhan không còn cách nào khác, thở dài nói: “Hai năm hôn nhân anh đều coi vợ như vật trưng bày, sau khi ly hôn thì anh đột nhiên lại thích tôi, Tạ tổng, thật ra tôi cảm thấy anh đối với tôi vốn dĩ không phải là thích, đại khái là đêm hôm đó lên giường làm anh có hứng thú với cơ thể của tôi mà thôi. Có lẽ thử tìm thêm nhiều phụ nữ khác anh sẽ phát hiện rằng tôi thật ra cũng bình thường lắm.”

 

“Lâm Nhan, em bảo anh đi tìm phụ nữ khác? Anh không phải người tùy tiện như vậy đâu.” Mặt Tạ Phong Trần như có gió lạnh thổi qua từng cơn, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói trở nên sắc bén.

 

“Vậy sao? Vậy lúc anh nổi hứng tùy tiện lên thì đúng là nhìn không ra người rồi.” Lâm Nhan chế giễu lại, đối với người vợ mà mình không thích thì anh cũng có thể xuống tay được, vậy còn không tùy tiện nữa hả?

Loading...